ạch Chỉ, bộ dáng muốn nói lại thôi. Bạch Chỉ cũng đã nhận ra, tò mò hỏi, “Có việc gì sao?”
Quản gia thanh cổ họng, lời nói thấm thía lại mang theo thương hại: “Tiểu thư, bảo trọng.”
“…” Trong lòng Bạch Chỉ run lên, cảm thấy lời nói của quản gia có chuyện gì đó. Nhìn bóng lưng quản gia rời đi, Bạch Chỉ lại nhìn bên trong, có chút không muốn đi vào. Nàng không biết nàng làm như vậy là đúng hay sai, nhưng không thể phủ nhận, tân khoa Trạng nguyên nằm bên trong, so với Mộ Đồ Tô cùng Bùi Cửu càng thích hợp bản thân. Có điều lợi dụng phương pháp này để có được một người nam nhân, nàng biết rõ là sai, càng muốn sai luôn. Kiếp trước nhận giáo huấn, còn chưa đủ?
Bạch Chỉ thở dài, đang muốn đi vào, sau lưng đột nhiên bị người ôm lấy, từ thân thể hắn phát ra mùi thơm cơ thể, Bạch Chỉ biết là ai . Nàng từ chối hai cái, “Tướng quân!”
Mộ Đồ Tô mơ hồ “Ân” một tiếng, như trước ôm nàng từ phía sau. Thân minh Bạch Chỉ cứng ngắc không dám động, đứng thẳng thắt lưng, nàng ngửi được người hắn đầy mùi rượu, uống cũng không ít a! Bạch Chỉ dè dặt cẩn trọng hỏi: “Tướng quân, có chuyện gì quan trọng? Nếu như không có chuyện gì, có thể buông ta ra hay không?”
“Mấy ngày không gặp, nàng có biết ta nhớ nàng bao nhiêu?”
Bạch Chỉ ngắm cánh cửa trước mặt, nghĩ rằng, phải nhanh chóng đuổi Mộ Đồ Tô, Bạch Chỉ ôn nhu dỗ hắn, “Tướng quân nhớ tới Bạch Chỉ thật vạn phần vinh hạnh, hôm nay là tiệc đầy tháng của tiểu chất nữ, rất hân hạnh được đón tiếp tướng quân tới đây, Bạch Chỉ tại đây cảm tạ.”
Bạch Chỉ ý đồ xoay người, lại bị Mộ Đồ Tô ôm càng chặt, thiếu chút nữa không thở nổi. Bạch Chỉ gượng cười, “Tướng quân, có thể buông lỏng ta ra sao? Ta muốn đi đại lễ với ngươi!”
“Không buông, ta biết nàng sẽ chạy.”
“Tướng quân…” Bạch Chỉ hít sâu một hơi, cực lực ngăn chặn bản thân tức giận, “Ta cùng với ngươi không có quan hệ gì, ngươi ấp ấp ôm ôm như vậy, còn ra thể thống gì nữa?”
“Không có quan hệ gì?” Mộ Đồ Tô thoáng đề cao giọng, cười lạnh nói: “Ôm qua , hôn cũng hôn qua , thậm chí sờ cũng sờ qua , cái này còn gọi là không có quan hệ?”
“…” Bạch Chỉ không ngăn lại được bản thân tức giận, vốn định bỏ qua, nàng có chuyện quan trọng trong người, không nên dây dưa cùng hắn. Nhưng Mộ Đồ Tô khí thế bức người, từng chữ như kim châm, nàng có phát tính tình, cũng ngăn không được, ra sức giãy dụa, giãy dụa không ra, trực tiếp há mồm cắn hắn, Mộ Đồ Tô hừ cũng không hừ một tiếng, cứ như vậy lẳng lặng nhìn người trong lòng lộn xộn.
