Bên Nhau Dài Lâu

Bên Nhau Dài Lâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321611

Bình chọn: 9.00/10/161 lượt.

u ta còn kém hơn cậu! Cuối cùng cậu ta thi đậu lên lớp 10, đứng hạng năm. Cậu khẳng định lợi hại hơn cậu ta.”

“Thật sao?” Cô nửa tin nửa ngờ.

“Tớ thề với trời.”

“Cậu lợi hại vậy ư?”

“Thật ra học tập đều có bí quyết, cách thức của mỗi người không giống nhau. Tớ đặc chế một phương thức đặc biệt cho cậu.”

“Nếu tớ thi không được —— từ nay về sau cuộc sống của tớ bị hủy trong tay cậu! Tớ sẽ hận cậu suốt đời!”

“Tớ chờ cậu đến lấy mạng.”

Cô cười rộ lên.

Hai người lên đường đi về nhà.

“Cậu thích ăn cà rốt không?”

“Cà rốt?”

“Cà rốt trị bệnh quáng gà.”

Mắt mẹ trừng to như là tứ đại hộ pháp trong chùa, chỉ thiếu động tác cầm chùy nữa thôi.

“Dì ơi, Chung Mẫn cậu ấy rất mệt, để cậu ấy ngủ trước đi ạ.” Anh đứng giữa hai người, vẻ mặt tươi vui.

Mẹ nghi hoặc nhìn anh, ánh mắt anh trong veo thản nhiên. Rốt cuộc mẹ nhượng bộ.

Chung Mẫn không còn sức giải thích, cô đi thẳng về phòng. Có lẽ mẹ sẽ tìm cậu ấy hỏi rõ, lo cậu ấy nói gì chứ! Cô mệt đến nỗi không thể suy nghĩ.

Một đêm không mộng.

Khi nhớ lại, Chung Mẫn có chút xấu hổ. Nếu không phải ở trong bóng tối, nếu không phải không thể giải quyết được ấm ức trong lòng, cô sẽ không nói vậy với một chàng trai, nhất là anh. Nữ sinh tuổi này có tự ái cao, nó đáng để bảo vệ hơn là sinh mệnh. Ở trước mặt học sinh ưu tú, Chung Mẫn luôn đặc biệt chú trọng lời nói và việc làm của mình. Từ lâu cô đã phát hiện, thế giới vây quanh những người thông minh. Điều duy nhất cô có thể làm, chính là tận sức khiến mình không trông ngu xuẩn.

Mà hiện tại anh không chỉ biết cô ngu ngốc cỡ nào, còn chính mắt thấy cô khóc tức tưởi, không hề có phong độ. Với trí nhớ của anh mà nói, có lẽ sẽ nhớ rất dai. Thế thật là quá xấu hổ rồi.

Vì thế một khi gặp anh, tất cả ký ức xấu hổ đều hiỮ lên. Cho dù nói về đề tài gì, hình như đều có vẻ không thú vị và ngốc nghếch. Nhưng anh cũng chẳng đề cập tới chuyện này, đoán chừng đang nói với cô —— tớ giữ bí mật cho cậu.

Anh bất đắc dĩ biết bao —— nếu không phải lo lắng cho sự an toàn của cô, sao anh cố ý ở lại? Người có bệnh quáng gà chắc chắn sợ hãi bóng đêm! Nghĩ thế, trong lòng Chung Mẫn có một tia ấm áp.

Mẹ cô trở nên ôn hòa, không hề nhắc tới chuyện thi không tốt. Có lẽ là do ảnh hưởng của anh? Anh đã nói gì với bà?

Mỗi tối, bọn họ vẫn cùng nhau ôn tập. Nhưng giữa hai người dường như có một số cảm giác kỳ diệu không thể nói ra. Cô không cẩn thận đụng trúng tay anh, mặt sẽ đỏ thật lâu.

Đêm cuối cùng, anh cười nói, “Bốn đề đều làm đúng hết rồi.”

“Mấy đề này tương đối đơn giản thôi.”

