hữ theo đuổi này, là từ cấm kỵ của Bạch Chỉ. Kiếp trước bản thân là quá mức “theo đuổi” đến nỗi sinh bi kịch. Nhưng hai chữ theo đuổi này cũng có tiền tố. Yêu cùng không yêu, nếu là yêu nhau, theo đuổi lại ngại gì? Ít nhất ván bài có lợi thế.
Liễu thị nói: “Chỉ Nhi hiểu được, nương thật vui mừng. Chính là Chỉ Nhi, làm người phải biết cảm ơn. Ta cùng với Thành ca đã thành quá khứ, cho dù cha ngươi đối với chúng ta không tốt, ngươi vẫn phải nhớ , năm đó nếu không phải cha ngươi kịp thời đem ta cưới vào Bạch gia, ta to bụng ắt phải chịu hành hình thiêu sống.” Liễu thị dừng một chút, “Tất cả không cần bàn luận nữa, qua mấy ngày chúng ta lên kinh đi.”
Liễu thị rốt cuộc không còn là tiểu cô nương …
Bạch Chỉ vì ý nghĩ kỳ lạ của bản thân mà cảm thấy xấu hổ, nàng nói: “Vâng.”
Bạch Uyên có một kiếp, nàng giúp hắn phù chính, tránh đi tai nạn, có thể xem như báo ân? Kinh thành, từng cho rằng là một từ vựng xa xôi lại tại thời khắc kia, dường như cách bản thân càng ngày càng gần, gần gũi đến nỗi gấp gáp, gần gũi đến nỗi hít thở không thông. Bạch Chỉ đột nhiên hỏi: “Nương quả thật không tiếp tục cùng Trịnh Tử Thành có liên quan sao?”
Liễu thị gật đầu.
Khi đó, Bạch Chỉ hồn nhiên cho rằng tựa như nàng cùng Mộ Đồ Tô giống nhau, chỉ cần biến mất rất xa sẽ không có liên quan, lại không biết có câu, duyên phận trời đã định trước, là của ngươi , trốn cũng trốn không thoát.
Liễu thị viết thư cho Bạch Uyên đã hơn mười ngày, không hề nhận được hồi đáp . Bạch Chỉ mắt lạnh nhìn Liễu thị nóng mặt thiếp lãnh mông
Liễu thị lấy mắt trừng nàng, Bạch Chỉ liền không tiếp tục nói chuyện . Kỳ thực Liễu thị so với ai đều rõ ràng bản tính Bạch Uyên. Đợi không được câu trả lời thuyết phục của Bạch Uyên, ngược lại đợi được Trịnh Tử Thành tới chơi. Gió lạnh se lạnh, từng nhà bắt đầu đốt sưởi. Bạch phủ bởi vì không có phí chi tiêu, chậm chạp chưa lên lửa. Bây giờ Trịnh Tử Thành đến đây đưa than, có thể nói là “Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi” ?
Bạch Chỉ lễ phép tiếp đãi Trịnh Tử Thành. Tuy biết Trịnh Tử Thành là thân sinh phụ thân, nhưng Bạch Chỉ còn để ý đại cục, biểu hiện ra giống như thái độ trước kia đối đãi hắn.
“Đa tạ ân huệ của Trịnh đại nhân. Có điều trước đây không biết đại nhân cùng Bạch gia sâu xa, sau này ngươi ta trong lòng đều biết rõ ràng, cha ta thăng lên kinh làm quan không ở Tô thành, ta cảm thấy đại nhân…” Bạch Chỉ cố ý đem lời nói kéo dài, có thâm ý khác nhìn nhìn Trịnh đại nhân. Ngụ ý, đơn giản là muốn làm cho Trịnh Tử Thành biết khó mà lui.
Trịnh Tử Thành chỉ cười cười, “Bạch tiểu thư không cần nghĩ nhiều, bản quan không có việc khác. Than đã đưa đến, bản quan cũng liền cáo từ .”
“Ta đây cũng không tiễn xa.” Bạch Chỉ mỉm cười chống đỡ.
Trịnh Tử Thành gật đầu, lúc đứng dậy, thân mình quơ quơ, giống như muốn té xỉu. Bạch Chỉ kinh hãi, định nâng dậy, Trịnh Tử Thành vội xua tay, “Bệnh cũ , không có việc gì.”
Lúc này, Liễu thị đi đến, thấy Trịnh Tử Thành, phản ứng đầu tiên là che khuất gương mặt bị thương . Bạch Chỉ bất đắc dĩ cười cười, phụ nữ coi trọng dung mạo nhất, là chuyện mãi mãi không thay đổi. Dù là Liễu thị giống như nhìn rõ cuộc đời, rốt cuộc còn bởi vì người trong lòng nàng tại chốn hồng trần kia mà bối rối.
Trịnh Tử Thành hiển nhiên thấy được mặt Liễu thị, trên mặt lộ ra vẻ mặt đau lòng. Hắn nhấp mím môi, hít sâu một hơi, đi tới bên cạnh Liễu thị, rộng rãi đối mặt, “Phu nhân, bản quan cáo từ .”
Liễu thị chỉ gật gật đầu.
Trịnh Tử Thành vượt qua cửa, đi vài bước, không lưu ý một chút, liền ngã vào mặt đường ướt sũng. Bên ngoài kinh hô một tiếng, phút chốc Liễu thị quay đầu, mất đi lý trí muốn tiến lên. Bạch Chỉ đi trước Liễu thị một bước, vọt tới bên người Trịnh Tử Thành, nâng hắn dậy, hô: “Trịnh đại nhân! Trịnh đại nhân! Tỉnh tỉnh.”
Chưa tỉnh.
Bạch Chỉ căn dặn Hồng Kiều bên cạnh, “Tìm đại phu.”
Hồng Kiều che miệng lại, chỉ ngây ngốc gật đầu, chạy đi ra ngoài. Bạch Chỉ nhìn bộ dáng Liễu thị rối rắm khổ sở, trong lòng phiếm chua. Tâm tình muốn tới gần lại không thể tới gần nàng sao có thể không hiểu? Cái loại này đau cắn vào tận xương tủy, nàng cũng từng trải qua, vẫn đang tiếp tục trải qua .
Đại phu cẩn thận bắt mạch cho Trịnh Tử Thành, trán càng nhăn càng thâm, lúc buông tay Trịnh Tử Thành, chồng chất thở dài một hơi. Bạch Chỉ rất hiểu rõ một loạt động tác này, hiển nhiên, Trịnh Tử Thành mắc bệnh không thể cứu trị.
“Trịnh đại nhân có tâm tật, trước đó vài ngày ôn dịch, lây dính hơi người chết, tật cũ tái phát tình huống không tốt, ngày không còn nhiều lắm .” Đại phu vừa lắc đầu, vừa cảm khái.
Liễu thị đứng ở một bên thân hình bất ổn, muốn ngất đi, may mà Bạch Chỉ kịp thời đỡ. Chẳng qua sắc mặt Bạch Chỉ cũng không tốt lắm. Hắn… không còn lâu trên nhân thế sao?
Đưa tiễn đại phu, Bạch Chỉ sai mọi người ra ngoài. Trịnh Tử Thành là người cô đơn, sau khi chết chỉ sợ ngay cả người thân chăm sóc trước lúc lâm chung cũng không có. Liễu thị đè nén cảm xúc, nhưng nước mắt lại
