Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211520

Bình chọn: 7.5.00/10/1152 lượt.

ia đình của chúng ta? Hủy hoại luôn cả Lăng Lệ, cho dù cô ta làm ma rồi, cũng có thể vui vẻ được bao nhiêu? Em hận cô ta chết đi được, đúng là em hận cô ta chết đi được, Lăng Lệ của chúng ta muốn có một cuộc sống bình yên sao mà khó như thế cơ chứ? Một người ngon lành như thế, bị cô ta chà đạp tám năm vẫn còn chưa đủ sao…”. Lăng Khang lại rầu rĩ không vui, lật giở từng trang xem ảnh cưới của Giản Minh và Lăng Lệ, anh trai bực bội thật đó nha, sáng nay khi nhị thiếu gia gọi điện mượn xe mượn vệ sĩ vẫn còn rất hào hứng, chỉ trong thời gian ngắn như chớp mắt mà cả người trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Vẫn là Giản Minh đứng ra an ủi, “Khoan hãy lo lắng, nói không chừng sẽ nhanh chóng suy nghĩ thoáng ra thôi.”

Lăng Khang không dám chắc chắn, “Anh chị chỉ sợ nó cứ nghĩ quẩn, rồi không nghĩ thoáng ra được.”

Giản Minh làm ra vẻ vô cùng tự tin, “Chắc không đâu ạ, anh ấy thông minh, nhân từ trượng nghĩa như thế, sao mà không nghĩ thoáng ra được chứ? Anh ấy sẽ quay trở về.”

Văn Quyên ôm lấy Giản Minh, “Em khá lắm, chị dâu biết ngay mà, chưa bao giờ nhìn lầm em. Chú Lệ suy sụp tinh thần như thế, phải dời hôn lễ lại, anh chị thay mặt chú ấy xin lỗi em, em đừng trách chú ấy, có trách thì cứ trách anh trai và chị dâu không sắp xếp tốt mọi việc.”

Giản Minh vốn dĩ vẫn kiềm chế được, nghe Văn Quyên nói như thế, nỗi tủi thân trào dâng trong lòng, không sao kiềm chế lại được, ôm lấy Văn Quyên khóc to đau khổ. Thực ra, trong lòng mọi người đang lo một chuyện, chỉ là không tiện nói ra, hôn lễ đó, mọi người đều không chắc chắn, không biết có còn có cơ hội tổ chức hay không.

Có tổ chức hôn lễ hay không rốt cuộc vẫn phải để sau rồi tính, tình hình trước mắt mới gấp gáp. Một bên Mễ Lợi thông báo tình hình của Lăng Lệ về cho gia đình, một bên Trọng Hằng nghỉ phép thu dọn hành lý, đến ngay chỗ của Lăng Lệ và Mễ Lợi. Mễ Lợi nói Lăng Lệ vẫn như người mất hồn, phản ứng yếu ớt với thế giới bên ngoài. Mễ Lợi chưa từng tham gia vào trận chiến như vậy, ngoài ra còn nói Lăng Lệ là chú Hai, bình thường nếu như nhìn thấy giáo viên hướng dẫn mình bị như thế, cô đã cảm thấy đau lòng rồi, huống gì lại là người thân mà Trọng Hằng để tâm nhất, coi trọng nhất, cô khóc thút thít trong điện thoại với Trọng Hằng, mặc dù nói chuyện người nào đó chết đi to tát lắm, nhưng không thể không trách móc Phương Nam mấy câu. Trong mắt gia đình họ Lăng, mặc dù Phương Nam chết rồi, nhưng khó có thể nào được tha thứ.

Buổi tối, vợ chồng Lăng Khang muốn giữ Giản Minh và thằng bé ở lại qua đêm, Giản Minh không đồng ý, thực ra, trong những tháng ngày khó khăn như thế này, hiển nhiên ở lại trong căn nhà rộng rãi này, được sống bên anh trai và chị dâu, thời gian có lẽ sẽ dễ dàng trôi qua hơn một chút, nhưng mà đối với nhiều sự việc không xác định được trong tương lai, làm cho bản năng của cô không dám mặc kệ bản thân mình. Nếu như trong lòng Lăng Lệ cảm thấy có áp lực vì áy náy trước cái chết của Phương Nam, có thể rất khó để có thể đối mặt với Giản Minh một cách thoải mái được, đó chính là kết quả Giản Minh không muốn nhìn thấy nhất. Nhưng nếu như một khi kết quả đó xuất hiện, tốt nhất cô nên đặt thân phận của mình quay trở lại phạm trù của người khách thuê nhà.

Đêm đã khuya, Giản Minh sắp xếp những vật dụng cá nhân bình thường Lăng Lệ đi công tác hay mang theo, dao cạo râu, quần áo, loa di động vân vân và vân vân, đủ một va ly to đùng. Trong giây phút bận rộn, cô quay đầu nhìn ra dưới cửa sổ phòng khách, vị trí đã từng đặt chiếc ghế lười, không kìm được vẫn bước về phía đó, ngồi lên nền nhà trống trơn ở đó, cô nghĩ đến Phương Nam, con người nhìn bề ngoài trông có vẻ mạnh mẽ, thẳng tính, kiêu ngạo, buông thả, luôn cho rằng không ai bằng mình. Một người phụ nữ, kiêu ngạo, buông thả là thế, chắc không phải vô duyên vô cớ làm thế đâu, hoặc là đối với cô ấy, cho dù có thất bại như thế nào đi chăng nữa, đau khổ như thế nào đi chăng nữa, quay đầu lại vẫn luôn có một người dịu dàng đôn hậu, gần gũi đáng tin, ở sau lưng cô ấy, che chở cô ấy, dung túng cô ấy, tin tưởng cô ấy, khen ngợi cô ấy, đã rất nhiều năm như vậy rồi, đã hình thành thói quen, vẫn cứ ngỡ rằng người đó luôn đứng sau lưng cô ấy, cho dù cô ấy có hư đốn như thế nào đi chăng nữa, quá đáng như thế nào đi chăng nữa, ngang ngược như thế nào đi chăng nữa, gây rối từ lần này đến lần khác, nhảy từ trên cao xuống, anh vẫn luôn đem lòng khoan dung, sự yêu thương của anh ra, đứng đó dang rộng đôi tay, đón lấy cô một cách vững chắc, ôm trọn cô vào lòng. Nhưng có một ngày, quay đầu lại thì người đó đã biến mất. Đôi cánh hệt như thiên sứ của anh không còn che mưa che gió cho cô được nữa, cảm giác ấy chẳng khác gì tận mắt chứng kiến lô cốt kiên cố nhất dần dần sụp đổ thành cát bụi ngay trước mắt mình, làm sao chịu đựng nổi đây?

Bởi vì khó có thể nào chịu đựng nổi, mà tìm đến cái chết sao? Trên thế giới này, có rất nhiều thứ không thể lãng phí và sử dụng một cách không có chừng mực, ví dụ như nguồn nước, như đất đai, như thực phẩm, như thời gian, đặc biệt sau khi chúng ta biết được rằng, thế giới này rộng lớn, trên trái đất n


XtGem Forum catalog