“Cho nên nói anh ngốc mà. Nếu đổi lại là em, thật sự không trả được thì em cứ nhận trước đã.”
“Cần tiền của ba mẹ làm gì?” – Từ Nghi liếc nhìn cô – “Gần đây lài xài tiền lung tung rồi hả?”
“Không hề nhé!” – Chử Điềm muốn cắn anh – “Em muốn nói, sau khi nhận tiền, em
có thể gửi EMS trả lại mà. Dĩ nhiên, người gửi phải viết tên anh rồi.”
Thật đúng là ....thông minh!
Rốt cuộc Từ Nghi đã nở nụ cười đầu tiên từ lúc trở về nhà, anh đưa tay gãi
nhẹ chóp mũi Chử Điềm. Nhưng Chử Điềm nào dễ dàng bị dỗ dành như vậy, cô còn có món nợ phải tính nữa kìa. Cô đưa tay vòng qua cổ Từ Nghi, kề sát vào anh nói:
“Em hỏi anh, anh trở về sao không báo với em hả?”
Từ Nghi vịn lấy eo cô theo phản xạ, nhìn đôi môi tươi thắm của cô gần trong gang tấc, tiếng nói của anh chợt trở nên khàn khàn:
“Không phải anh đã nói là cuối tuần về thăm em rồi sao?”
Một câu nói thành công nhóm lên cơn bùng phát của Chử Điềm. Cô nghiến răng, lay mạnh Từ Nghi.
“Đồng chí Phó nông trường, từ lúc anh nói những lời này đến nay đã qua vô số cuối tuần rồi đấy!”
Từ Nghi thoáng mỉm cười, bàn tay vịn eo cô siết chặt, nhấc người cô hpi
cao lên, cúi đầu hôn xuống. Trong nháy mắt Chử Điềm liền cảm thấy đầu óc choáng váng.
Bời vì nụ hôn của Từ Nghi từ trước đến nay đều không phải kiểu dịu dàng. Cô cảm thấy càng lúc càng không thở nổi, cô
nhẹ đấm anh một cái thì Từ Nghi mới từ từ buông lỏng ra.Một bàn tay nhẹ
vuốt ve vỗ về sau lưng cô, cô nghe thấy Từ Nghi nói với mình:
“Thu dọn đồ đạc, anh dẫn em đến một nơi.”
“Đi đâu thế?”
Chử Điềm ngẩng đầu hỏi khẽ hỏi anh.
“Một nơi coi như là khu quản lý quân sự.”
Từ Nghi ra vẻ huyền bí. Nhưng mắt Chử Điềm sáng lên:
“Em nhớ anh nói anh đã được gọi về trung đoàn rồi, đi chỗ đó à?”
Từ Nghi nhẹ nhàng vuốt bả vai thon gầy mịn màng của cô:
“Không phải, bây giờ anh không còn ở trung đoàn thiết giáp nữa.”
“Lại điều đi nữa ạ?” – Thoáng chốc Chử Điềm trợn to mắt – “Vậy bây giờ anh lại bị điều đến đâu rồi hả?”
“Em đi thì sẽ biết.” – Từ Nghi khẽ gõ vào trán cô – “Anh đặc biệt xin nghỉ
phép đến đón em, em thay quần áo trước đi, anh xuống lầu lấy xe.”
Hai người lái xe xuất phát từ cổng khu nhà, đi một mạch thẳng về phía đông, lái vào Đông Giao, gần khu công nghệ cao nơi Chử Điềm làm việc. Chử
Điềm ngồi bên cạnh càng tò mò:
“Rốt cuộc là chỗ nào vậy? Rất gần chỗ làm của em.”
Từ Nghi im lặng, chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô, bảo cô kiên nhẫn một chút. Cuối cùng xe dừng ở cổng một khu nhà, sau khi xe dừng hẳn, Từ Nghi bảo cô
xuống xe.
Chử Điềm bất ngờ “À” một tiếng:
“Đến rồi sao?”
