ta đi, vô tình như vậy.”
“Trong đó cũng có hậu quả do chính nàng, nửa nọ nửa kia đi.” <ý là cả hai người đều có tội>
“Ta rất thích Thanh Hà, vì yêu dũng cảm tiến đến, không tiếc mình đầy thương tích, tuyệt không tự mình chặt đứt ý niệm.”
Bạch Chỉ ngẩn người, lời này nói đến cảm tình kiếp trước nàng dành cho Mộ Đồ Tô. Sống lại sau, loại tinh thần này đã không còn tồn tại, càng trở nên lãnh huyết vô tình. Rõ ràng là bản thân trêu chọc Bùi Cửu trước, sau lại vì tương lai của bản thân, để ý đến sinh tử của Bạch Uyên, đi trêu chọc một người nam nhân khác. Có lẽ hai chữ cảm tình, ở trong mắt nàng, quả nhiên không đáng giá một đồng .
“Nghe nói, đêm nay Mộ Đồ Tô cũng đến.” Liễu Như đỏ mặt, cười có chút si.
Bạch Chỉ tà nghễ liếc nàng một cái, “Còn đối hắn nhớ mãi không quên?”
“Ta theo ca ca lên kinh, chính vì Mộ Đồ Tô. Nếu không, ta mới không muốn mệt mỏi trèo non lội suối, chỉ vì cái tiệc đầy tháng”
“…” Bạch Chỉ dở khóc dở cười, ” Mục đích của ngươi thực minh xác. Nhưng ngươi cùng biểu ca đến đây lần này, chỉ vì tiệc đầy tháng? Ngươi vì Mộ Đồ Tô, vậy biểu ca thật sự vì bữa tiệc này? Mặt mũi cô cháu gái của ta cũng thật đủ lớn.”
“Hiển nhiên không phải, lần này biểu ca đến đây, là vì mua bán lâu dài.”
Bạch Chỉ không hiểu.
Liễu Như nghiêng đầu qua, nói với Bạch Chỉ, “Ngươi cho là trận này đã đánh xong? Còn sớm! Đông có giặc Oa, tây bắc có mọi rợ Đại Mạc, lần này hai bên lưỡng bại câu thương, dự định sẽ có chim hoàng oanh ở phía sau. Ngươi cho rằng Quang Huy vương triều còn có tài lực dư thừa trợ giúp quân đội? Quốc khố nhất thời thiếu hụt , lương thảo từ đâu? Nhà của ta.”
Liễu Như tự hào dương đầu liếc Bạch Chỉ.
“Ngươi nghe những thứ này từ đâu?” Bạch Chỉ hơi có suy nghĩ sâu xa.
“Trước đó vài ngày, Tam hoàng tử đích thân tới Đồng thành, mật đàm cùng ca ca ta, ta nghe lén.”
Quả nhiên. Bực này đại sự, Liễu Như có thể nào tùy ý nghe được. Bạch Chỉ nhắc nhở Liễu Như, “Lúc này chớ đề cập trước mặt người khác, cẩn thận chuốc họa vào thân.”
“Ngươi làm như ta ngốc? Ta coi ngươi là người một nhà, mới nói cho ngươi.” Liễu Như liếc Bạch Chỉ một cái. Bạch Chỉ lại nghĩ, Tam hoàng tử đích thân tới Đồng thành, mà không phải thái tử. Như thế, Liễu gia đứng ở phe tam hoàng tử, chẳng phải cùng Bạch Uyên đối lập? Thật sự là đau đầu! Bạch Chỉ chỉ ngóng trông, lão hoàng đế nhanh chóng băng hà, hai người mau chóng đoạt vị, thừa dịp Bạch Uyên còn chưa xâm nhập vào lầy lội!
Lúc này, Hồng Kiều từ bên ngoài đi vào, nhắc nhở Bạch Chỉ, “Tiểu thư, lão gia gọi người đi ra ngoài.”
