ư là dùng võ cổ truyền..." Tên
trộm đau khổ líu lưỡi, vò đầu bứt tóc: "Ôi, tôi thật xui xẻo..."
Chu Tình ngồi cạnh Lý Viện Viện cười sằng sặc như điên.
"Vậy vì anh ta nên anh mới tới đồn công an tự thú đúng không?"
"Phải rồi! Tôi có hành nghề được nữa đâu, chân tay đau nhức uể oải lắm! Tôi
không chịu nổi nữa, nên mới tự thú, bao giờ được thả ra, tôi sẽ không... làm vậy nữa."
Cuối clip, tên trộm vẫn mặt co mày cáu, ca thán không ngớt. Phóng viên chốt
lại: "Theo điều tra, người ra tay hành hiệp trượng nghĩa, nhiệt tình bắt trộm là sinh viên ở gần trường X, hiện giờ chưa xác định được danh tính thật sự, tên trộm cũng không dám đứng ra xác nhận, xã hội vẫn hô hào
gặp chuyện bất bình nên ra tay tương trợ, nhưng đánh người thì vẫn không nên, nếu..."
Chu Tình chẳng thèm xem tiếp, liên thanh nói với Lý Viện Viện: "Đó chính là Yến Tư Thành, Yến Tư Thành đấy, ai cũng nói là anh ấy! Tên này trước
đây đã giật túi xách của cậu hả? Ối chao, anh ấy bảnh quá nha."
Lý Viện Viện trầm tư giây lát, cô nghĩ Yến Tư Thành cố tình giấu cô chuyện này.
Đến tối, Lý Viện Viện và Yến Tư Thành đi dạo quanh vườn trường cho tiêu
cơm, quanh hồ khá ít đèn, nhưng lại nhiều cặp đôi yêu nhau, lúc hai
người họ đi qua một băng ghế, chợt nghe thấy tiếng một đôi trò chuyện:
"...Liệu lúc em chẳng may bị cướp giật, anh có ghi nhớ kỹ, rồi sau đó
quyết tâm tìm ra kẻ trộm giúp em không?"
Chàng trai cười khẩy: "Làm gì có ai lại thừa hơi tới vậy."
Lý Viện Viện cất bước, bất giác nhoẻn cười.
Yến Tư Thành quay sang nhìn cô, ánh đèn bên phía đối diện hắt luồng sáng
lên mặt hồ, ánh sáng mờ ảo in vào mắt cô, khiến đôi mắt càng long lanh
như đá quý: "Tư Thành." Cô cầm tay anh, nhẹ nhàng đan chặt mười ngón vào với nhau. Sau đó cọ đầu lên vai anh: "Cảm ơn anh đã làm những chuyện
thừa hơi như vậy cho em."
Yến Tư Thành nghe thế thì hơi húng hắng giọng, ngại ngùng quay đầu sang một bên, anh không cất tiếng, chỉ siết chặt lấy tay cô, miết nhẹ lên mu bàn tay, nhưng miết một lúc, anh chợt thấy buồn bã, giơ tay cô lên ngắm
nghía, rồi thở dài nói: "Viện Viện, em gầy quá."
Lý Viện Viện ngẩn ra: "Đâu có, hiện giờ em vẫn phải mua quần áo cỡ lớn
nhất mà." Lý Viện Viện buông tay anh ra, véo nhẹ vào mặt mình: "Anh xem, có gầy lắm đâu."
Yến Tư Thành vuốt lên má cô: "Vẫn béo hơn được mà." Rồi lại tiếp: "Anh nhất định sẽ nuôi em béo lên nữa."
Lý Viện Viện ngắm anh, rồi lẳng lặng mỉm cười.
Say rượu
Hôm liên hoan mừng tốt nghiệp Đại học, Yến Tư Thành từ trước tới giờ vẫn
luôn từ chối uống rượu nhất thời bị mọi người chuốc cho say mèm.
Kỳ thực đây không phải buổi liên hoan của lớp anh, mà là buổi liên hoan ở
lớp Lý Viện Viện, lý do rất đơn giản, hầu như chẳng ai tới mời rượu Yến
Tư Thành, nhưng tất cả mọi người đều đổ dồn sang Lý Viện Viện, thấy Lý
Viện Viện uống hết hai chén, mặt Yến Tư Thành liền sầm lại, đến chén thứ ba, Yến Tư Thành nằng nặc không cho cô uống tiếp.
Song rốt cuộc do không khí liên hoan dâng cao, ai nấy đều vui vẻ, Yến Tư
Thành làm vậy có vẻ ảnh hưởng tới không khí chung, Lý Viện Viện bèn hơi
áy náy. Thấy cô như vậy, Yến Tư Thành tất nhiên lên tiếng: "Để tôi uống
giúp cô ấy." Cho nên từ đầu bữa tới cuối bữa, mọi người mới lại hứng
khởi bừng bừng.
Yến Tư Thành say rượu.
Học kỳ cuối cùng năm thứ tư, Yến Tư Thành thường xuyên tới đi làm ở công ty của bố, nhưng bất luận dù muộn tới đâu, anh đều trở về trường, đôi khi
do về quá trễ, ký túc xá đã đóng cửa hết, khiến anh đành phải ở tạm nhà
trọ ở ngoài, nhiều tới mức anh và Lý Viện Viện phải bàn nhau thuê luôn
một căn nhà trọ.
Thực ra Lý Viện Viện không quá tán thành việc Yến Tư Thành ngày ngày đi sớm
về muộn, chạy đi chạy lại giữa công ty và trường học, dù sao anh đã đi
làm, ở gần công ty vẫn tiện hơn, nhưng lần nào bàn đến việc này, Yến Tư
Thành cũng luôn né tránh, sau rồi cứ thế cho qua.
Anh ngày nào cũng muốn nhìn thấy cô.
Lý Viện Viện biết, thi thoảng khi anh về quá muộn, thấy cô đang ngủ, Yến
Tư Thành sẽ nhẹ nhàng tới bên giường, nhìn cô, chạm nhẹ một chút, lúc
thì ở mũi, khi thì ở mồm, hình như phải chạm vào anh mới cảm nhận được
cô đang thật sự hiện hữu, mỗi ngày đều vậy, tựa hồ như một nghi thức,
lại giống như nếu không được nhìn thấy cô, không được chạm đến cô, cô sẽ bỗng dưng biến mất vậy.
Cho nên sắp tốt nghiệp, Lý Viện Viện vừa cảm thấy nhẹ nhõm, vừa cảm thấy
nuối tiếc, cầm được bằng tốt nghiệp rồi, sẽ không cần ở lại trường, Yến
Tư Thành rốt cuộc cũng không cần chạy đi chạy lại nữa. Vì cô đã bàn với
anh từ lâu... tốt nghiệp cái là kết hôn luôn.
Chu Tình biết tin, kinh ngạc tới nỗi che kín miệng kêu sao mà nhanh thế!
Nhanh ư?
Lý Viện Viện chẳng hề thấy thế.
Cô nghĩ năm tháng đằng đẵng, nên sớm ở bên anh, trở thành vợ anh, cùng anh nuôi dạy con cái.
Hơn nữa ngoại trừ Yến Tư Thành, Lý Viện Viện còn có thể gả cho ai đây,
ngoại trừ Lý Viện Viện, Yến Tư Thành cũng chẳng biết cưới ai. Nếu như
nói Nguyệt Lão tết dây tơ hồng vào ngón tay một đôi tình lữ, vậy giữa cô và Yến Tư Thành, Nguyệt Lão ắt hẳn đã buộc toàn bộ lên người họ rồi.
Cô không thoát