lưng Liễu thị lại gọi nàng một tiếng, dùng thanh âm cực thấp hỏi nàng: “Trịnh đại nhân bị thương thế nào?”
Bạch Chỉ báo lại chi tiết, “Vai trái có một miếng thịt thiêu chín. Trên người cũng có vết trầy da lớn lớn nhỏ nhỏ, không tốt lắm.”
Sắc mặt Liễu thị trắng bệch, không nói câu nào.
Bạch Chỉ hạ thấp người cáo lui. Nàng trở lại khuê phòng, nằm lên giường liền ngủ. Chờ nàng tỉnh lại, đã là buổi trưa. Bạch Chỉ gọi Hồng Kiều đến, Hồng Kiều bưng bữa trưa tới đặt ở trên bàn trà, để cho Bạch Chỉ hưởng dụng. Bạch Chỉ vừa nhàn nhàn ăn ngọ thiện, vừa hỏi: “Phu nhân ăn chưa?”
“Phu nhân…” Hồng Kiều muốn nói lại thôi.
Trong lòng Bạch Chỉ nảy lên dự cảm không tốt, “Nói.”
Hồng Kiều hơi khó xử, “Phu nhân mệnh lệnh tiểu nhân không được nói.”
“Ai là chủ tử của ngươi? Nha hoàn không nghe lời như vậy để lại có tác dụng gì? Vừa vặn trong nhà thiếu bạc, đem ngươi bán vào bên trong kỹ viện đi.” Bạch Chỉ lạnh lùng nhìn Hồng Kiều, Hồng Kiều lập tức sợ tới mức cả người phát run, quỳ trên mặt đất khẩn cầu, “Tiểu thư tha mạng, phu nhân đi Bạch Mã tự niệm kinh , sợ tiểu thư lo lắng thân mình, mới bảo Hồng Kiều không nói.”
Nếu như chỉ là đi Bạch Mã tự niệm kinh vì sao không thể nói? Thần bí như thế làm gì? Bạch Chỉ lo lắng, buông ngọ thiện trong tay, mệnh Hồng Kiều chuẩn bị tốt xe ngựa, tự mình đi Bạch Mã tự nhìn một cái.
Đi tới Bạch Mã tự, Bạch Chỉ định vào chùa miếu, bị một tiểu ni cô giữ lại .
“Bạch thí chủ, dừng bước.” Trải qua chuyện ôn dịch, hòa thượng trong Bạch Mã tự đều nhận thức Bạch Chỉ .
Bạch Chỉ nhíu mày, “Vì sao?”
“Liễu phu nhân đang nói hết cùng Phật Tổ, người ngoài không được nghe lén.”
Bạch Chỉ trời sanh tính đã nghĩ nhiều. Dựa theo logic, Liễu thị hướng Phật Tổ nói hết phải là chuyện của nàng cùng Trịnh Tử Thành, cũng là việc nàng không thể biết. Hay đó là chuyện mà sáng sớm Liễu thị muốn nói lại không nói ra miệng?
Tâm Bạch Chỉ nhất thời trở nên không yên, nàng nhấp mím môi, nói với tiểu ni cô: “Tiểu ni cô, nơi này có nhà xí hay không? Đi cái phương tiện <đi vệ sinh>.”
Tiểu ni cô ngẩn ra, gật gật đầu, ngón tay chỉ bên phải. Bạch Chỉ hiểu ý cười, hướng tới phương hướng ngón tay tiểu ni cô chỉ đi đến. Đi tới góc, Bạch Chỉ quay đầu nhìn nhìn, tiểu ni cô đã tự mình vội vã bước đi , Bạch Chỉ hít sâu một hơi, thay đổi phương hướng rẽ đến mặt sau cột đình, tựa vào trước cửa, nghiêng tai lắng nghe.
