cây, nàng tự tay đào đất trồng xuống. Nàng không ngại cực khổ, chỉ nguyện làm quân cười.
“Chỉ… Nhi, tìm ta có chuyện gì?” Nàng nghĩ Bùi Cửu ở trước mặt người ngoài sẽ không dùng “Dâm – phụ” gọi nàng, nhưng lại chưa từng nghĩ sẽ gọi “Chỉ Nhi”, lần đầu tiên gọi, có vẻ mất tự nhiên lại kỳ quái. Bởi vì tiếng gọi kỳ quái này, Bùi Cửu hơi ngượng ngùng quay đầu, không ngờ, đầu vừa vặn chuyển hướng Mộ Đồ Tô, vừa vặn làm cho Mộ Đồ Tô nhìn thấy hắn quẫn bách. Hắn không tự nhiên lắm cười cười với Mộ Đồ Tô.
“A Cửu, ta có việc nói với ngươi.” Bạch Chỉ đi thẳng vào vấn đề.
“Chuyện gì? Sốt ruột như vậy? Đợi ta cùng Tô Tô chơi xong bàn cờ này, không thể sao?” Bùi Cửu ngẩn ra.
“Đúng thế.” Bạch Chỉ nghiêm túc gật đầu.
Bùi Cửu lần đầu tiên thấy Bạch Chỉ nghiêm túc như vậy, buông quân cờ trong tay, nói với Mộ Đồ Tô: “Tô Tô, chờ.”
“Được.” Mộ Đồ Tô từ đầu đến cuối đều yên tĩnh .
Bạch Chỉ nhìn hắn một cái, trên mặt nhàn nhạt , đã mất cảm xúc quá đáng lúc đó. Ánh mắt di chuyển xuống, vết thương trên tay hắn đã xử lý, cột băng gạc, trên băng gạc còn thấm vết máu. Bạch Chỉ nghiêng đầu không tỏ vẻ gì rời đi.
Trong trướng, chỉ còn lại một mình Mộ Đồ Tô. Hắn buông xuống mi mắt, dưới nồng đậm lông mi tạo ra một mảnh bóng râm, nhìn không ra cảm xúc. Chỉ có vẻ mặt mỏi mệt che kín .
Bạch Chỉ đem chân tướng sự tình nói một lần cùng Bùi Cửu. Bùi Cửu cúi đầu trầm tư, “Cô nói có đạo lý, trước mắt chỉ có thể nhìn ra nàng ta là người Nam Chiếu, là tốt hay xấu, còn chờ xem xét. Có điều như vậy cô rất nguy hiểm.”
“Chỉ có thể như vậy, sự tình không dễ lộ ra. Xem cha ngươi cùng Thất ca ngươi diễn xuất như thế nào.” Bùi lão tướng quân có tiếng là phái xúc động, Bùi Thất cũng như thế.
Bùi Cửu nhíu mày không nói, trầm tư một lát, cực kì nghiêm cẩn nói: “Vậy cũng được, làm theo ý tứ của cô, trước khi sự tình chưa được tra rõ ràng, không được rời ta nửa bước.”
“Đi ngoài thì sao?”
“…”
“Tắm rửa thì sao?”
“…”
“Ngủ thì sao?”
“…”
“Được rồi, cô đã là người của ta, cùng đi.”
“…”
***
Dạ yến sắp tới, Bạch Chỉ cùng Bùi Cửu tham dự. Bùi lão tướng quân sớm ngồi ở vị trí đầu, cùng Mộ Đồ Tô tán gẫu thật vui. Cũng không biết tán gẫu cái gì, Bùi lão tướng quân mặt mày hớn hở. Bùi Thất ngồi ở bên trái Bùi lão tướng quân, vừa uống rượu, vừa nghiêng đầu ngẫu nhiên nói hai câu, vị trí khác cũng ngồi đầy quan quân, trong tay trực tiếp bưng vò rượu, đoán tửu lệnh, hào sảng cực kỳ.
