trong tim. Bắc
Kinh rộng lớn là thế, người cô có thể tâm sự vốn đã ít đến mức đáng
thương, giờ lại mất đi hai người. Bỗng nhiên cô cảm thấy trong lòng trào dâng nỗi cô độc mà trước nay chưa từng có. Câu nói “tận hưởng tự do đơn dộc” chắc chắn là những lời nói tiêu khiển khi tâm trạng vui vẻ, còn
trong những lúc buồn bã, chán chường thế này, đó chẳng phải là một sai
lầm hay sao? Cô cảm thấy quen biết, thân thiết cùng Giai Hân là một sai
lầm, nếu không quen biết Giai Hân thì sẽ không gặp gỡ Nguyên Kiệt. Nếu
không gặp gỡ Nguyên Kiệt thì sẽ không yêu anh và nếu không yêu anh thì
sẽ chẳng cần để tâm đến chuyện đánh mất, không đánh mất cũng không cảm
thấy đau khổ, giày vò. Nhưng lúc này, dù có nói gì đi nữa thì cũng đều
đã quá muộn rồi. Người đi, lầu quạnh quẽ. Quạnh quẽ hóa u sầu.
Thực ra, trong lòng Hiểu Khê cũng từng nghĩ tới chuyện níu kéo. Tiết Thanh
Minh sắp tới, vừa hay là dịp hoài niệm chuyện xưa cũ. “Tiết thanh minh mưa phùn lất phất - Người qua đường hồn phách đoạn trường.” Cô rất muốn gửi tin nhắn này cho Nguyên Kiệt, nhờ anh truyền đạt lại
lời thăm hỏi của cô đến người bố đã khuất của anh. Nhưng cô không có đủ
dũng khí. Hiểu Khê đã soạn ra rất nhiều tin nhắn nháp nhưng chẳng thể
nhấn nút gửi đi được. Gửi đi thì được cái gì chứ? Người bố đã khuất của
anh có quan hệ gì với cô đâu?
Hiểu Khê tự nhốt mình trong nhà
đúng một tuần, đói bụng thì ăn sô cô la, khát thì uống nước khoáng Nông
Phu, không son phấn trang điểm, không chỉnh đốn y phục, đầu tóc. Cô lặng lẽ nhớ lại các mối nhân duyên, hồi tưởng lại những ngọt ngào đã có
trong quá khứ.
Hiểu Khê nằm trên chiếc giường đơn trong căn phòng ở tầng mười tám tòa chung cư, ánh mặt trời luồn qua khe cửa vào phòng,
lúc này, một chú chim én bay đến đậu bên cửa sổ cất tiếng hót líu lo,
vui vẻ nhảy lên nhảy xuống giống như một người bạn thân thiết. Tiếng
chim thu hút cô đứng lên mở cửa sổ, cảnh tượng trước mặt khiến cô vui vẻ hẳn. Ánh mặt trời vô cùng rực rỡ, tuyết cũng đã tan, không khí tràn
ngập mùi của đất, chim én bay lượn hân hoan... Woa, cuối cùng mùa đông
đã qua, mùa xuân ấm áp đã tới. Tuy rằng mùa xuân ở Bắc Kinh muộn hơn rất nhiều so với ở quê hương cô, nhưng cuối cùng mùa xuân đã về, đến đúng
vào lúc bản thân cô hi vọng đón được ánh mặt trời ấm áp nhất.
Còn nhớ, lúc nhỏ, mỗi lần cô vấp ngã, bố thường nói vào mùa hè, vết thương
sẽ mau lành hơn. Mùa xuân đã tới, mùa hè còn xa không? Và vết thương
trong lòng cô đến lúc nào mới lành được đây?
Hiểu Khê quyết định
sẽ không trốn tránh nữa, trốn tránh liệu có thể làm được gì? Chỉ tổ lãng phí mùa xuân tươi đẹp ngoài kia thôi. Cô quyết định ra ngoài dạo mát,
quyết định đến trại trẻ mồ côi ở ngoại ô thăm bọn trẻ. Cô nhớ lại một
câu bình luận của bà Tịch Mộ Dung mà mình đã được nghe từ hồi còn nhỏ:
“Trong cuộc đời này, có một số chuyện nhất nhất phải tự mình giải quyết, dù đêm tối đến đâu, đường xa đến mấy thì vẫn cứ phải một mình kiên
cường tiến lên phía trước.” [Tịch Mộ Dung: Nhà thơ, nhà văn, họa sĩ nổi tiếng Trung Quốc'>
Hiểu Khê ngồi trên chiếc xe đường dài chỉ có lác đác vài người về vùng ngoại ô, mắt nhìn những cảnh vật đang không ngừng trôi qua bên cửa kính, cảnh tượng lần trước cùng Nguyên Kiệt tới thăm trại trẻ mồ côi lại hiện ra
trước mắt. Cảnh vật vẫn còn y nguyên, chỉ có người trên xe là thay đổi,
giờ còn lại mình cô với cảm giác lạc lõng, cô liêu. Cuối cùng, cô cũng
hiểu ra rằng bản thân càng muốn quên anh thì lại càng nhớ đến, chi bằng
cứ để mọi chuyện thuận theo lẽ tự nhiên!
Lúc cô đến trại trẻ mồ
côi thì đã tầm xế chiều. Lần này không có xe, cũng không có quà cáp gì,
chỉ có Hiểu Khê một thân một mình, cố gắng nở nụ cười, lặng thầm xuất
hiện trước mặt bọn trẻ. Tiểu Đậu Đậu là người nhận ra Hiểu Khê sớm nhất: “A, dì Đỗ, dì Đỗ tới thăm chúng ta này!” Tiểu Đậu Đậu hân hoan reo
mừng, những đứa trẻ khác nghe thấy thế liền chạy ngay tới, ôm chầm lấy,
lũ lượt đưa đôi tay bé nhỏ nắm chặt lấy bàn tay cô.
“Dì Đỗ ơi, chú Nguyên Kiệt đâu rồi ạ?” Tiểu Đậu Đậu ngơ ngác nhìn quanh hi vọng có thể tìm thấy bóng dáng của anh.
“Tiểu Đậu Đậu, đừng ngóng nữa, chú Nguyên Kiệt đang ở một thành phố rất xa,
rất xa, sau này chắc không có nhiều cơ hội đến gặp các con nữa.” Hiểu
Khê ngồi xuống, nhìn vào đôi mắt đen láy của Tiểu Đậu Đậu đáp.
“Không phải đâu, không phải đâu, chú Nguyên Kiệt đã nói rằng tháng nào cũng sẽ tới thăm chúng con mà. Trước kia, tháng nào chú cũng tới thăm chúng
con, nhất định chú bị bệnh hoặc là công việc quá bận rộn. Đến khi nào
chú hết bận thể nào chú cũng tới thăm chúng con.” Tiểu Đậu Đậu vẫn rất
cố chấp nói. Nhìn cô bé gái tràn trề hi vọng trước mặt mình, Hiểu Khê nỡ lòng nào mà gạt bỏ mất tia hi vọng cuối cùng của cô bé chứ? Biết đâu,
Nguyên Kiệt lại thực sự bay về đây để thăm mấy đứa trẻ cũng nên.
“Ừm, chú Nguyên Kiệt nói, chỉ cần các con chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn nghe lời, chú nhất định sẽ tới thăm các con.”
Lúc này, mấy đứa trẻ trước mặt cô mới gật đầu bằng lòng.
“Dì Đỗ ơi, dì có biết là sau khi dì về, chúng con đều rất nhớ dì không?”
“