ần như mất hồn.
“À…”, Tú Linh giật mình, luống cuống kéo khóa túi xách, cầm lấy chiếc chiếc điện thoại màu đỏ hiệu Nokia trong ngăn thứ nhất.
Nhìn số điện thoại lạ trên màn hình, đầu tiên Tú Linh định không nghe, nhưng nghĩ thế nào lại bắt máy.
“A lô, xin hỏi ai đấy ?” Tú Linh rụt rè hỏi, thanh âm trong trẻo dễ nghe.
“Tú Linh có phải không ?”, Thư Phàm lo sợ, run giọng muốn xác nhận lại.
“Chị Thư Phàm ! Là chị….?” Tú Linh vui mừng, vì người gọi điện cho mình là Thư Phàm.
“Ừ, Em không sao chứ ? Mẹ đâu, có phải đang ở chỗ em không ?” Thư Phàm
nói một hơi không ngừng nghỉ, như sợ Tú Linh sẽ đột ngột cúp máy, hay
đây chỉ là giấc mơ không có thật.
“Ngày hôm qua chị không về nhà sao ?”
“Không, chị không về, em nói nhanh lên đi ?” Thư Phàm sốt ruột giục em gái.
“Chiều hôm qua, mẹ gọi điện cho em nói tạm thời mẹ bận nên phải mấy ngày nữa, mới lên thăm chị em mình được. ”
“Có nghĩa là, chiều hôm qua em và mẹ không hề đến nhà chị chơi ?” Thư
Phàm thì thào, kích động gần như muốn hét to lên, vui sướng mỉm cười.
“Đúng thế, cả ngày hôm qua em bận, nên không đến nhà chị chơi được. Sao
rồi, có phải chị đã hết thức ăn và cần em đi mua cho chị ?”
“Không cần.” Thư Phàm nóng nảy cắt ngang lời Tú Linh, “Dạo này chị rất
bận, nên sẽ không ở nhà, vì vậy em không cần phải đến thăm chị, cũng
không cần phải mua gì đâu.” Để đảm bảo an toàn cho Tú Linh, Thư Phàm
đành phải nói dối.
“Chị lại bận công tác ở bệnh viện sao ?” Tú Linh lo lắng cho chị gái,
thấy chị gái suốt ngày chỉ biết lao vào công việc mà không quan tâm gì
đến sức khỏe, là một cô em gái thương chị và có trách nhiệm, làm sao có
thể yên tâm được.
“Không sao đâu, chị sẽ tự học cách chăm lo cho bản thân mình. Em hiện
giờ đang ở trường sư phạm đúng không ?” Biết em gái và mẹ không sao,
gánh nặng và cảm giác tội lỗi, xen lẫn hối hận đã giảm được một nửa.
Liếc mắt nhìn Vũ Gia Minh, Tú Linh cúi đầu, lí nhí đáp bừa, “Vâng.”
“Tốt rồi, lúc nữa chị sẽ đến trường gặp em.”
“Sao cơ ?” Tú Linh nhảy dựng lên, “Không…không được.”
“Tại sao ?” Thư Phàm nhăn mặt, tiếng hét thất thanh của cô em gái vang
lên đột ngột khiến Thư Phàm trở tay không kịp, “Em không đang học trong
lớp đúng không ?” Là một người thông minh, lại hiểu em gái, Thư Phàm dễ
dàng đoán ra được Tú Linh đang nói dối mình.
“Ơ..dạ… ” Tú Linh nhăn nhó kêu khổ, lòng thầm cầu nguyện chị gái sẽ không phát hiện ra những chuyện tày trời mà mình đã gây ra.
“Nói mau ! Hiện giờ em đang ở đâu ?” Thư Phàm gằn giọng, quyết tra hỏi
đến tận cùng, tra hỏi cho đến khi nào cô em gái chịu nói thật thì thôi.
“Chị à, đừng nóng !” Tú Linh nịnh, “Lúc nữa em sẽ đến thăm chị.”
“Chị đã bảo là không cần em đến thăm chị. Em còn không chịu nói, em đang ở đâu ?”
Vũ Gia Minh thấy thương hại Tú Linh, vật nhỏ bé này đúng là quá thật thà, và quá ngây thơ, ngay cả nói dối cũng không biết cách.
Cầm lấy một tờ giấy, Vũ Gia Minh hí hoáy viết, sau đó dơ lên cao cho Tú Linh xem.
Tú Linh tròn xoe mắt nhìn, khuôn mặt giãn nở một nụ cười, mắt nhìn tờ
giấy, miệng lẩm nhẩm đọc, “Em đang trên đường về nhà, nếu chị muốn gặp
em, có thể đọc tên quán, rồi hai chị em mình hẹn nhau ở đó.”
Thư Phàm ngẫm nghĩ một chút, rồi đáp, “Được rồi, hai chị em mình hẹn gặp nhau ở nhà hàng Thiên Long đi, cũng đã lâu rồi hai chị em mình chưa đi
ăn cùng với nhau.”
“Được rồi, em đồng ý, mấy giờ thì em đến đó ?”
“Mười một giờ.”
“Dạ, em đã biết.”
“Nhớ là không được đến thăm chị, chị không có ở nhà đâu.”
“Em nghe rồi mà chị hai, chị đâu cần phải nhắc lại nữa.”
Ngồi phịch xuống ghế sô pha, quẹt mồ hôi trán, chỉ đơn giản nói chuyện
điện thoại với chị gái, Tú Linh lại tưởng mình vừa mới bị công an hỏi
cung.
“Chị gái cô thật khó tính.” Vũ Gia Minh cười nói.
“Không được phép nói chị tôi khó tính, chị ấy là người dễ thương nhất trên đời.” Tú Linh bất mãn, cự lại Vũ Gia Minh.
“Không tranh cãi với cô nữa.” Ngồi ngả người ra đằng ra ghế, Vũ Gia Minh nheo mắt nhìn Tú Linh, “Hai chị em cô hẹn nhau ăn cơm trưa ở nhà hàng
Thiên Long ?”
“Chết rồi !” Tú Linh đứng bật dậy, vội cầm lấy chiết túi xách lên theo,
“Tôi phải đi, nếu để chị ấy mà chờ, chắc chị ấy sẽ giận tôi mất.”
“Cô vừa nói chị gái cô dễ thương.” Vũ Gia Minh lắc đầu, chịu thua tính cách bộp chộp và hấp tấp của Tú Linh.
“Cô sẽ giải thích với chị gái cô thế nào, khi cô ấy không thấy xe đạp điện của cô đâu ?”
Đang xăm xăm đi ra cửa, Tú Linh đứng khựng lại, “Tôi…tôi sẽ nói rằng tôi đã làm mất rồi.”
“Cô không sợ cô ấy giận sao ?” Vũ Gia Minh vuốt mũi, thích thú nhìn thân hình nhỏ nhắn khẽ rùng mình một cái.
“Không phải là việc của anh !” Tú Linh tức điên người, quay phắt lại,
trừng mắt nhìn hắn. Tất cả đều là do hắn hại, nếu có thể Tú Linh rất
muốn đấm cho hắn mấy cú vào khuôn mặt tuấn tú đẹp trai nhưng lúc nào
cũng tính kế hại người của hắn.
Vũ Gia Minh đứng dậy, chầm chậm tiến đến gần Tú Linh.
Tay vươn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tú Linh được đôi bàn tay nam tính với những ngón tay thon dài ôm gọn.
“Chỉ cần cô chịu hôn tôi một cái, tôi sẽ tính cách cho cô, thế nào ?”
Cúi xuống, chóp mũ