“Phật Tổ, tín nữ tự biết có tội. Tín nữ muốn bồi thường, lại luôn lực bất tòng tâm. Mặc dù năm đó hắn cưới ta, là vì sĩ đồ của hắn, nhưng đối đãi với ta cũng không bạc. Mà ta phụ hắn. Lừa gạt hắn nhiều năm như vậy, cho dù đối hắn ngoan ngoãn phục tùng, vẫn như trước không cách nào thoát khỏi áy náy. Mỗi khi thấy Chỉ Nhi, ngực luôn phiếm chua. Tín nữ cho rằng chỉ cần thấy Chỉ Nhi gả cho người tốt, nuôi lớn Thuật Nhi, cuộc đời này liền vui vẻ. Vạn vạn không ngờ, người đã chôn sâu dưới đất vàng có thể rõ ràng đứng ở trước mặt tín nữ. Lòng tín nữ đã chết từ thời khắc truyền ra tin hắn chết trận sa trường, nếu không phải lúc đó có mang cốt nhục, đã sớm theo hắn mà đi. Bây giờ, lòng tín nữ thật đau, không phải tro tàn lại cháy, mà là tuyệt vọng. Ta áy náy với Bạch Uyên, càng thực xin lỗi Thành ca, tín nữ đã không biết làm thế nào cho phải? Cầu Phật Tổ chỉ rõ.”
Bạch Chỉ nghe lời nói, sắc mặt trắng bệch, môi cũng trắng đáng sợ. Từng chữ đâm vào tim, lòng như đao cắt.
Nàng không phải nữ nhi của Bạch Uyên, mà là nữ nhi của Trịnh Tử Thành? Mấy năm nay, Liễu thị như nhìn rõ cuộc đời, không phải vì tình yêu đối với Bạch Uyên bị giẫm lên nên tâm chết, mà là người âu yếm chết trận sa trường bi thương nên tâm chết. Liễu thị đối với Bạch Uyên nhân nhượng vô hạn, không phải nàng yêu mù quáng, mà là lương tâm khiển trách.
Bạch Chỉ ngã ngồi dưới đất, hô hấp dồn dập, đầu óc trống rỗng.
“Bạch thí chủ, tại sao ngươi lại ở trong này?” Tiểu hòa thượng đi qua gặp Bạch Chỉ ngồi dưới đất, vẻ mặt dại ra, vội vàng tiến lên hỏi thăm.
Cùng lúc đó, song cửa sổ phía trên Bạch Chỉ bị mở ra, Liễu thị ló đầu thấy Bạch Chỉ, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, ngập ngừng nói: “Chỉ Nhi…” Nàng biết, chân tướng đã rõ ràng .
Trên xe ngựa, không khí cực kỳ xấu hổ.
Liễu thị có ý đồ muốn nói chuyện cùng Bạch Chỉ, Bạch Chỉ lại vẫn nghiêng đầu, vén rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Hiển nhiên, Bạch Chỉ đang trốn tránh vấn đề này. Đến Bạch phủ, Bạch Chỉ bỗng nhiên nói: “Nương, nếu người đã thực có lỗi với cha , vậy triệt để một chút đi. Đối với bản thân tốt một chút.”
Liễu thị ngẩn ra, không hiểu rõ ý tứ của nàng cho lắm.
Thanh âm Bạch Chỉ lớn hơn một chút, mệnh lệnh xa phu bên ngoài rời đi trước. Nghe tiếng bước chân xa phu càng ngày càng nhỏ, Bạch Chỉ mới lớn mật nói: “Bắt đầu tự khi sinh ra, chưa từng thấy nương có chuyện gì vui vẻ. Chỉ Nhi biết rõ nương sống không vui. Lúc trước cho rằng nương bởi vì yêu mà tâm chết, bây giờ mới biết là vì mất đi mà tâm chết. Tóm lại nương đã thực xin lỗi cha, làm gì mua dây buộc mình cho bản thân càng khó sống? Người không bỏ được Trịnh Tử Thành, hai người yêu nhau, đã muộn nhiều năm như vậy, theo đuổi một lần đi.”
Hai c