t Nhi là mầm mống duy nhất của cha ngươi, người một nhà, làm sao lại khách khí?”
Lại là Bạch Uyên! Nhất thời Bạch Chỉ không có hứng thú. Có khi nàng rất không hiểu nương của nàng, Bạch Uyên đối xử với nàng như thế, nàng vẫn vì hắn suy nghĩ mọi điều, lúc nào cũng vướng bận, nàng không cho rằng đây hiền lành, mà là si ngốc.
Nữ tử si ngốc, sẽ chỉ làm nam nhân xem thường, không quý trọng.
Hôm nay ngày rất đẹp, trời trong nắng ấm. Bạch Chỉ nhận được thư Bạch Thuật, nói hôm nay hắn trở về nhà. Cả nhà đều kiễng chân trông ngóng, từ khi mặt trời mọc phía đông đến khi ngả về phía tây, cũng không nhìn thấy Bạch Thuật.
Liễu thị là người thất vọng nhất. Sắc trời tối xuống, hi vọng cũng tan, Liễu thị không chống đỡ được, sắc mặt tái nhợt, không chịu nổi, té xỉu. May mà Bạch Chỉ tay mắt lanh lẹ, kịp thời đỡ lấy.
Nhị nương ở bên cạnh trào phúng nói: “Đại tỷ, thân mình không khỏe, chớ cố gắng, Thuật Nhi là con ta, tâm ý của ngươi ta lĩnh .”
Liễu thị mỉm cười, từ chối cho ý kiến. Trong lòng Bạch Chỉ cực kì khó chịu, trả lời lại một cách mỉa mai, “Nhị nương khách khí, Thuật Nhi là con của Bạch gia, gốc rễ duy nhất, không thương Thuật Nhi thì thương ai? Hơn nữa Thuật Nhi còn thân nương hơn so với người…” Bạch Chỉ mỉm cười, không tiếp tục, thuận lợi thấy sắc mặt nhị nương trắng bệch, hơi thở không ổn.
Bạch Uyên bên cạnh nhíu mày không kiên nhẫn, “Được rồi, đều giải tán, nên làm gì thì làm đi. Hinh nhi
Liễu thị gật đầu.
Bạch Chỉ nhịn không được nhíu mày, trong lòng vọt ra dự cảm không tốt. Nàng thiệt tình sợ Liễu thị một mình nói chuyện cùng Bạch Uyên. Liễu thị cho tới bây giờ không bao giờ cự tuyệt Bạch Uyên, Bạch Uyên bảo nàng đi tây nàng sẽ không đi hướng đông. Nàng chết lặng yêu Bạch Uyên, “hiền lương thục đức”, cho dù lọt vào bất công, cũng chỉ âm thầm rơi lệ. Liễu thị mấy năm nay bái phật cung phật, không phải thành kính hướng phật, mà là cảm thấy bản thân không thể giúp Bạch Uyên làm chuyện gì, nhị nương thay thế nàng toàn bộ, nàng thành “nhàn thê”, như vậy chỉ có thể thành kính hướng phật, khẩn cầu trời xanh phù hộ Bạch phủ bình an, Bạch Uyên được như mong muốn.
Bạch Chỉ cho rằng đây là “ngu yêu” . Nàng muốn kéo Liễu thị trở lại con đường chân chính, nhưng bên trong Liễu thị bị Bạch Uyên độc quá sâu. Bạch Chỉ bất đắc dĩ, chỉ có thể tận lực bảo vệ nàng. Trước khi Liễu thị vào thư phòng Bạch Uyên, Bạch Chỉ lôi kéo Liễu thị nói: “Nương.”
“Chuyện gì?”
Bạch Chỉ nói: “Có một số việc, chớ nhường nhịn, cha mấy năm nay, người tất nhiên hiểu rõ. Chỉ Nhi mặc dù biết nương thương Thuật Nhi, nhưng Thuật Nhi là lợi thế duy nhất của nương, nương đừng bỏ qua.” Tất nhiên nàng biết Bạch Uyên tính toán gì, nhất định là lời ngon tiếng ngọt, dỗ Liễu thị, làm cho Liễu thị nhượng bộ từng bước, giành càng nhiều lợi ích cho nhị nương.
Bạch Uyên sớm không còn cảm tình với Liễu thị. Nếu không phải Liễu thị ngoan ngoãn không gây chuyện, thêm năm đó thư sinh Bạch Uyên nhờ thế lực nhà mẹ đẻ Liễu thị từng bước một thành Tô thành tri châu, Bạch Uyên đã sớm phù chính nhị nương <đưa nhị nương lên làm chính thất> vứt bỏ Liễu thị.
Nhị nương thấy Liễu thị “mềm lòng”, mọi chuyện được một tấc lại muốn tiến một thước, Bạch Uyên cũng mở một con mắt nhắm một con mắt.
Liễu thị dễ bắt nạt, Bạch Chỉ mặc dù không phản kích, nhưng cũng tận lực bo bo giữ mình, không cho bản thân phải ngậm bồ hòn.
Liễu thị mấp máy môi, muốn nói gì đó, cuối cùng hết than lại thở, lấy tay trấn an Bạch Chỉ, thấm thía nói: “Chỉ Nhi, nương tự có chừng mực, chớ lo lắng.”
Bạch Chỉ ngược lại càng lo lắng .
Bạch Chỉ không yên trở lại biệt viện, thấy Thanh Hà ngồi xổm trên tảng đá nôn khan, bộ dạng rất khó coi. Bạch Chỉ tiến lên hỏi: “Thanh Hà, em làm sao vậy?”
Thanh Hà kích động đứng lên, lắc đầu như trống bỏi, “Không có việc gì, chắc là ăn phải thứ không sạch sẽ, có chút buồn nôn.”
“Phòng ta có mứt hoa quả, em cầm ăn đi.” Bạch Chỉ cũng không đem chuyện này để trong lòng, thuận miệng nói, tâm sự chồng chất trở về khuê phòng. Thanh Hà đi theo phía sau nàng trái lại với thần sắc bất định của Bạch Chỉ, thân thiết hỏi: “Tiểu thư, em nghe nói lão gia để phu nhân ở lại giữ nhà, mang nhị nương đi kinh thành.”
“Em thấy việc này tốt hay không tốt?” Bạch Chỉ hỏi lại.
Thanh Hà nhíu mày nghiêm cẩn nói: “Đối với phu nhân, em cảm thấy tốt. Ngược lại đối với tiểu thư, vô cùng không tốt. Tiểu thư khuynh quốc khuynh thành, phàm phu tục tử ở Tô thành này sao có thể xứng đôi? Chỉ có công tử kinh thành tài trí hơn người mới có thể vào mắt tiểu thư.”
Bạch Chỉ thật trầm tư, “Nhưng ta đã có A Cửu…”
“…” Thanh Hà nhất thời cứng lưỡi.
Bạch Chỉ che miệng cười trộm, trên mặt lại ra vẻ trấn định, “Thiếp làm bồ vi dai như tơ. Chỉ đợi quân làm bàn thạch. Thanh Hà, về sau chớ nghĩ đến việc đó .”
Thanh Hà gật đầu, thì thầm trong miệng, “Bùi công tử thật quá ngu dốt, không nhìn ra tâm tư của tiểu thư.”
Bạch Chỉ phụ họa gật đầu, “Đây gọi là gỗ mục không thể đẽo!” Nói xong, Bạch Chỉ ngẩn người, trong đầu xoay quanh lời mắng của Bùi Cửu. Hắn bả