Vị trí duy nhất để không là phía bên phải Mộ Đồ Tô, trên có hai vò rượu, còn có mấy đĩa thức ăn, một chút cũng chưa động.
Nghĩ đến, đó là vị trí của Bùi Cửu.
“Cửu đệ, nơi này.” Bùi Thất chỉ vào chỗ trống kia.
Bùi Cửu nhìn Bạch Chỉ liếc mắt một cái, “Đi thôi.”
“Ừ.” Bạch Chỉ gật đầu.
Hai người đi đến trước mặt Bùi lão tướng quân, Bùi Cửu chắp tay hành lễ, “Cha.”
Bùi lão tướng quân tức giận chưa tan, nguyên bản khuôn mặt vui cười bỗng chốc kéo xuống, quét mắt Bạch Chỉ, trực tiếp hỏi: “Ngươi là con gái của Tri châu Tô thành Bạch Uyên?”
Bạch Chỉ hạ thấp người, “Bẩm tướng quân, đúng vậy.”
“Bộ dáng thanh tú, có điều tư định chung thân cũng không tốt, nhất là cùng đứa con vô liêm sỉ kia của ta.”
Bạch Chỉ không biết trả lời như thế nào, chỉ có thể duy trì mỉm cười.
Bùi Cửu cười nói: “Chẳng phải con còn có người cha anh minh thần võ sao?”
“Cút. Ngồi xuống.” Bùi lão tướng quân ném một khối thịt dê vào hắn. Bùi Cửu linh hoạt né tránh, “Cha, con có tâm tật.”
Bùi lão tướng quân tròng trắng mắt trừng hắn. Bùi Cửu dừng tươi cười, lôi kéo Bạch Chỉ đi lên vị trí ngồi xuống. Trước khi ngồi xuống, Bùi Cửu thấy ghế tựa có phiến lá rụng, cười cười với Bạch Chỉ, nhặt lá rụng ra. Bạch Chỉ hé miệng cười, ngồi xuống, đôi mắt băn khoăn, đã thấy bên phải đúng là Mộ Đồ Tô. Khoảng cách giữa bọn họ chỉ bằng một người. Hắn quét nàng liếc mắt một cái, lạnh lùng .
Dạ yến ở chiến trường không thể so với dạ yến trong cung đình. Dạ yến của bọn họ chỉ uống rượu, ăn thịt dê, nói chút lời nói râu ria. Bạch Chỉ từ đầu đến cuối không ăn cái gì, không nói được lời nào. Ai biết, rốt cuộc thành bia ngắm, chỉ chốc lát sau, đề tài liền chuyển tới nàng.
“Cửu công tử, lúc này ngã quỵ trên một thân cây *, có cảm tưởng gì?” Một vị thiếu tướng trêu ghẹo đem ánh mắt chuyển hướng Bùi Cửu.
<* người ta thường hay nói đi qua vạn bụi hoa, không dính một chiếc lá, chỉ người phong lưu, ở đây dùng “ngã quỵ trên một thân cây” chỉ Bùi Cửu đã bị Bạch Chỉ túm lấy>
Bùi Cửu cười nói: “Ồ, cùng lắm thì đem cây chuyển về nhà, lại ra ngoài hỗn loạn.”
“Ha ha!” Hai người cười cười, cụng ly với nhau, biểu thị kính ý.
“Vậy Bạch cô nương còn không khóc đứt ruột?” Lại có một vị thiếu tướng đem lời xả đến trên người Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ bị các quan quân nhìn chăm chú ngượng ngùng, mỉm cười đáp lại, “Ta sẽ làm cho hắn không còn tinh lực ra ngoài hỗn .”
“…” Quần chúng trầm mặc.
Bùi Cửu nguyên bản cười há miệng, bỗng chốc trở nên cứng ngắc, nhìn nhìn Bạch Chỉ mặt không đổi sắc, mặt mình nháy mắt sung huyết, xấu hổ uống lên vài ngụm rượu. Tiếp theo mọi người cười ha ha, “Bạch cô nương quả nhiên là lời nói kinh người.”
Không nói kinh ngườ
