bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa mới ý thức được trời đã tối rồi.
Niếp Duy Bình vuốt vuốt mi tâm, xuống giường đi ra ngoài, mở cửa liền nhìn thấy Na Na tươi cười cầm một bát mì nóng hôi hổi đưa đến.
Na Na như hiến vật quý đưa tay ra bưng bát đến trước mặt hắn: “Có đói bụng không? Tôi pha hai bát, anh muốn ăn không?”
Niếp Duy Bình không hiểu nhìn cô: “Cơm chiều cô liền mua thứ này?”
Na Na lắc lắc đầu, đắc ý dào dạt nói: “Không phải mua, là tôi mang theo đến…… Tôi biết khách sạn gì đó toàn láy giá cắt cổ, so với trên tàu hỏa còn ác liệt hơn! Thật may tôi đã chuẩn bị trước, bằng không sẽ phải dùng nhiều tiền gấp ba lần!”
Niếp Duy Bình: “……”
Niếp Duy Bình đột nhiên có loại cảm giác vô lực không nói lên lời nói ác độc.
Na Na nhún chân, cười tủm tỉm đem bát đưa tới trước mặt hắn: “Hồng Thiệu vị thịt bò, ăn ngon lắm!”
Mì ăn liền là một loại đồ ăn kỳ lạ, mặc kệ thích hay không, chỉ cần ngửi thấy mùi đều làm cho người ta thèm ăn.
Niếp Duy Bình cái mũi vừa hít, hầu kết không chịu khống chế mà lên xuống.
Niếp Duy Bình vẻ mặt mất tự nhiên, lạnh lùng thản nhiên trào phúng nói: “Đây là cô nói ‘Cơm chiều sẽ ăn ngon một chút’?”
Na Na ngượng ngùng cười cười: “Tôi thấy anh mãi vẫn không đi ra, còn tưởng rằng anh mệt mỏi không nghĩ đi ra ngoài ăn…… Sáng mai còn phải giải phẫu, tôi đoán có lẽ giúp anh một chút, cho nên liền nấu mì……”
Niếp Duy Bình sinh ra ở gia đình có truyền thống y học, ngay từ lúc còn rất nhỏ, ba mẹ thường xuyên bị điện thoại gọi đi, mặc kệ đang làm cái gì, chỉ cần có bệnh nhân cần bọn họ, bọn họ đều lập tức đi đến.
Niếp Duy Bình thập phần oán hận thời điểm điện thoại tổng bộ không biết điều kia vang lên, bởi vì nó đoạt đi chú ý của ba mẹ đối với mình, làm cho hắn vô số lần bị cha mẹ bỏ qua, không có ai hỏi đến cuộc sống cô độc của hắn.
Cho đến sau lại, hắn bởi vì khí phách nhất thời lại đi lên con đường này, mới chính thức hiểu được,tiếng chuông điện thoại vang lên mà hắn ghét nhất vĩnh viễn là vận mệnh của bác sĩ……
Mà hiện tại, hắn sớm thành thói quen tự mình chăm sóc chính mình, hắn đã khát vọng đơn giản trước đây là có một người nhớ đến hắn, cẩn thận suy nghĩ vì hắn.
Na Na chờ đã lâu, hơn nữa nước sôi pha mì chỉ cách bàn tay một lớp bát giấy mỏng, cô thật khó mà cầm được.
Nhưng Na Na thật ra lại lo lắng Niếp Duy Bình ghét bỏ mì ăn liền,coi là thực phẩm rác rưởi, bác sĩthường kiêng kị, không thèm đụng đến. Bọn họ thực chú trọng dinh dưỡng cân đối, cự tuyệt thực phẩm không khỏe mạnh, mặc dù chán ghét gì đó, nhưng chỉ vì trong đó giàu dinh dưỡng nào đó, cũng sẽ cưỡng bức chính mình ăn vào.
Nhưng hời điểm đi làm, có lúc bị đói bụng, có thể ăn một bát tô đồ ăn đầy dầu mỡ không vệ sinh ở căn tin, hoặc là nửa đêm ở phòng trực ban cùng hộ lý chia sẻ các loại đồ ăn vặt.
Cho nên hiện tại Niếp Duy Bình vẫn thần sắc lặng im khó hiểu, Na Na nghĩ đến hắn còn vì hiểu lầm trước đây mà không được tự nhiên, vội vàng mở miệng láy lòng hắn.
“Tôi bỏ vào thêm bên trong xúc xích cùng chân giò hun khói…… Bác sĩ Niếp đừng ghét bỏ a!”
Niếp Duy Bình nhăn lại mi, không tình nguyện tiếp nhận, lộ vẻ nhân nhượng, biểu tình không kiên nhẫn nói: “Được rồi được rồi, cô có cho thêm nhiều thứ cũng không che dấu được chuyện nó là thực phẩm rác rưởi!”
Na Na nhẹ nhàng thở ra, chà xát tay cười nói: “Thỉnh thoảng ăn một lần thôi…… Bác sĩ Niếp anh thừa dịp còn nóng ăn đi, tôi không quấy rầy anh!”
Na Na vừa muốn đi, lại cảm thấy cổ tay bị giã chặt, kinh ngạc quay đầu hỏi: “Làm sao vậy?”
Niếp Duy Bình một tay nâng bát mì, một tay túm cánh tay của cô, khẩu khí không tốt hạ mệnh lệnh: “Mở ra!”
Na Na ngẩn người, nghe lời mở bàn tay ra.
Lòng bàn tay mềm mại bị nóng mà đỏ hồng, thậm chí có chỗ hơi phồng.
Niếp Duy Bình chặt chẽ nắm tay cô, nhíu mày không nói được một lời.
Na Na bất an rút tay về, thật cẩn thận mở miệng: “Bác sĩ Niếp anh yên tâm, trước khi tôi pha mì đã rửa tay thật sạch sẽ……”
Niếp Duy Bình: “……”
Niếp Duy Bình dùng một chút lực, đột nhiên bỏ tay cô ra, mất tự nhiên vội ho một tiếng, lạnh lùng trào phúng nói: “Trong phòng có khay không thấy sao? Đúng là uổng phí cho một đôi mắt to! Nếu bị phỏng lại có thể vu cáo tôi ngược đãi cô!”
Na Na bị dọa đến đầu co rụt lại, cố lấy dũng khí giải thích nói: “Tôi xem khay có để đồ…… Ách, nhiều thứ gì đó nghĩ đến không thể tùy tiện lấy ra dùng……”
Niếp Duy Bình cười lạnh, không khách khí liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó lui ra phía sau từng bước đá cửa lại.
Na Na vẻ mặt mờ mịt, bỉu môi hướng cửa hua hua nắm tay, nhỏ giọng thầm nói: “Thật khó hầu hạ!”
Niếp Duy Bình có chút tức giận đóng cửa, quả nhiên là con thỏ ngốc, ngay cả khách sạn cái gì có thể sử dụng cũng không biết!
Đem bát mì đặt ở trên bàn, Niếp Duy Bình liếc mắt một cái liền thấy cái khay, đặt ở giữa phòng thập phần bắt mắt, càng bắt mắt là…… Trên khay có cái áo mưa đóng gói xinh đẹp ái muội!
Được rồi, cái khay gì đó quả nhiên không thể tùy tiện dùng……
Niếp Duy Bình tay cầm lấy dĩa ăn cứng đờ, sắc mặt nhìn có chút không tốt lắm, thầm mắng khách sạn này quả nhiên cấp bậc không thể được, cư nhiên đặt hơn mườ