thẳng sợ hãi là tất nhiên .
Bạch Chỉ nói: “Nếu không, ngươi ngăn Tống Kha lại?”
“Hắn gần đây luôn luôn nghiên cứu loại ôn dịch này, trước đó vài ngày hơi có chuyển biến . Nhưng mà gần đây phạm vi ôn dịch khuếch đại, toàn bộ tinh lực hắn đều đặt vào trên người quần chúng.”
“Ai.” Bạch Chỉ biết rõ tâm tình giờ phút này của Thu Thiền. Như nàng vài ngày trước đó sợ hãi mẫu thân mắc ôn dịch. Đối mặt với tử vong, không phải bởi vì sợ hãi, mà là sợ hãi mất đi. Mất đi chí thân, là chuyện tình thống khổ nhất trong cuộc sống.
Bạch Chỉ nỗ lực bảo vệ Liễu thị, nàng cường thế nàng bá đạo thậm chí không tự biết.
Thu Thiền so với nàng sao có thể kém cỏi?
Nhưng mà mấy ngày sau, Tống Kha cảm nhiễm ôn dịch …
Vốn Tống Kha cũng bị đưa đi trại tập trung những người nhiễm bệnh, lại bị Thu Thiền chết sống ngăn cản. Mang theo bệnh nhân ôn dịch, ai dám nhận? Bạch Chỉ khẽ cắn môi, nàng nhận . Bạch phủ lớn, nàng đem Tống Kha an trí ở Bắc viện, trừ bỏ Thu Thiền, những người còn lại đều không thể tiếp cận.
Hiển nhiên, Bạch Chỉ cũng không thể tiếp cận. Kỳ thực ý tứ của Thu Thiền rất rõ ràng.
Phải chết, cùng chết.
Đó là sinh tử tướng tùy . Tình yêu khắc sâu, không gì hơn cái này.
Bạch Chỉ mấy lần muốn đi Bắc viện nhìn Thu Thiền, đều bị Hồng Kiều cực lực ngăn trở. Bạch Chỉ nói: “Ta chỉ nhìn xa xa mà thôi.” Nàng thật sự lo lắng, cho dù nàng sớm hiểu rõ, Thu Thiền cùng Tống Kha đã đứng ở quỷ môn quan, nhưng Thu Thiền là hảo hữu duy nhất của nàng, nàng không thể xem như không biết.
Hồng Kiều cầm lấy vạt áo nàng, ngoan cố lắc đầu, “Phu nhân đã căn dặn, không cho phép tiểu thư đi Bắc viện.”
Bạch Chỉ ngẩn ra, Liễu thị cũng không chen chân chuyện của nàng, luôn luôn thờ ơ , không ngờ, lúc này lại vắt ngang trước mặt . Bạch Chỉ nhấp mím môi, “Ít nhất làm cho ta kịp thời đi nhặt xác a.” Nói xong, nước mắt mơ hồ. Nàng chưa bao giờ khổ sở như thế, cho dù Bạch Uyên vứt bỏ mẹ con các nàng, nàng cũng chưa từng khó qua như vậy.
Hồng Kiều thấy Bạch Chỉ khóc giống như lệ nhân, tâm sinh trắc ẩn, “Nếu không, tiểu thư chỉ tại cửa Bắc viện nhìn xem?”
“Được.” Bạch Chỉ gật đầu như đảo tỏi. Lúc này, nào có một chút cái giá của tiểu thư?
Nàng vội vàng đi đến cửa Bắc viện. Hồng Kiều thông minh, hướng bên trong hô to hai tiếng, “Thu Thiền tiểu thư, Thu Thiền tiểu thư có đây không?”
Bên trong lại tĩnh mịch như trước.
Ngực Bạch Chỉ căng thẳng, tự mình cũng nhấc cổ họng hô lớn, ” Thu Thiền, là ta, nghe thấy thì đáp một tiếng.”