Cô nghĩ thầm đây là khu quản lý quân sự gì nhỉ? Nơi này chẳng hề vắng vẻ,
vị trí không đủ cơ mật, kém xa nơi cô từng đến. Xuống xe, Chử Điềm đứng
bên ngoài đánh giá sơ lược bố cục ‘khu quản lý quân sự’ này, phát hiện
nó giống khu nhà bình thường y như đúc. Cô thoáng nhớ ra, quay đầu hỏi
Từ Nghi:
“Đây là khu gia thuộc sao?”
“Khu gia thuộc của sư đoàn A, thuộc quyền sở hữu của trung đoàn thiết giáp.” Từ Nghi thoáng cười khẽ, nắm tay cô.
“Đi theo anh.”
Sau khi được lính gác cổng kiểm tra giấy chứng nhận, Từ Nghi dẫn Chử Điềm
vào cổng khu gia thuộc. Suốt quãng đường đi mắt Từ Nghi luôn nhìn thẳng, nhưng Chử Điềm không nhịn được ngắm nghía khắp nơi, thỉnh thoảng còn
khẽ kêu lên một tiếng.
Nơi này đúng là đầy đủ tiện nghi, có
bãi đỗ xe, câu lạc bộ, sân bóng rổ, nơi tiếp khách, trạm y tế, vườn hoa
và nhà trẻ. Lại còn có nhà trẻ nữa kia đấy! Nơi này suy nghĩ quá chu đáo mà! Chử Điềm nhìn hết tất cả, vừa ao ước vừa nuối tiếc. Nếu như chồng
cô còn ở trung đoàn này, vậy cô có thể ở khu cư xá lớn như thế này rồi,
chứ không phải như hiện tại…Tuy Từ Nghi chưa nói, nhưng cô cũng đã đoán
được, họ chỉ có thể đến đây thăm một vị chiến hữu hoặc là lãnh đạo thôi.
Quả nhiên sau khi hai người đi đến tầng năm ở khu thứ hai đếm ngược trong
khu gia thuộc, Từ Nghi gõ cửa nhẹ một ngôi nhà. Cửa nhanh chóng mở ra từ bên trong, một người đàn ông trung niên vẻ mặt hòa nhã ló đầu ra, nhìn
thấy Từ Nghi thì hơi nghi ngờ:
“Cậu là?”
Từ Nghi đưa tay:
“Chào anh, trưởng khoa Giả, tôi là Từ Nghi.”
“Ơ, cậu chính là Từ Nghi” – trưởng khoa Giả cười bắt tay – “Tôi biết cậu,
khoảng thời gian trước Cố Hoài Việt đã nói với tôi tình hình của cậu
rồi. Đúng lúc trong khu còn trống, tôi liền sắp xếp cho cậu trước một
căn.”
“Phiền anh quá ạ.”
“Đừng nói vậy, đến lấy chìa khóa
à?Cậu chờ chút” – trưởng khoa Giả giũ giũ áo khoác quân đội trên người,
tìm trong nhà chốc lát rồi cầm một xâu chìa khóa đưa đến – “Đây, bây giờ cậu có thể đi xem nhà trước. Số nhà nằm trên chìa khóa, trở lại rồi
hoàn thành thủ tục sau, dù sao cậu cũng không vào ở gấp.”
Từ Nghi nhận lấy, cầm trong tay.
“Cảm ơn anh, trưởng khoa Giả.”
Trưởng khoa Giả cười tít mắt xua xua tay. Chử Điềm vốn đang thở hổn hển bên
cạnh đã bình phục lại, khí oxy không đầy đủ, đầu óc có chút hôn mê. Sau
khi đợi trưởng khoa Giả đóng cửa lại, rốt cuộc cô cũng phát hiện có điều không đúng lắm, vừa xuống lầu vừa kéo áo Từ Nghi hỏi:
“Chìa khóa gì? Nhà gì vậy?”
Từ Nghi dừng bước, quay đầu lại nhìn vẻ mặt ngơ n