Bạch Chỉ cùng Mộ Đồ Tô mất tích ở Vô Hồi Lâm, cảm tình của bọn họ bắt đầu ở Vô Hồi Lâm sao? Nếu lúc trước hắn không nghĩa vô phản cố*
Hắn cảm giác bản thân đang sinh hoạt trong bóng dáng tình yêu của bọn họ, buồn thở không nổi. Bạch Chỉ, thật sự yêu hắn sao? Hay là yêu tình yêu thuộc về Mộ Đồ Tô? Bạch Chỉ thấy vẻ mặt Bùi Cửu ngưng trọng, bất an hỏi: “A Cửu, chàng làm sao vậy?”
“Chỉ Nhi, nàng có thể nói với ta, quá khứ của chúng ta sao? Rốt cuộc có bao nhiêu hạnh phúc?” Bùi Cửu mỉm cười, mắt đầy chân tình chăm chú nhìn Bạch Chỉ, tâm lại đang hò hét, không cần nghe, hắn sợ sau khi hắn lắng nghe, sẽ càng khó sống, càng không biết làm sao. Nhưng nếu như không nghe, hắn đối với phần tình yêu khắc sâu tới quá dễ dàng này, hoảng loạn, vừa đau vừa hận. Bạch Chỉ thấy Bùi Cửu nghiêm cẩn thỉnh cầu nàng như vậy, chối từ không xong, liền nói về trí nhớ bản thân, những đoạn ngắn làm nàng khó quên. Trong đó, những ngày trong Vô Hồi Lâm là khắc sâu nhất. Ấm chân cho nàng, nàng mê muội làm giày cho hắn, đội tuyết cõng nàng ra khỏi rừng… bỗng nhiên Bạch Chỉ như nghĩ đến cái gì, linh quang vừa hiện, mệnh Bùi Cửu buông nàng ra. Bùi Cửu làm theo buông nàng ra. Bạch Chỉ cười nói: “Ta mang chàng tới nơi này, cái gì cũng sẽ biết.”
Bùi Cửu nghiêng đầu không hiểu. Bạch Chỉ cười giống một tiểu nữ nhân hạnh phúc, “Nơi đó vừa vặn cách nơi này không xa. Sẽ không trì hoãn chúng ta động phòng.”
“…” Bùi Cửu tựa hồ bị lời này biến thành dở khóc dở cười. Xem ra việc động phòng, chẳng phải chỉ có một mình hắn “tự mình đa tình”?
Bạch Chỉ lôi kéo Bùi Cửu ra trạm dịch, mọi người nhìn theo bọn họ vào động phòng thấy bọn họ thay đổi phương hướng, đều rớt cằm, hai mặt nhìn nhau, bọn họ muốn đi đâu động phòng? Vùng hoang vu dã ngoại tìm kích thích? Không bị cản trở!
Mộ Đồ Tô thấy hai người tay trong tay rời đi, đôi mắt thâm trầm bỗng chốc trở nên sâu sắc, nháy mắt lại nhiễm sương mù, tầm mắt càng thêm mơ hồ.
Bùi Cửu vào chuồng ngựa dắt ra tọa kỵ của hắn, Bạch Chỉ sờ sờ bờm con ngựa kia, trấn an nói: “Tật Phong ngoan, làm phiền ngươi .”
“Nga? Sao nàng biết nó gọi Tật Phong?” Bùi Cửu mặt mang ý cười nhìn Bạch Chỉ. Trong trí nhớ của nàng, chẳng lẽ còn có bóng dáng hắn sao? Bạch Chỉ ngọt ngào mỉm cười, giả bộ thần bí lắc ngón tay, “Không thể nói.”
