i liều dùng của tất cả các loại thuốc. Đường Nhã Nghiên mừng thay cho Lăng Lệ, “Mong lâu lắm rồi, cuối cùng cũng đã đến rồi.” Giản Minh vui buồn lẫn lộn, có được đứa con của Lăng Lệ, cô mừng không sao tả xiết, nhưng hiện thực đang bày ra trước mắt, cha của đứa bé không có bên cạnh, khi lần đầu tiên cô nôn ọe vì bào thai này, Lăng Lệ sẽ không có bên cạnh để an ủi, vỗ về, việc này khác xa so với tưởng tượng ban đầu của họ, Lăng Lệ đã từng thề thốt, trong thời gian Giản Minh mang bầu, anh nhất định sẽ không rời khỏi Giản Minh nửa bước, họ sẽ cùng chứng kiến mỗi một bước trưởng thành của đứa bé này.
Giản Minh trầm mặc, làm cho Đường Nhã Nghiên vô cùng không yên tâm, khuôn mặt trầm trọng, “Giản Minh, em sẽ không bỏ đứa bé này đi chứ?”.
Giản Minh cười, “Đương nhiên là không.” Cô khẽ nói, “Cho dù anh Lệ không muốn, em cũng sẽ giữ đứa bé lại.”
“Sao Lăng Lệ lại không muốn được chứ?”. Tấm lòng của Đường Nhã Nghiên đối với Lăng Lệ cũng giống như Lăng Khang và Văn Quyên, lần này vẫn lại nói giúp cho Lăng Lệ, “Em đừng nói linh tinh, bây giờ chú ấy đang đi vào ngõ cụt, cũng tại chú ấy gặp quá nhiều chuyện phải lo lắng, em ở với Lăng Lệ lâu như vậy rồi, cũng đã biết khuyết điểm đó của chú ấy, cứ liên quan gì đến tính mạng, lý tưởng, công lý, chính nghĩa gì gì đó, không chỉ tích cực bình thường thôi đâu, Phương Nam gây chuyện như vậy, thật đúng là đâm một nhát dao vào điểm yếu của chú ấy, lấy đi mạng sống của chú ấy. Em cho Lăng Lệ một chút thời gian, đừng oán trách chú ấy. Lăng Lệ nhất định quay về tổ chức lễ cưới với em, làm hết trách nhiệm để chăm sóc em và con.”
Nói thật là, chỉ mấy câu nói đó thôi đã làm Giản Minh cảm thấy rất cảm kích Đường Nhã Nghiên, mắt ngân ngấn nước, không dám chắc chắn, không đủ tự tin hỏi một câu, “Có thật vậy không ạ?”.
“Thật chứ, thật chứ.” Đường Nhã Nghiên vỗ vỗ vào tay Giản Minh, “Em nhìn em kìa, đừng buồn nữa, bà bầu cần phải giữ tâm trạng vui vẻ, em đã từng sinh một đứa rồi, Đông Đông được em chăm sóc tốt như thế rồi, chị cũng không cần phải dặn dò nhiều nữa. À, em ngồi đây một chút đi, chị đi pha cho em cốc trà nóng.”
Đón lấy cốc trà Đường Nhã Nghiên đưa, Giản Minh nói, “Chị có thể giúp em một chuyện được không?”.
“Việc gì?”.
“Đừng nói với Mễ Lợi việc em có bầu, em không muốn trong khoảng thời gian này làm mọi người phải lo lắng cho em, năn nỉ chị đấy.” Giản Minh biết rõ rằng, chỉ cần Mễ Lợi không biết, những người khác trong nhà, trước mắt sẽ cũng không biết.
Đường Nhã Nghiên dịu dàng, “Được rồi, chị giúp em.”
“Cảm ơn chị.” Giản Minh đứng dậy, “Em còn có việc, đến ga tàu đón mẹ em, em đi trước đây.”
Đường Nhã Nghiên tiễn cô, “Mẹ em đến sao?”.
“Dạ vâng, hủy bỏ hôn lễ, bà không yên tâm…”.
Bởi vì đã mang thai Giản Minh không tiện đến vùng bị thiên tai thăm Lăng Lệ được nữa, lấy lý do vì mẹ đến thăm cô nên không thể đến đó được, hủy phép đi làm lại, yên tâm dưỡng thai.
Không lâu sau, Đông Đông được nghỉ học, cuối tuần, anh em La Thế Triết đến thăm Đông Đông và thông báo với Giản Minh rằng muốn đón Đông Đông về miền Nam ăn Tết, hết Tết mới quay trở lại. Được biết bà Giản đang ở cùng với Giản Minh, anh em nhà La Thế Triết đặc biệt mang đến một ít bánh kẹo trái cây, làm bà Giản rất vui vẻ. La Thế Triết nói rằng có việc cần bàn kĩ với Giản Minh, mọi người đều biết ý, quay về phòng, để lại phòng khách cho Giản Minh và La Thế Triết.
Mọi người đi hết, La Thế Triết nhìn Giản Minh, “Anh chuyển công tác về đó rồi, hết Tết, Thế Hoa sẽ đưa Đông Đông quay về, anh ở lại đó làm việc luôn. Có lẽ là trong một khoảng thời gian dài sẽ không thể nào đến thăm Đông Đông được.”
Thông tin này làm Giản Minh cảm thấy vô cùng bất ngờ, “Chuyển công tác về quê hương? Không phải anh từng nói anh không quen với môi trường làm việc bên đó sao? Tại sao lại muốn chuyển công tác về quê?”.
La Thế Triết hạ thấp giọng, nói, “Chủ yếu là anh bắt đầu coi trọng ý nghĩa sự tồn tại một gia đình, và sức mạnh được cất giấu bên trong đó là gì?”. Nhìn thấy Giản Minh không hiểu được ý của anh, anh vội vàng giải thích, “Không giấu gì em, nhìn thấy thái độ và biểu hiện của cả gia đình họ Lăng khi họ gặp phải vấn đề, sẽ có chút cảm xúc, cảm giác cả gia đình quan tâm lẫn nhau, ở bên nhau giúp đỡ lẫn nhau, thật tốt. Anh rời xa quê nhà nhiều năm lắm rồi, cũng muốn về ở gần nhà một chút, dễ dàng chăm sóc gia đình, xảy ra chuyện gì cũng không cần phải một mình gánh vác vất vả như thế nữa.” La Thế Triết hít một hơi, dáng vẻ mệt mỏi, cụt hứng, “Giản Minh, anh mệt rồi.” Anh đang kêu cứu với cô, mặc dù bây giờ sự kêu cứu của anh tỏ ra mệt mỏi như thế, nhưng anh chỉ tỏ ra yếu đuối trước mặt Giản Minh mà thôi.
Đối với Giản Minh, đây là lần thứ hai cô nghe thấy La Thế Triết nói với cô “Anh mệt rồi”, lần trước là trước khi họ ly hôn, anh nói với cô, anh muốn bỏ cô là chiếc thuyền rách nát để lên bờ, bước lên chiếc máy bay chiến đấu F20 để tiến về phía trước, bây giờ… Giản Minh chỉ có thể nói, “Thăng chức là việc tốt, tương lai anh nhất định sẽ được đi trên một con đường bằng phẳng.” Ánh mắt cô rơi xuống cánh tay anh, một vết thương nhỏ
