Pair of Vintage Old School Fru
Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211122

Bình chọn: 7.00/10/1112 lượt.

, chắc là bị bỏng, sưng rộp lên, rồi lại bị vỡ ra, hình như hơi nhiễm trùng nhẹ, hỏi, “Tay anh bị sao thế?”.

“À, nấu sủi cảo bị bỏng.”

“Để em lấy cồn lau rửa qua cho anh một chút.” Giản Minh đi về phía bếp một lát rồi quay lại, trên tay là một hộp đựng thuốc nhỏ, lấy chai cồn ra giúp La Thế Triết rửa vết thương, buột miệng hỏi, “Sủi cảo tự gói sao? Nhân cần tây thịt heo à?”.

“Ừ, nhân rau cần tay, tự gói lấy.” La Thế Triết nhìn Giản Minh, trong lòng có chút ngọt ngào, cô vẫn còn nhớ anh thích ăn sủi cảo nhân gì, nhưng nỗi đau khổ và chua xót lại chiếm cứ toàn bộ con tim, biết rằng cô chỉ không muốn phí sức tìm chủ đề nói chuyện với anh mới làm những việc này, nhưng cho dù là như thế, chỉ là một chút quan tâm rất đỗi bình thường của cô dành cho anh, nhưng anh lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Anh dùng chút mãn nguyện trong tích tắc này, đưa ra cái kết triệt để giữa hai người, “Anh nhớ đến sủi cảo trước đây em làm cho anh ăn, loại sủi cảo nhân cần tay anh thích nhất, cho nên thử làm một lần xem sao. Cứ nghĩ rằng sủi cảo của mình làm cũng có vẻ giống, rất thành công, ai ngờ vừa cho vào nồi, chẳng hiểu vì sao cứ bị bung ra, chẳng vớt lên được cái nào cho nguyên vẹn, anh nhìn vào nồi sủi cảo đó và nghĩ rằng, đây là ý trời, có thể duyên phận giữa hai chúng ta đã hết thật rồi.”

“Cảm ơn anh đã đối xử với em tốt như thế, có điều, con người mà, có hợp có tan, anh đừng suy nghĩ nhiều quá.” Giản Minh lật tìm băng dán cá nhân trong hộp thuốc, định tìm băng dán cá nhân trong suốt dán lên cho La Thế Triết, ai ngờ La Thế Triết tìm được hình dán chú heo màu hồng nhỏ trong phim hoạt hình, tự dán lên vết thương. Trước đây, cô thì trẻ con, anh thì nghiêm túc, cô luôn thích dùng các kiểu băng dán cá nhân đủ hình dáng và màu sắc để dán vết thương nhỏ của anh trên tay, mặc dù anh chê xấu, nhưng vẫn mặc kệ cô. Sau này anh dần dần leo lên được vị trí cao hơn, thân phận cao quý hơn, cô không thay đổi, nhưng anh lại cảm thấy dán những hình thù lòe loẹt đủ kiểu ấy trên tay càng ngày càng chẳng ra thể thống gì cả, trước mặt anh vẫn chiều theo ý cô, quay đầu đi một cái là xé ngay. Còn bây giờ…

Phải đi rồi, La Thế Triết đứng dậy, không còn tìm ra lý do gì để “sum họp” với cô ở đây nữa, miệng gọi tên của Giản Minh, giọng điệu dịu dàng, vương vấn, “Giản Minh… Giản Minh, tạm biệt.” Trong lòng dù nặng nề và nhung nhớ, thương yêu và gào thét, cũng chỉ có thể phải tự tiêu hóa một mình, một người cho dù có thông minh cả đời, nhưng chỉ cần ngu dốt một lần cả cuộc đời có thể đã kết thúc, La Thế Triết nghĩ, giống như bản thân mình đây.

Sau khi Lăng Lệ tỉnh táo lại, buổi sáng cuối tuần sau khi anh gọi điện thoại về, một đống tâm sự chất chứa trong lòng Giản Minh, nấu xong bữa sáng, kiểm tra lại điện thoại lúc nãy vừa vứt vào túi áo, Lăng Lệ không gọi thêm lần nào nữa, Giản Minh vì thế mà cảm thấy rầu rĩ vô cùng. Nhìn đồng hồ cũng đã đến giờ rồi, bày mì sợi vừa cán xong ra, cất cái thớt đi, nồi nước dùng đang hâm trên bếp cho nóng, đang định gọi mẹ dậy ăn cơm thì điện thoại đổ chuông, Giản Minh cứ nghĩ là Lăng Lệ, vội vội vàng vàng cầm lên xem, là vợ chồng anh Lăng Khang, nhấn nút nghe, Trọng Hằng đã gặp được chú Hai sau khi kết thúc trạng thái hồn xiêu phách lạc rồi, đang ở với chú Hai, báo mọi việc bình an về cho vợ chồng anh Lăng Khang, vợ chồng Lăng Khang cực kỳ cảm động, phấn khích vô cùng, nói rằng nếu như Lăng Lệ không hồi phục lại được, trong lòng của anh chị không có gì chắc chắn, không dám tùy tiện đến gặp mẹ Giản Minh, hơn nữa cứ phải thay nhau chạy đi thăm Lăng Lệ, không có thời gian rảnh rỗi. Bây giờ Lăng Lệ hồi phục lại rồi, việc đầu tiên phải làm là đến thăm trưởng bối, đã kéo dài thời gian lâu như vậy, không kéo dài thêm được nữa. Giản Minh vội vàng gọi điện thoại cho ông Giản, muốn cha bắt xe cao tốc đến đây luôn.

Trước giờ cơm trưa, anh trai Lăng Khang và chị dâu chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để đến thăm hai ông bà nhà họ Giản, lấy thân phận của bậc con cháu đến gặp mặt, không ngừng nói lời xin lỗi, tặng kèm mấy món quà, nhân sâm và rượu quý, một bức tượng Phật vàng, còn tặng cho mẹ Giản Minh một chiếc túi xách hàng hiệu rất có giá trị. Hai vợ chồng Lăng Khang và Văn Quyên đều là những người dễ bắt chuyện, hơn nữa lại cảm thấy có lỗi với hai ông bà cụ nhà Giản Minh, nói ngon nói ngọt lấy lòng một cách tự nhiên, cũng chỉ vì muốn làm cho nhà thông gia vui vẻ mà thôi.

Còn ông Giản cũng là người đã từng lăn lộn ngoài xã hội, những cuộc gặp mặt như thế này vẫn luôn rất chu đáo, mang theo một ít đặc sản của quê hương mà thành phố hiếm khi có cho vợ chồng anh trai Lăng Khang và chị dâu, Văn Quyên vẫn luôn thích thú với các kiểu đặc sản của miền quê, tỏ ra rất hào hứng. Đi ra ngoài ăn cơm, địa điểm là khách sạn vẫn hay chiêu đãi các nhân vật quan trọng, có lịch sử có danh tiếng, rất khó đặt được chỗ ấy, được đưa đón bằng hãng xe mà cha mẹ Giản Minh vẫn thầm ao ước, đi đến những nơi cao cấp, những người mà mình gặp chắc chắn không phải người có đẳng cấp bình thường, những thứ mình dùng, cũng đều rất tinh xảo, cầu kỳ. Bữa ăn này, tạm thời kh