Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327822

Bình chọn: 7.5.00/10/782 lượt.


Chỉ có Hoa Đào khoan khoái nhảy ra, “Là ta, là ta.”

Người đàn ông cao thấp đánh giá nàng ta, cảm thấy phản ứng của nàng này khác với lẽ thường. Hắn làm mấy năm, lần đầu tiên có cô nương khuôn mặt tươi cười trong suốt như vậy, giống như rất khẩn cấp. Tên đó nói: “Cô.” Chỉ vào cô gái áo xanh, “Còn có cô.” Lại chỉ chỉ người phụ nữ mặc áo hồng, “Cô nữa. Các cô đi theo ta.”

Người đàn ông chọn là ba vị xinh đẹp nhất. Bạch Chỉ bởi vì bôi một tầng bụi lên mặt, nhìn không ra đẹp hay xấu.

Cô gái áo xanh lo lắng một trận, giống con thỏ nhỏ hỏi người đàn ông, “Đây là muốn dẫn chúng ta đi đâu?”

“Đương nhiên là hoá trang. Buổi tối cùng các đại gia khoái hoạt.” Người đàn ông nháy mắt với nàng ta.

Cô gái áo xanh sợ tới mức ngã ngồi dưới đất, liều mạng lắc đầu, “Ta không đi, ta chết cũng không đi.” Kết quả phản kháng, đó là bị người đánh hôn mê, khiêng đi ra ngoài.

Trước khi đi, người đàn ông mệnh lệnh cho thủ hạ của hắn, “Hôm nay thắng trận, buổi tối mở tiệc chúc mừng, mấy người đàn bà này cũng nhàn rỗi, bảo bọn họ đi phòng bếp hỗ trợ.”

“Vâng.”

Đoàn người Bạch Chỉ liền bị bọn thủ hạ sai phái đến phòng bếp .

Đường sá ngang qua một doanh trướng, Bạch Chỉ ngẫu nhiên theo khe hở vải mành cửa doanh trướng nhìn thấy một bóng dáng hơi quen thuộc. Nàng ngẩn ra, cho rằng bản thân nhìn lầm rồi. Lại trong nháy mắt cẩn thận nhìn lại, bóng dáng ấy như trước ở đàng kia. Bùi Cửu một thân áo dài màu nguyệt bạch, tóc dài như trước thúc chỉnh tề, ngón tay thon dài cầm trong tay một quân cờ màu trắng, chậm chạp chưa hạ.

Bùi Cửu… Bùi Cửu… Bạch Chỉ dường như chết đuối trong nước tìm được cọc gỗ.

“Ngây ngốc ở chỗ này làm chi? Đi nhanh chút đi!” Tên thủ hạ đẩy Bạch Chỉ, hung thần ác sát, nhìn nàng giống như muốn ăn nàng.

Bạch Chỉ chịu đựng những người này thật lâu ! Biết Bùi Cửu tại đây, lá gan cũng to lên, một quyền lao đi qua, trực tiếp tập kích ánh mắt tên thủ hạ. Vào lúc tên thủ hạ nổ đom đóm mắt, Bạch Chỉ nhằm phía lều trại Bùi Cửu, mang theo khóc nức nở hô một tiếng, “Bùi Cửu!”

Bùi Cửu giật mình quay đầu, Bạch Chỉ trực tiếp vọt vào, ôm chặt lấy Bùi Cửu, đầu nhập vào trong lòng hắn ấm áp. Sợ hãi hôm qua, bất an hôm nay hóa thành nước mắt phun ra, nàng khóc thê lương, nức nở lại tủi thân nói: “Cứu ta.”

Bùi Cửu giương mắt nhìn về phía những người theo sau mà đến, đôi mắt thâm thâm.

Thủ hạ thấy con Bùi tướng quân đang ôm quân kỹ, đôi mắt hàn băng đánh úp lại, đương trường sợ tới mức tè ra quần, vội vã quỳ xuống, “Cửu công tử. Quân kỹ này…”

“Quân kỹ?” Bùi Cửu lạnh lẽo nhìn thủ hạ.