Bạch Chỉ hít sâu một hơi, hung hăng đạp chân hắn, Mộ Đồ Tô lúc này mới ăn đau rút lui vài bước. Bạch Chỉ định nhấc chân bỏ chạy, bị Mộ Đồ Tô túm trở về, áp tới cạnh tường, không chút do dự hôn lên.
Bạch Chỉ sớm không có sức lực phản kháng, chỉ có thể nức nở khép chặt đôi môi, hai tay tự do đau khổ đấm vào tấm lưng rắn chắc của hắn. Nàng tử thủ một đạo phòng tuyến cuối cùng – đôi môi của bản thân, cho dù Mộ Đồ Tô nghĩ mọi cách mở ra hàm răng của nàng, nàng vẫn không theo.
Bỗng nhiên, cửa phòng rộng mở “Phanh” một tiếng hình như có vật nặng đập vào, hai người đang tranh đấu đều cả kinh, bỗng nhiên quay đầu, đã thấy đương kim tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập bởi vì say rượu mà thân mình bất ổn tựa vào trên cửa, một đôi tròng mắt hơi mê ly cùng kinh ngạc hết sức chăm chú nhìn bên này. Triệu Lập sững sờ tại chỗ, không biết bởi vì rượu mà hồng mặt hay là thấy hình ảnh kích tình mới vừa rồi mà hồng mặt, chỉ thấy mặt hắn giống như sắt bị thiêu hồng, hắn vội cúi đầu xin lỗi, “Tại hạ thất lễ , mời tướng quân cùng Bạch tiểu thư tiếp tục.” Sau đó té chạy trối chết. Bạch Chỉ trơ mắt nhìn con mồi không coi mình vào đâu đào tẩu, còn không thể lập tức đuổi theo, trái tim nhỏ kia, đau như vạn tiễn xuyên tâm.
Mộ Đồ Tô để cơ hội cho Bạch Chỉ lưu luyến không rời nhìn bóng lưng Triệu Lập dần dần biến mất, trực tiếp nắm chặt cằm nàng, cưỡng bức nàng đối mặt hắn. Mộ Đồ Tô híp mắt, “Mới vừa rồi nàng định vào phòng này? Đừng nói cho ta nàng không biết Trạng nguyên ở bên trong?”
“Thì tính sao? Liên quan gì đến tướng quân?” Bạch Chỉ tức giận một phen hỏa, dự định cứ như thế đại nghịch bất đạo rơi vào người Mộ Đồ Tô.
Mộ Đồ Tô không nói hai lời, trực tiếp vác lên Bạch Chỉ, hướng trong phòng đi đến. Bạch Chỉ kinh hoảng hô, “Ngươi muốn làm chi?”
“Tiếp tục chuyện mới vừa rồi nàng muốn làm.”
“…” Bạch Chỉ sợ tới mức lập tức trở nên yếu đuối, “Ta chỉ muốn vào trong phòng uống trà.”
Mộ Đồ Tô căn bản không để ý tới, lấy chân đạp cửa, đem Bạch Chỉ ném lên giường, liền tự mình cởi quần áo, hoàn toàn không nhìn mắt Bạch Chỉ trừng to như chuông đồng. Bạch Chỉ kinh ngạc hỏi: “Tướng quân…”
Mộ Đồ Tô bay thẳng đến đè nàng lại, Bạch Chỉ ý đồ ngăn trở hắn xằng bậy, hắn dùng một tay kiềm chế hai tay nàng, giơ lên đỉnh đầu, mặc người xâm lược. Bạch Chỉ hoảng sợ nhìn Mộ Đồ Tô, chỉ thấy ánh mắt hắn sáng quắc, giống như muốn ăn nàng. Nàng không hiểu rõ, vì sao hắn đột nhiên như vậy?
Mộ Đồ Tô trực tiếp kéo đai lưng Bạch Chỉ, quần áo liền như nụ hoa nở rộ, lộ ra chân nàng dài mảnh khảnh, cùng với đường cong như ẩn như hiện. Bạch Chỉ hô hấp dày đặc, cao thấp phập phồng
