tôi đeo, đương nhiên là tôi trả tiền.
Lam Tư mở miệng giải thích.
_ Đây là trường hợp người của tôi cần, tôi tin đây là đầu tư đúng.
_ Tôi nói rồi, tôi không thiếu tiền. Tôi hy vọng Anna đem quà cưới đưa anh một phần.
_ Một năm sau này, em tính cùng ta sòng phẳng thế sao?
_ Nếu… nếu có thể.
Lam Tư mím môi, có chút tức giận. Sau một lúc lâu, anh mới nói.
_ Được, tôi sẽ cho người đến lấy.
_ Cám ơn.
Cô nhẹ nhàng thở ra.
_ Em để tôi đeo vòng cổ. Mọi người đã chờ rất lâu rồi.
_ Mọi người?
_ Nhiếp ảnh gia.
Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của cô, Lam Tư khẽ cười.
_ Tôi nghĩ Anna đã nói cho em biết. Hôm nay chúng ta chụp ảnh cưới.
_ Tôi nghĩ hôm nay là thử áo cưới.
Cô đem hộp đưa lại cho anh, anh mở ra, lấy vòng cổ. Mạc Liên xoay
người, tiện cho anh đeo vòng cổ cho cô. Hơi thở anh phảng phất gáy sau
liền khiến tim cô đập không ngừng, cô nhắm mắt lại. Cảm giác được sức
nặng cùng lạnh lẽo của vòng cổ.
_ Tốt lắm.
Cô mở mắt ra, thở sâu, xoay người đối mặt anh, chỉ thấy anh cầm lấy vòng tai.
_ Tôi không có xỏ lỗ tai.
_ Tôi biết. (Di Di: biết luôn sao??? Lam Tư anh quả thật nguy hiểm = =)
Anh lấy bông tai đưa cô xem.
_ Đây là bông hít.
Thấy anh bước tới gần cô, cô nuốt nước miếng ực một cái
_ Tôi nghĩ mình có thể tự đeo.
Anh cũng không miễn cưỡng, đưa bông tai cho cô. Cô đến bên gương đeo
bông tai, thấy anh ở phía sau chờ cô. Qua tấm gương cô có thể thấy anh
chăm chú nhìn cô. Mạc Liên bất an cúi mắt xuống, né tránh anh tầm mắt.
_ Em xác định muốn làm thế sao?
_ Làm cái gì?
Cô nhìn anh, thanh âm khàn khàn hồi hỏi.
_ Lấy tôi!
Anh nói. Anh là đang cho cô cơ hội lựa chọn cuối cùng sao? Cô không
thể tìm ra đáp án trong mắt anh. Cô thật sự muốn lấy anh sao? Mạc Liên
nhỏ giọng nói nhưng đầy kiên định.
_ Xác định.
Thời gian trôi qua cực nhanh, trong nháy mắt, Mạc Liên còn chưa chuẩn bị kịp tinh thần đã đến ngày mười lăm. Hôn lễ sẽ được cử hành tại trang viên nhà Lam Tư. Điều khiến Mạc Liên ngạc nhiên là dù có nhiều vấn đề
xảy nhưng thật sự theo như lời Anna nói, hôn lễ trang trọng nhưng không
quá xa hoa. Cô chỉ mời vài người bạn ở phòng thí nghiệm còn lại bên nhà
trai. Tuy không có anh em đến nhưng tất cả nhân viên cấp cao của tập
đoàn Bart đều đến đây. Nhiều người trong giới thương nhân của New York,
Mạc Liên không nhớ hết mặt nhưng tiếng tăm lẫy lừng của họ thì xuất hiện ngày ngày trên báo cùng tin tức.
Khi bà nội hỏi cha Lam Tư sao không đến, anh chỉ nói cha vì bị bệnh
tim nên không thể đi trực thăng đến, sau đó nhẹ nhàng chuyển đề tài cuộc nói chuyện. Tuy rằng mùa đông chưa chấm dứt, nhưng vào mấy hôm này trời trong nắng ấm. Hơn nữa, Mạc Liên phát hiện so với lần mặc áo cưới lần
trước có vẻ nhanh hơn nhưng chỉ cần cô thở mạnh, hay nói chuyện cảm giác như sắp bị bức tung ra.
Cho dù biết rõ đây chỉ là hôn lễ giả, Mạc Liên trên tay cầm một bó
hoa, bước trên con đường trải hoa giữa quan khách, bước đến Lam Tư, cảm
giác vẫn rất khẩn trương. Lam Tư nhìn chăm chú vào cô, trên mặt không có gì biểu tình, vẫn lạnh như băng, cô từng bước đi đến bên anh. Từng
bước, từng bước, đều làm cho cô nghi ngờ mình đã quyết định sai. Bỏ đi
cái vẻ ngoài lạnh lùng, cô thật sự không biết anh đang nghĩ gì, một cảm
giác xâm chiếm bóp nghẹn lấy cô, cô tự nhiên nảy ra ý định muốn bỏ chạy. (Di Di: đừng chị ơi >.< Giờ này chạy uổng lắm)
Có lẽ cô chỉ cần thuê người đóng giả là được rồi. Bước chân Mạc Liên
đột nhiên chậm lại, Lam Tư ngay cả mi mắt cũng không động đậy, giống như đeo một chiếc mặt nạ bằng đá, nhìn cô, chờ đợi.
Có lẽ sẽ có biện pháp khác giải quyết vấn đề.
Mạc Liên càng đi càng chậm, chần chờ, sợ hãi.
Cô sao chỉ có thể dựa vào trí nhớ lúc nhỏ,tin tưởng người đàn ông
này? Ông trời ơi, người đàn ông này chỉ suy nghĩ không đến nửa ngày đã
đồng ý kết hôn, cô thật sự có thể lấy người thế sao?
Trong lòng nghi ngờ càng lúc càng lớn nhưng Mạc Liên vẫn là bức mình đi tới bên người Lam Tư, đưa tay để anh nắm. (Di Di: thế mới được chứ! Nữ chính trong mắt Di Di phải bám chặt lấy người
đàn ông mình tin là có thể mang đến cho mình hạnh phúc )
Hôn lễ chính thức bắt đầu. Bên tai truyền đến tiếng nhạc êm dịu, Mạc
Liên cố lắng nghe lời cha sứ nói nhưng vẫn không chú tâm được gì. Đây là hiệp ước. Cô tự nói cho chính mình. Lam Tư là người đàn ông biết giữ
lời hứa. Cô tự nói chính mình. Ta không lựa chọn có khác, bà nội sinh
bệnh, cô cần một người mang đến sự an toàn. Cô tự nói chính mình. Hôn
nhân này chỉ có tác dụng trong một năm, không phải là thật. Cô cố gắng
thuyết phục chính mình.
Nhưng khi cô giật mình phát hiện cha sứ hình như đang hỏi cô có đồng ý lấy anh không? Cô cảm thấy tứ chi lạnh như băng, cổ họng co rút nhanh,
hoàn toàn không thể nói ra câu đơn giản kia. Sự thật là, cho dù cô đối
với bà nội, đối với luật sư, đối với Lam Tư đều nói như thế nhưng bản
thân cô lại không xác định được. Giống như phát hiện ra sự lo lắng của
Mạc Liên, Lam Tư nắm chặt tay cô. Tuy rằng cách cái bao tay, cô vẫn có
thể cảm giác sự ấm áp của bàn tay anh.
_ Mạc Liên tiểu thư?
_ Tôi…… Tôi đồng ý……
Lời nói run
