Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326210

Bình chọn: 9.5.00/10/621 lượt.


Thẳng đến khi Bạch Chỉ nghe được hình như có tiếng bước chân tới gần, nàng dụng tâm lắng nghe, liền phát hiện có người có ý định tới gần bản thân. Toàn thân nàng buộc chặt, cầm lấy kim châm trong tay, linh hoạt quay lại, định một mạch đâm tới. Tay lại ở giữa không trung bị người chặn lại! Mộ Đồ Tô nhíu mày nhìn Bạch Chỉ, “Mưu sát chồng?”

“Tướng quân, ngươi như vậy không hợp lễ tiết. Nửa đêm xông vào khuê phòng nữ tử, có phải có chút quá hay không?”

Mộ Đồ Tô bật cười, cũng không lạnh lung như vừa rồi, nhẹ nhàng rút lấy kim châm trên tay Bạch Chỉ, nắm lấy tay ngọc của nàng, “Nhớ nàng .”

Bạch Chỉ ngẩn ra, muốn giãy dụa lại giãy dụa không được. Nàng có chút tức giận nói: “Tướng quân, đối với chuyện nửa tháng trước, ta nghĩ ngươi nên hướng ta xin lỗi.”

“Thật có lỗi.” Mộ Đồ Tô rất thành khẩn nhận sai với Bạch Chỉ.

“…” Bạch Chỉ cảm thấy không nói được gì, hoàn toàn không như hiệu quả nàng mong muốn.

Vẻ mặt Mộ Đồ Tô sủng nịch tiếp tục nắm tay Bạch Chỉ, sờ soạng lại sờ, thế nào cũng không chịu buông tay, từ đầu tới cuối, khóe miệng hắn đều mỉm cười càng ngày càng nhiều, nụ cười không hề có tạp chất. Bạch Chỉ đầu tiên là giãy dụa, sau nhìn thấy bộ dáng này của hắn, hốc mắt không hiểu sao lại nổi lên sương mù.

Bộ dáng này của hắn, rõ ràng là đối với Nam Chiếu tiểu công chúa mới có, vì sao lại ở trước mặt nàng biểu hiện ra ngoài. Nụ cười qúy trọng, sủng ái lại hạnh phúc thỏa mãn như vậy.

Mộ Đồ Tô giương mắt nhìn Bạch Chỉ, thấy bộ dáng Bạch Chỉ như muốn khóc, đầu tiên là ngẩn ra, theo sau ánh mắt phai nhạt xuống, ý cười trên mặt không còn nữa, hắn nói: “Cùng ta ở chung, đối với nàng mà nói, thật sự khó như vậy sao?”

Hắn hiểu lầm nàng vì sao muốn khóc.

Bạch Chỉ không đáp. Mộ Đồ Tô buông tay Bạch Chỉ, ánh mắt nhìn chằm chằm Bạch Chỉ, “Tấm thân xử nữ đã cho ta, có phải nàng cực hận ta hay không? Ta không chỉ đoạt lấy trinh tiết của nàng, còn có khát khao của nàng với tương lai? Chẳng hạn như tương lai của nàng cùng Bùi Cửu?” Hắn căn bản không định hỏi như vậy, rõ ràng biết đáp án nàng cho hắn nhất định sẽ làm hắn thương tâm, nhưng hắn không khống chế được, hắn không nhìn nổi bộ dáng nàng nửa chết nửa sống.

Bạch Chỉ cười cười, “Ngươi chiếm được cơ thể của ta cũng sẽ không chiếm được trái tim của ta, tướng quân cần phải biết đạo lý này.”

Quả nhiên. Mộ Đồ Tô một phen đem Bạch Chỉ ôm vào trong lòng, vặn cằm nàng, gằn từng tiếng nói: “Ta từng nói muốn trái tim của nàng sao?” Nhưng thống khổ trong đáy mắt hắn, vẫn đột ngột toát ra.

