The Soda Pop
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326270

Bình chọn: 7.5.00/10/627 lượt.

t nhiên rút lại khẩu khí, trong ngực thấy con thỏ nhỏ cùng thằng nhóc con không phải quan hệ đấy lien vui sướng lại thỏa mãn!

Na Viễn tò mò đánh giá hắn, bản năng trẻ nhỏ cảm thấy cái cây quái lạ trước mắt đột nhiên ôn hòa, đã không đáng sợ giống vừa nãy, không khỏi lớn mật hỏi: “Chú à, chú vì sao đội cái đó?”

Niếp Duy Bình sờ sờ đầu, thuận tay lấy mũ xuống, thuận miệng bịa chuyện nói: “Chú vừa mới ở cùng tiểu quỷ đánh nhau, đây là trang bị rất trọng yếu!”

Na Viễn trên mặt bánh bao nho nhỏ tràn đầy hèn mọn, quyệt miệng mất hứng lớn tiếng nói: “Chú gạt người! Kia rõ ràng là cô nhỏ dùng để làm giầy đi mưa, mới không phải mũ giáp đâu!”

Im lặng –

Niếp Duy Bình nhíu mày trừng mắt nhìn bé một cái, đột nhiên cảm thấy răng đau không thôi.

Đứa nhỏ này không phải tò mò mũ ra làm sao, đây rõ ràng là tò mò hắn vì sao lại đem “giày” đội trên đầu!

Quả nhiên là cùng con thỏ nhỏ ở chung một cái nồi hấp mà ra, đều làm cho người ta không bớt lo như vậy!

Thời điểm Niếp Duy Bình đang cùng tiểu tử kia mắt lớn trừng mắt nhỏ, Na Na cuối cùng bưng cà mèn đi đến.

“A, bác sĩ Niếp đã ra rồi sao, ăn cơm không?”

Niếp Duy Bình quét mắt nhìn Na Na cẩn thận cầm cà mèn, mặt trên đồ ăn đã sắp tràn ra.

Không uổng công hắn bị con thỏ nhỏ “cố ý gây sự”, còn biết mời hắn ăn cơm!

Niếp Duy Bình trong lòng cảm thấy vui mừng, ngữ khí hòa hoãn không ít: “Còn chưa có, mới từ phòng giải phẫu đi ra!”

Na Na đem cà mèn để trên bàn bên cạnh, lấy ra thìa đưa cho tiểu Viễn, đầu cũng không nâng thuận miệng nói: “A, vậy anh phải chạy nhanh, dì ở căn tin còn chưa đi, xe đưa đồ còn không ít đồ ăn!”

Niếp Duy Bình gương mặt vừa mới hòa hoãn xuống nháy mắt lại đông lạnh, lãnh đến mức có thể bỏ đi, ngữ khí băng hàn hừ nói: “Không cần, không ăn một chút cũng không chết, làm gì phải lấy đồ ăn thừa lại!”




CHƯƠNG 16

Niếp Duy Bình vừa nói lời này, hai người đối diện lập tức dừng lại, sau đó không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn hắn.

Một lớn một nhỏ hai gương mặt bánh bao tròn trịa, đôi mắt to tròn hắc bạch phân minh tương tự nhau nhìn đáng thương lại vô tội, làm cho hắn rục rịch, làm cho người ta vừa thấy liền nhịn không được muốn khi dễ, muốn làm cho cặp mắt kia ướt sũng như mắt con thú nhỏ.

Niếp Duy Bình trong lòng đột nhiên có một cái nghi hoặc, làm cho hắn bất tri bất giác mê mang.

Na Na bất quá mới chỉ là cô gái nhỏ hai mươi tuổi, vừa thấy là biết cô chưa có biết mùi vị mất hồn của công cuộc tạo người, như thế nào lại có khả năng sinh ra thằng nhóc lớn như vậy!

Những người sáng suốt nhìn một chút là có thể hiểu, người vốn cẩn thận tỉ mỉ lại bình tĩnh lý trí như Niếp Duy Bình như thế nào lại nhìn không ra?

Niếp Duy Bình trầm tư không thể lí giải, loại cảm xúc dao động trong lòng kia càng ngày càng quái dị, giống như có cái gì sắp phá kén,xua tan sương mù, trở nên rõ ràng sáng tỏ.

Niếp Duy Bình muốn tìm kiếm căn nguyên, mà bản năng lại kháng cự bản thân suy nghĩ sâu xa.

Bạn nhỏ Na Viễn ngừng thìa, mơ hồ không rõ mở miệng nói: “Nhưng là, đồ ăn này đều ngon lắm……”

Thanh âm non nớt trong trẻo nháy mắt xua tan suy nghĩ của Niếp Duy Bình, làm cho hắn lập tức từ trong trầm tư tỉnh lại.

Ở quân tổng bệnh viện, công nhân viên chức đãi ngộ thực là tốt, căn tin tuy rằng cũng chỉ là bát tô đồ ăn, nhưng hương vị ngon hơn rất nhiều so với trong trường học, huống chi bạn nhỏ Na Viễn căm thù đến tận xương tuỷ trứng luộc, chỗ đồ ăn này phối hợp thích đáng,ăn hiển nhiên tốt hơn nhiều lắm!

Niếp Duy Bình ngửi thấy trong không khí đầy mùi vị đồ ăn, hầu kết không tự chủ lên xuống nuốt nước miếng.

Niếp Duy Bình sở dĩ sau khi giải phẫu chấm dứt, tắm cũng chưa tắm quần áo cũng không thay, chạy về đến đây chính là bởi vì hắn đã đói bụng không chịu được, bỏ lỡ xe đồ của căn tin, bây giờ mà gọi đồ bên ngoài thì không biết bao giờ mới đến.

Na Viễn trừng mắt nhìn, trên mặt đầy là vẻ thiên chân, cầm lấy chân gà cắn đầy miệng dầu mỡ, phát hiện ánh mắt Niếp Duy Bình u lãnh nhìn chằm chằm chính mình, bẹp bẹp cái miệng nhỏ nhắn hỏi: “Chú bác sĩ, chú muốn ăn sao? Thật sự ngon lắm nha!”

Niếp Duy Bình ánh mắt nháy mắt lại rét lạnh vài phần, lạnh lùng hừ lạnh: “Chú cũng không muốn giống như cháu ăn nhiều thành mập!”

Na Na ở bên cạnh nghe thấy liền bật cười vui vẻ.

Niếp Duy Bình liếc mắt lạnh như băng quét qua cô một cái, làm cô sợ tới mức nghẹn lại tiếng cười, ngây ngô há miệng.

Niếp Duy Bình khóe môi châm chọc nhếch lên, tà nghễ nhìn Na Na, không chút để ý nói: “Tựa như cô nhỏ của cháu, tròn, như, trái, bóng!”

Na Na khóe miệng nhanh chóng méo đi, tức giận trừng mắt nhìn hắn.

Mà bạn nhỏ Na Viễn, sau khi nghe thấy nhiều người khích lệ, tự nhận thấy chính mình quả thật đáng yêu siêu vô địch, lại bị Niếp Duy Bình không lưu tình đả kích như vậy, không khỏi khiếp sợ trừng lớn mắt, miệng ngơ ngác há ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ không thể tin, làm miếng chân gà nướng rơi xuống.

Niếp Duy Bình nhất thời ác liệt cười rộ lên, vui sướng khi người gặp họa mở miệng nói: “Đã giác ngộ sao nhóc con?”

Na Viễn ánh mắt dại ra nhìn nhìn miếng chân cắn một nửa, lại nhìn nhìn cây quái