Mấy tên thủ hạ dập đầu mấy cái, “Cửu công tử, tiểu nhân biết sai rồi.”

“Lui ra.” Bùi Cửu lạnh lùng nói.

Mấy tên thủ hạ rưng rưng lui xuống. Quân kỹ này nhất định là từ thanh lâu trong kinh thành chạy đến , nhất định là thân mật cũ của Bùi Cửu công tử!

Bùi Cửu nhìn Bạch Chỉ run run trong lòng, quan tâm hỏi: “Còn khỏe không?”

Bạch Chỉ lui khỏi ôm ấp của hắn, tủi thân lắc đầu, lại gật gật đầu. Bộ dáng nàng ngoan ngoãn vẫn là lần đầu tiên Bùi Cửu nhìn thấy, hắn có chút không quen, tim đập lợi hại, vội dùng lời nói bọn họ từng dùng để che giấu bản thân chột dạ, “Dâm – phụ, chạy đến quân doanh làm chi?”

Bạch Chỉ thấy khẩu khí này của Bùi Cửu, thất thanh nở nụ cười. Nàng thật là thích Bùi Cửu gọi nàng “Dâm – phụ” . Nàng mang theo ý cười, trêu ghẹo nói: “Dâm – phụ nhớ ngươi. Xem ta phấn đấu quên mình cỡ nào, vì gặp ngươi, lấy thân phận quân kỹ trà trộn vào, ngày hôm qua còn suýt nữa…” Bạch Chỉ vứt bỏ hình ảnh khủng bố tối hôm qua, “Tóm lại, ngươi không thể phụ ta.”

Mặt Bùi Cửu đỏ lên, không giống trước kia mắng nàng như vậy, mà trầm mặc không nói chuyện.

“A Cửu, bàn cờ này, còn hạ sao?” Thanh âm thâm trầm lại có từ tính vang lên phía sau lưng Bùi Cửu.

Bạch Chỉ ngẩn ra. Thanh âm này…

Bùi Cửu nghiêng nửa người, nhìn người nọ phía sau vui cười nói: “A, Tô Tô, thật có lỗi, đều là dâm – phụ này làm rối .”

Bạch Chỉ cảm giác đây là lần đầu tiên Mộ Đồ Tô nhìn nàng như vậy, mặc dù kiếp trước, cũng chưa từng có ánh mắt thanh lãnh. Lạnh thấu xương như băng, thậm chí mang theo oán hận. Hắn gằn từng tiếng hỏi: “Cô ta là ai?”

Hắn giả bộ không biết nàng.

Rất tốt.



Bùi Cửu vẫn chưa phát hiện Bạch Chỉ khác thường, khó xử nhìn Mộ Đồ Tô, hắn thật không biết giới thiệu Bạch Chỉ thế nào. Bằng hữu cũ? Sư tỷ? Hay là dâm – phụ? Mộ Đồ Tô thấy bộ dáng Bùi Cửu khó xử, đôi mắt ám vài phần, “Tình nhân?”

Định nghĩa này hắn chưa bao giờ nghĩ tới. Số lần gặp mặt giữa hắn cùng Bạch Chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, nàng dùng mọi cách trêu đùa hắn, nhưng hắn lại không thể chán ghét được nàng, thậm chí có chút…

Bùi Cửu nhìn thoáng qua Bạch Chỉ, chỉ thấy Bạch Chỉ mỉm cười với hắn, mặt hắn loát cái đỏ thẫm. Bùi Cửu không phủ nhận cũng không thừa nhận, ở trong mắt Mộ Đồ Tô đơn giản là cam chịu. Mộ Đồ Tô cười lạnh một phen, ánh mắt khóa hướng bụng Bạch Chỉ. Chỉ đổ thừa ánh mắt Mộ Đồ Tô quá mức lạnh như băng, Bạch Chỉ thậm chí đã cảm giác được rét lạnh. Nàng có chút sợ Mộ Đồ Tô như vậy, nàng lui nửa thân mình, tránh ở trong lòng Bùi Cửu.

Đối với Bạch Chỉ ngã vào lòng, Bùi


Insane