“Không phải. Bốn đề này đều là đề thi của một tháng trước. Cậu quên rồi ư?”

“Thế à?”

“Đúng vậy, hai đề này cậu làm sai, hai cái còn lại hoàn toàn không điền vào. Có tiến bộ ——”

“Ha! Thật sao!” Chung Mẫn đắc ý, “Sao lại làm sai nhỉ? Mấy đề này cũng dễ mà —— dung dịch màu xanh nhạt chính là Iron(II) sulfate đấy ——”

“Tiến bộ ghê gớm thật!” Anh gật đầu cười nói.

“Nhờ có cậu! Cảm ơn cậu!”

“Là tự cậu cố gắng, tớ chỉ có tác dụng đốc thúc. Hơn nữa, cũng là dì đối với tớ rất tốt, mọi người trong nhà đều chiếu cố tớ ——”

Anh cắn răng, chọn lọc từ ngữ, “Chung Mẫn, bắt đầu từ ngày mai, tớ không thể giúp cậu ôn tập.”

“Tại sao?”

“Sáng nay thầy nói với tớ —— tớ đã thông qua kỳ thi tuyển. Đại khái là phải đi Bắc Kinh phỏng vấn.”

Đúng vậy, sao cô quên mất? Sáng nay, chủ nhiệm lớp cô cũng kêu vài người ra ngoài. Đoán chừng bọn họ cũng thông qua ——

“Chúc mừng cậu!” Cô trưng ra nụ cười tươi tắn.

“Cảm ơn, thật ra cũng nhờ dì chăm sóc, tớ mới có thể thông qua kỳ thi.”

“Có liên quan gì đến mẹ tớ, thành tích cậu đã tốt như vậy! Khi nào cậu đi?”

“Ngày mốt. Ngày mai phải tập luyện một ngày, buổi tối thu dọn hành lý, cho nên không có thời gian ——”

“Không sao không sao, cậu không cần lo cho tớ. Phỏng vấn quan trọng, cậu nhất định được thông qua! Thật tốt —— không cần tham gia thi đại học!”

“Hy vọng là thế!” Anh hé miệng cười, “Tớ đã nói là phải giúp cậu học bù ——”

“Thật sự không có gì đâu! Cậu đừng xin lỗi. Tớ sẽ ngại đấy —— trong khoảng thời gian này làm phiền cậu rồi!”

“Ý tớ là, cho dù tớ không ở đây, cậu cũng không được bỏ dở kế hoạch đó.”

“Vậy thì làm sao?”

Dưới quyển sách anh rút ra tờ giấy quen thuộc, trên trang giấy viết “Kế hoạch tác chiến của Chung Mẫn”, phía dưới là chi chít dòng chữ đánh dấu bút đỏ rất nhiều.

“Sau này tớ không thể đốc thúc cậu, cậu phải tự đốc thúc, làm xong một hàng thì đánh dấu phía sau.”

“Được. Khi nào thì cậu về? Tớ cho cậu xem.”

“Có lẽ một tuần.” Anh lại hơi lưỡng lự, “Ý của mẹ tớ là nếu lần này có thể thông qua, thì mấy tháng cuối sẽ trở về thành phố W, bọn họ đã lâu không gặp tớ nên rất nhớ tớ.”

Cô kinh ngạc ngẩng đầu. Cậu bỏ mặc tớ, cô thầm nghĩ.

“Cậu không trở về sao?”

“Đương nhiên phải về chứ. Trở về lấy thư thông báo trúng tuyển, bằng tốt nghiệp. Nhưng mà không ở lại được lâu, cho nên căn phòng ở nhà cậu ——”

“Cậu muốn trả phòng?”

Hồi lâu sau anh mở miệng, “Mẹ tớ có ý này.”

Thật ra từ khi anh đề cập tới Bắc Kinh, trong lòng cô đã bắt đầu cô đơn. Thật vất vả mới thiết lập một mối quan hệ hòa hợp, trong một đêm liền chấm dứt.


pacman, rainbows, and roller s