n thấy An Nhiên bất tỉnh vì say, đang ngã trong lòng Tina.Tina nhìn Mạc Ngôn lao xe thẳng đến chỗ các cô, anh chỉ phanh xe lại cách chỗ cô ngồi có 2 mét thôi. Cô nuốt nghẹn trên cổ, tên đàn ông này định giết cả 2 hay sao vậy. Mạc Ngôn trong xe bước ra, điệu bộ thực khiến người ta sợ hãi.Tina thề, nếu ánh mắt thật sự có thể giết chết người khác, thì chắc cô đã chết mấy vạn lần rồi.“Cô ép cô ấy uống rượu hả?” Mạc Ngôn hung hăng nghiến răng hỏi. Ngay khi nhận được điện thoại của Tina báo An Nhiên uống rượu say, bảo anh đến đón, anh vô cùng tức giận.Tina đem An Nhiên đẩy vào lòng Mạc Ngôn: “Thôi đi, anh trách oan cho tôi. Trách không được, người ta nói có vợ thì quên người khác.”Mạc Ngôn nhìn người phụ nữ bé nhỏ trong lòng mình, khuôn mặt nhỏ nhắn vì uống rượu mà đỏ bừng, miệng thì thào lẩm bẩm, tự thân không thể đứng vững được.Tina nhìn Mạc Ngôn: “Tôi giao người cho anh, anh phải chăm sóc cô ấy thật tốt. Cũng không biết cô ấy bị ủy khuất chuyện gì, uống say như vậy, tôi ngăn mãi không được.”Mạc Ngôn giữ cánh tay của An Nhiên, nghe câu cuối bất giác siết chặt hơn. Ủy khuất sao? Bức bối trong lòng mới uống thành như vậy sao ? Có phải là vì quá khó chịu khi phải ở cạnh mình không?Tay An Nhiên bị Mạc Ngôn đột nhiên nắm chặt, cô mơ hồ nói: “Đau “Mạc Ngôn thô bạo vội kéo cô vào trong xe. Trên đường đi, Mạc Ngôn lái rất chậm, anh sợ An Nhiên chịu không nổi rồi choáng đầu nôn ngược ra cả.Về đến nhà anh bế cô vào trong phòng, lấy một chiếc khăn dấp nước, nhẹ nhàng giúp cô lau sạch.An Nhiên uống say cuồng cả đầu óc, căn bản không còn ý thức được mình ở đâu, vẫn nghĩ mình đang ở cùng với Tina.“Muốn nôn hả?” Mạc Ngôn nâng cô khỏi sô pha, đỡ cô dựa vào lòng mình.An Nhiên không trả lời Mạc Ngôn, có lẽ cô căn bản không nghe được anh nói gì, rồi cô lại nhỏ giọng lẩm bẩm tiếp: “Tôi khó chịu, tôi khổ lắm.”Mạc Ngôn vỗ nhẹ lên mặt An Nhiên: “An Nhiên, An Nhiên? Cô làm sao vậy, khó chịu chỗ nào?” Anh không ngờ An Nhiên cứ lẩm bẩm như vậy.“Cô biết không? Anh ấy nói rất hận tôi, rất chán ghét tôi.” An Nhiên vẫn thì thào lặp lại hai câu này.Mạc Ngôn ôn nhu hôn lên khóe mắt đầy lệ của cô: “Đó là do anh quá yêu em.”Rồi anh cẩn thận ôm cô đem vào phòng ngủ, đột nhiên có một khắc anh cảm thấy cô còn mỏng manh hơn chính vẻ ngoài của cô. Cô cứ như vậy gầy sút đi, nếu không giữ cẩn thận sẽ bị gió cuốn đi mất.An Nhiên úp mặt vào lồng ngực Mạc Ngôn khẽ thì thào: “Anh ấy vĩnh viễn không biết tôi yêu anh ấy đến mức nào…”Trong phút chốc, cả không gian như đông cứng lại. Mạc Ngôn cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng mình, khóe miệng hơi cong lên An Nhiên cảm thấy đau đầu khủng khiếp, cứ như thể đầu cô sắp nổ tung. Cô hừ nhẹ một tiếng, rồi mơ hồ cảm thấy hình như có ai đó đang day day thái dương cho cô, động tác rất nhẹ nhàng, ôn nhu.An Nhiên mở mắt ra, đối diện với cặp mắt thực quá dịu dàng đang nhìn cô.