Bùi Cửu trực tiếp mân ngón tay nàng. Bạch Chỉ kích động rụt về, giận trừng hắn. Bùi Cửu không nhìn bộ dáng nàng cực kỳ tức giận, tự nhủ nói: “Tuy rằng chỉ là một con ngựa, nhưng nàng có thể nhớ được, ta thật sự rất vui, Chỉ Nhi.” Mặc dù Bạch Chỉ yêu hắn, là chuyện hắn cảm thấy hạnh phúc nhất, nhưng nàng nhớ được con ngựa của hắn, là trí nhớ chỉ thuộc về hắn cùng nàng, không có người chen chân.
Bạch Chỉ không thấu hiểu lắm cử chỉ bỗng nhiên của Bùi Cửu, nhưng thích được Bùi Cửu ôm, ngoan ngoãn tựa vào trong lòng Bùi Cửu, hưởng thụ khuôn ngực ấm áp người đàn ông của mình.
*****
Nơi Bạch Chỉ muốn dẫn Bùi Cửu đến, bởi vì canh giờ khá muộn, không có người ở. Bùi Cửu nhìn xem bốn phía, phát hiện nơi này ngoại trừ đại thụ treo đầy túi gấm, không có gì khác. Bạch Chỉ vẻ mặt chờ đợi lôi kéo Bùi Cửu đến dưới tàng cây, chỉ vào túi gấm màu đỏ trên cây lệch lạc không đều, “Chàng nhớ được sao? Cây tình nhân này.”
Hắn không nhớ! Trong lòng Bùi Cửu thê thê thảm thảm lưu luyến, trí nhớ này không phải của hắn. Bạch Chỉ cũng không quản Bùi Cửu có nhớ hay không, cũng không chú ý hắn có trả lời hay không, bởi vì nàng luôn luôn tìm túi gấm màu đỏ của mình. Nàng tìm kiếm rất nhiều, lại không tìm thấy túi gấm có hoa tai cùng tấm ván gỗ khắc tên mình. Nàng rõ ràng nhớ lúc ấy, vị trí lão tiên sinh giúp bọn họ đặt vào là nơi này? Dưới chân Bạch Chỉ bỗng nhiên kẽo kẹt một chút, giống như nàng đạp vào cái gì, Bạch Chỉ cúi đầu vừa thấy, là một túi gấm màu đỏ trên cây tình nhân rơi xuống. Bạch Chỉ cầm lấy tinh tế nhìn một phen, lại nhìn thấy trên tấm ván gỗ khắc chính là tên của bản thân. Bạch Chỉ cảm thấy vui vẻ, khẩn cấp mở ra, mở ra tờ giấy bên trong, ánh vào mi mắt , đúng là “Mộ Đồ Tô – Bạch Chỉ” . Đây không phải giả, nàng nhận ra bút tích của bản thân, bút pháp của nàng không giống bình thường, rất ít người có thể bắt chước được.
Tại sao lại như vậy? Rõ ràng trong trí nhớ của nàng, đây là nàng cùng Bùi Cửu thề non hẹn biển kiếp sau. Nhưng trong túi gấm màu đỏ sao lại là tên Mộ Đồ Tô?
“Chỉ Nhi? Nàng làm sao vậy?” Bùi Cửu hướng nàng đi tới.
Bạch Chỉ gắt gao mân đôi môi hướng Bùi Cửu lắc đầu. Nàng cần bình tĩnh một chút, bỗng chốc không có cách nào thấu hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Vì sao trí nhớ của nàng cùng sự thật không giống nhau? Là nàng nhớ lầm hay là…
Bùi Cửu nhìn Bạch Chỉ kích động nắm chặt tời giấy trong tay, tâm trầm xuống, dự cảm không tốt nảy lên trong lòng. Bùi Cửu đi lên phía trước xoa xoa tóc đen của nàng, “Rốt cuộc như thế nào?”
“Không có gì.” Bạch Chỉ cười xán lạn hướng Bùi Cửu, thoạt nhìn như không có chuyện gì xảy ra. Nếu Bùi Cửu vẫn là Bùi C