Thị vệ ở cửa có lòng tốt khuyên can Bạch Chỉ, “Bạch tiểu thư, ngươi đừng hô, hai người bên trong nhất định đã chết.” Trong mắt bọn họ lộ ra lạnh lùng, Bạch Chỉ không khỏi run lẩy bẩy, tâm cũng rét lạnh theo. Giữa người với người, thật đúng là bạc như tờ giấy. Chẳng phải nàng cũng giống vậy sao? Nếu như Thu Thiền không phải bạn tốt của nàng, nàng làm sao có thể quan tâm nàng ta chết hay sống?
Cửa hơi khép hờ, từ trong khe cửa lộ ra một dáng người đơn bạc, trường bào màu xám, tóc dài tùy tiện buông lỏng suy sụp buộc sau gáy , vài sợi tóc trước trán che khuất mặt mày, chỉ có cặp mắt sáng rực không tạp niệm kia làm cho Bạch Chỉ còn nhận được.
Tống Kha! Một Tống Kha gầy trơ cả xương? Chỉ một tháng không thấy, lại gầy nhiều như thế.
Tống Kha nói: “Bạch cô nương.” Hắn vội vàng muốn mở cửa đi ra, cửa chỉ có thể mở ra một khoảng cách nhỏ, bởi vì bên ngoài bị xích sắt khóa lại. Bạch Chỉ ngẩn người, Tống Kha luôn luôn nhàn nhạt , cùng tính cách hùng hùng hổ hổ của Thu Thiền có thể nói là nước với lửa, cố tình hai người lại dung hợp vô cùng tốt.
Thị vệ trông cửa thấy thế, trường côn trong tay hướng khe cửa đẩy vào đầu hắn, Tống Kha yếu đuối ngã xuống đất, nhưng tay hắn còn vươn hướng Bạch Chỉ, cầm trong tay một khăn lụa màu trắng.
Hồng Kiều hướng thị vệ đại ca hô một câu, “Thị vệ đại ca, hắn chỉ muốn đưa cho tiểu thư nhà ta chút vật. Ngươi giúp đỡ được không.”
“Ôn dịch gì đó, ai dám lấy? Nếu nhiễm ôn dịch làm sao bây giờ?” Thị vệ có vẻ cực kì lạnh lùng, cự tuyệt thỉnh cầu của Hồng Kiều. Bạch Chỉ hơi tức giận, cảm thấy thị vệ rất rất sợ chết , không nói hai lời thẳng tiến lên tự lấy.
Hồng Kiều định ngăn đón, lại không thể ngăn lại, muốn đi theo, lại có điều cố kị, chỉ có thể đứng ở tại chỗ dậm chân.
Bạch Chỉ tự tới lấy , thị vệ còn không cho đi, “Bạch tiểu thư, chớ làm khó tiểu nhân, Trịnh đại nhân đã căn dặn, người không phận sự, không cho tới gần.”
“Ta chỉ ở ngoài cửa lấy chút vật, các ngươi không dám, ta tự lấy cũng không được sao?” Bạch Chỉ mắt lạnh nhìn bọn hắn, làm hai thị vệ trông cửa cả kinh nửa câu cũng không dám bắn lại.
Bạch Chỉ muốn tiến lên, hai vị thị vệ lại lấy thân chống đỡ.
Bạch Chỉ thầm hô một hơi, biết rõ hai người bọn họ sẽ không nhượng bộ, nàng “mạnh mẽ” thế nào cũng là uổng công. Nàng đành phải một phen đoạt trường côn của thị vệ bên cạnh, cả kinh hai vị thị vệ cho rằng nàng muốn đánh, vội vàng bày ra tình thế phòng ngự.
Bạch Chỉ lại đem trường côn với vào trong khe cửa, nói với Tống Kha: “Đem khăn để lên cây gậy.”
Tống Kha gật đầu nghe theo. Bạch Chỉ lấy được khăn, nhìn Tống Kha, h