“Đau đầu lắm sao?” Mạc Ngôn vẫn tiếp tục day huyệt cho cô.Với sự thay đổi trong thái độ của anh như vậy, hiển nhiên An Nhiên không quen, tự hỏi rốt cuộc anh đối với cô thế nào đây? Là lạnh lùng hay ôn nhu?Mạc Ngôn kéo cô vào trong lòng mình, nói: “Về sau đừng uống nhiều rượu như vậy, sẽ bị đau đầu, nghe không?”An Nhiên nghe rõ được nhịp tim của anh, cảm thấy thực êm tai: “Biết rồi, sau này sẽ không vậy nữa.”Rồi Mạc Ngôn sờ tay lên mái tóc rất ngắn của cô lại bảo: “An Nhiên, sau này cũng đừng cắt tóc, ta thích nhìn cô để tóc dài.”“Hiểu rồi.”Cô không rõ vì sao Mạc Ngôn lại trở nên như vậy, không biết cô nên cảm thấy hạnh phúc hay khổ sở đây?Bước vào đại sảnh công ty, An Nhiên cũng không để ý xung quanh, chỉ cúi đầu đi tới. Chỉ đến lúc thấy có một vài người đứng chắn trước mặt, cô mới tạm dừng lại.“A, thật sự là chị” Hiểu Lộ hưng phấn ôm lấy An Nhiên nói.An Nhiên lúc này mới nhìn rõ, trước mặt chính là nhóm người Hiểu Lộ và Nguyên Tịch.“Chị, chị về hồi nào, sao không cho em biết.” Hiểu Lộ kéo tay cô oán giận nói.” Ân Hạo kể cho em nghe, mà em cứ không tin.”Ân Hạo đứng phía sau hướng An Nhiên nhún vai vẻ bất đắc dĩ. Biết làm sao được, Điềm Điềm học cùng trường với Ân Hữu, sớm muộn bọn họ cũng biết thôi.Gặp lại mọi người, An Nhiên thật ra rất vui. Ân Hạo cùng Nguyên Tịch đã kết hôn, Hiểu Lộ với Cao Phong cũng sắp rồi.Mọi người dường như đối với chuyện xảy ra 7 năm trước đã quên lãng, không ai muốn nhắc lại.Có lẽ thời gian có thể xóa nhòa tất cả, bất kể là chuyện gì, bất kể là hận thù. Mỗi người đều đã bị tổn thương, và đều đã được chữa lành.Mạc Ngôn đưa Ân Hữu đến nhà ăn, Ân Hữu lập tức phát hiện ra An Nhiên đang đứng lẫn giữa mọi người. Rất nhanh cậu hướng cô chạy tới: “Nhiên Nhiên à”“Ân Hữu” An Nhiên ôm lấy cổ con, đã mấy ngày cô không gặp con rồi.“Ân Hữu, chào chú với dì đi con.”Ân Hữu rất ngoan nghe theo, mà khi nhìn đến Cao Phong thì cậu lại cất tiếng gọi: “Ca ca “Tất cả mọi người đều bật cười.Cao Phong ôm lấy Ân Hữu: “Nhóc con, sao tự nhiên giảm thứ bậc của ta vậy?”Ân Hữu dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Cao Phong: “Không phải ca ca sao? Nhưng mà anh còn rất trẻ mà.”Những lời này ai nghe được mà không hài lòng chứ.Cao Phong cười, vẻ mặt rạng rỡ: “Mạc