Bạch Chỉ bỗng nhiên đưa tay ôm lấy toàn bộ tấm lưng khỏe mạnh của hắn.

Mộ Đồ Tô ngẩn ra. Bàn tay giữ cằm nàng mất đi sức lực. Bạch Chỉ xoay ngược thái độ, đem mặt chôn ở trên ngực hắn, nàng khẽ nhắm hai mắt, trong óc không ngừng xoay quanh những chuyện kiếp trước oanh oanh liệt liệt. Cái ôm này, nàng trả giá bao nhiêu, không có người hiểu rõ hơn nàng. Nàng dường như dùng hết sức lực toàn thân. Nàng vì muốn trái tim của hắn, mặc dù hắn đối với nàng keo kiệt như thế. Nàng không hận hắn, không yêu nàng không phải lỗi của hắn. Nàng chỉ hận bản thân, rõ ràng nhìn không thấy hi vọng , nàng vẫn gian ngoan mất linh, không khống chế được đi yêu hắn, yêu đến thương tâm, yêu đến tuyệt vọng, càng yêu đến phí hoài bản thân mình. Nàng chỉ muốn một trái tim, tại sao còn khó hơn cả lên trời?

Cái ôm này, nàng không khống chế được, không biết là cảm tạ hắn nhất thời mê luyến, hay là ôm một bóng hình của bản thân.

< câu này ý là: cái ôm này để cảm tạ MĐT yêu nàng trong lúc nhất thời < nàng cho rằng sau này hắn sẽ yêu Nam Chiếu công chúa>, hay là ôm một người đã từng giống mình lúc trước < nàng coi MĐT bây giờ giống như nàng ở kiếp trước, yêu lưu luyến si mê>)

“Ngươi sẽ cưới được một nữ nhân mà ngươi dành hết tình cảm chân thành cả đời, các ngươi sẽ cầm sắt cùng minh , ân ái không chia lìa, cả đời ngươi thầm muốn một người là nàng, cẩn thận che chở, xem như trân bảo. Ngươi thích ôm nàng cùng nhau cưỡi ngựa, ngắm núi xem sông, ngươi thích cùng nàng ngâm ôn tuyền, khe khẽ nói nhỏ, ngươi thích vì nàng hoạ mi , tuy rằng lần đầu tiên sẽ họa rất khó coi, nhưng ngươi sẽ dốc lòng học tập. Ngươi sẽ dụng tâm nghe nàng nói từng câu, dù mệt dù khổ ngươi đều muốn ôm nàng cùng nhau ngủ. Nàng không là tình yêu của ngươi, mà là mạng của ngươi!”

Bạch Chỉ nhớ lại những ân ái của hắn cùng Nam Chiếu tiểu công chúa, nàng chỉ có thể ngồi xổm một góc trơ mắt nhìn, vụng trộm lau nước mắt. Trí nhớ rõ ràng như vậy, thật sâu đau đớn nàng, nước mắt không chịu khống chế bừng lên, không thể nào ngừng được.

Bạch Chỉ không tiếng động rơi lệ, Mộ Đồ Tô kinh ngạc nghe Bạch Chỉ nói xong lời nói này. Bạch Chỉ nhắm lại hai mắt, nước mắt rơi xuống dưới, lại mở mắt ra, mắt nàng đã phiếm hồng, nước mắt đã chảy hết, nàng khống chế cảm xúc của bản thân nói: “Nữ nhân kia không phải ta.”

Mà nàng, khát vọng cỡ nào cô gái này chính là bản thân?

Nàng nới lỏng ra Mộ Đồ Tô, lui về phía sau một bước, cách hắn khoảng cách một cánh tay, nàng mở tay ra, bàn tay hướng về phía cửa, “Tướng quân, thứ cho Bạch Chỉ vô lễ, không tiễn.”


Lamborghini Huracán LP 610-4 t