Bạch Chỉ lên tiếng, định đứng dậy ra ngoài. Liễu Như giương mắt cẩn thận quan sát nàng vài lần, nháy đôi mắt giống như hồn nhiên, liếc Bạch Chỉ, “Ngươi không thực sự yêu Bùi Cửu , đúng không?”
Bạch Chỉ nhìn nàng, coi như tỏ vẻ không hiểu.
Liễu Như nói: “Nếu như thật tình yêu một người, không có khả năng thay lòng đổi dạ nhanh như vậy. Cho dù khó khăn lớn cỡ nào, trở ngại lớn cỡ nào, cho dù hắn yêu người khác, vẫn sẽ không khống chế được bản thân đi yêu hắn, đi quan tâm hắn, thậm chí vì hắn mà đi tìm chết.”
Bạch Chỉ nở nụ cười, “Biểu muội yêu thật vô tư.” Cũng thật ngốc thật hồn nhiên. Trong mắt chỉ có hắn, yêu thống khổ, yêu khó chịu, lau khô nước mắt, tiếp tục đi yêu hắn. Bạch Chỉ ở trong đôi mắt Liễu Như, thấy chính bản thân mình trong quá khứ. Ngẩng đầu, nhìn đôi mắt lạnh lùng của Mộ Đồ Tô, lại như trước lộ ra nụ cười nàng cho rằng đẹp nhất, “Mộ Đồ Tô, thiếp yêu chàng, rất yêu chàng.” Nhưng bản thân cười cười, nước mắt lại không khống chế được rơi xuống. Bởi vì nàng biết rõ, người hắn yêu không phải nàng, hắn có người khác.
Một Bạch Chỉ ngốc như vậy, đã mất…
***
Tiệc đầy tháng cực kỳ náo nhiệt. Hoa viên Bạch phủ to như vậy, bày đầy bàn, quan to hiển quý dáng vẻ khác nhau ngồi ở cạnh bàn, chuyện trò vui vẻ. Bạch Chỉ tìm bóng dáng người trong nhà, lại bị Hồng Kiều làm gián đoạn, “Tiểu thư, vị kia là tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập.”
Bạch Chỉ theo phương hướng Hồng Kiều chỉ nhìn lại, chỉ thấy một nam tử mặc y bào màu đen đang nâng chén cùng người khác tán gẫu thật vui. Nam tử kia mày rậm mắt to, cười rộ lên khóe miệng hiện ra hai lúm đồng tiền, tóc thúc chỉnh tề, rất giống Bùi Cửu, nhưng không tuấn lãng như Bùi Cửu.
Bạch Chỉ cười cười với Hồng Kiều, liền đem ánh mắt dời đi, tiếp tục tìm kiếm người trong nhà. Không nghĩ, lại chống lại đôi mắt của Mộ Đồ Tô. Hắn đang cùng Liễu Kế nói chuyện với nhau, ánh mắt cũng chỉ ngẫu nhiên hướng nàng bên này lườm liếc, không hề cảm tình.
Người này thật nhỏ mọn, còn giận nàng đánh hắn một bạt tai? Bạch Chỉ cũng không nhìn hắn, băn khoăn chung quanh, tìm bóng dáng Bạch Uyên. Một vòng trở về, mới nhìn thấy Bạch Uyên cư nhiên ngồi ở vị trí phía sau Mộ Đồ Tô. Bạch Chỉ còn chưa kịp thở dài, phía sau đã có người vỗ nàng một chút, quay trở lại, là Liễu Như. Nàng hướng nàng nháy mắt, lôi kéo nàng đi qua, “Sững sờ ở nơi này làm chi? Đi a.”
Vì thế Bạch Chỉ bị Liễu Như cứng rắn túm đi qua. Nàng cùng Liễu Như trở thành một phong cảnh đặc thù, nhân sĩ đang ngồi đều nhìn bọn họ, Bạch Chỉ rõ ràng nhìn thấy mục tiêu cũng hướn