Old school Easter eggs.
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325604

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

tuyến thần kinh quá dài truyền về càng lâu, phản ứng chẳng phải là càng chậm?”

Na Na đầu cúi thật thấp, cằm đều đã muốn chạm đến trước ngực, gắt gao cắn chặt răng ngăn không phì cười, sợ chính mình không kềm chế lại cười ra tiếng.

Niếp Duy Bình lời nói ác độc, người bình thường làm sao chịu được, viện trưởng thầm hận chính mình lại cùng hắn khách khí, sắc mặt xanh trắng bại trận, tìm cái cớ bỏ chạy, quyết định trước khi ôn thần rời đi liền kiên quyết tránh mặt!

Viện trưởng vừa đi, còn lại chỉ có Lô chủ nhiệm không hay ho, cảm thấy sau gáy lạnh toát, tất cả đều là mồ hôi lạnh, ánh mặt trời chiếu xuống mà không thấy ấm áp.

Na Na có chút đồng tình nhìn bóng dáng Lô chủ nhiệm run rẩy, mặc kệ không lên tiếng đi bên người Niếp Duy Bình.

Niếp Duy Bình khi công tác luôn luôn mạnh mẽ vang dội, huống chi bác sĩ vốn chính là luôn cùng tử thần phân cao thấp(chiến đấu với tử thần), sớm một chút thời gian, có thể nhiều thêm một phần cơ hội sống, cho nên hắn mới có thể ở ngay từ đầu liền nói lời nói lạnh nhạt, đem xã giao không cần thiết lưu loát ngăn cản lại, đỡ phải hao hết võ mồm đi từ chối.

Tình trang thân thể bệnh nhân kém hơn so với trong tưởng tượng, bởi vì điều kiện kinh tế không được tốt lắm, cũng không có ý thức định kỳ kiểm tra sức khoẻ, bình thường choáng váng, đau đầu sẽ uống thuốc đối phó, thẳng đến khi động mạch phình quá lớn, đè lên thần kinh thị giác mới khiến cho bệnh nhân để ý.

Niếp Duy Bình thay áo blue, kiểm tra phản xạ đồng tử bệnh nhân, lại hỏi một chút vấn đề, cẩn thận nghiên cứu bệnh án, mới định ra phương án giải phẫu.

Động mạch phình khá lớn, có nghĩa thành đoạn mạch phình sẽ rất mỏng,có khả năng trong quá trình giải phẫu sẽ bị vỡ, Niếp Duy Bình thực thận trọng, xem xét tập trung mọi khả năng xảy ra khi phẫu thuật cùng Lô chủ nhiệm thảo luận.

Niếp Duy Bình định thời gian phẫu thuật vào sáng ngày mai, sau khi xác định rõ mọi chi tiết thì đã đến ba giờ chiều.

Niếp Duy Bình cáo từ ra về, Lô chủ nhiệm rất bội phục tài học cùng phẩm đức của hắn, sau khi xong việc thành tâm muốn mời hắn ăn bữa cơm rau dưa, lại nghĩ tới chuyện viện trưởng, nói quanh co hồi lâu cũng không dám mở mồm việc kia.

Niếp Duy Bình đi bộ ra cửa viện, liếc mắt một cái liền nhìn thấy con thỏ nhỏ đang ngồi dưới tàng cây, bị ánh mặt trời hun đến khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng, chống đầu buồn ngủ.

Niếp Duy Bình trong lòng khó chịu, từ lúc đến hắn ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống, con thỏ nhỏ lại dám nhàm chán dưới ánh mặt trời ngủ gật!

Niếp Duy Bình đi qua đi, không khách khí đẩy mạnh đầu cô một cái, khí lực lớn khiến cô thiếu chút nữa ngã sấp xuống, trừng đôi mắt đen lúng liếng, cực kỳ giống như con vật nhỏ bị kinh sợ.

Niếp Duy Bình cảm thấy hết giận,khóe miệng gợi lên khiêu khích, động tác tiêu sái ngồi xuống, chờ con thỏ nhỏ phát hỏa.

Na Na chậm rãi hé miệng, càng mở càng lớn…… Sau đó ngáp một cái, ánh mắt ngập nước nổi lên sương mù, càng có vẻ ngoan ngoãn mềm mại.

Na Na một chút cũng không có ý thức mình bị người ta thô bạo gọi tỉnh, lơ đễnh xoa nhẹ sau đầu, cởi cái túi nhựa trên bàn,lấy từ bên trong ra một chiếc cà men nhựa bọc kĩ trong chiếc khăn sạch sẽ, tự nhiên đưa tới trước mặt hắn nói: “Tôi mua cho anh mua phần cặp lồng đựng cơm, a, chắc hương vị vẫn còn tốt đi, ra ngoài tìm chỗ nào gần ăn đi…… Hoàn hảo, vẫn còn ấm!”

Niếp Duy Bình ngẩn người, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm cà men nhựa duy nhất, một lời cũng không nói.

Na Na nghĩ nghĩ tự mình đa tình mà nói: “Tôi đã ăn rồi, đây là mua cho anh, yên tâm ăn đi!”

Niếp Duy Bình khinh bỉ trừng mắt nhìn cô một cái, ai quản cô có ăn hay không ăn a, con thỏ nhỏ!

Na Na bị hắn ánh mắt hung ác trừng liền co rụt lại, động tác như hiến vật quí mở cà men ra, lấy lòng cười khuyên nhủ: “Nơi này cũng không có gì ăn ngon nhưng đồ ăn nhìn còn có vẻ sạch sẽ, trước ăn cho đầy bụng, buổi tối sẽ tìm tiệm cơm nào đó ăn một chút!”

Niếp Duy Bình không được tự nhiên cây đôi đũa duy nhất, vẻ mặt chán ghét bới bới cà men, mặt không chút thay đổi mà ăn.

Na Na nhất thời nhẹ nhàng thở ra, cười tủm tỉm mở chai nước đưa cho hắn.

Đồ ăn đầy mỡ lại quá nhạt, nhưng mà quá đói bụng lâu như vậy, khó chịu như Niếp Duy Bình cũng có thể miễn cưỡng nuốt xuống.

Niếp Duy Bình vừa ăn vừa nghĩ, con thỏ nhỏ coi như có điểm tốt, cũng biết để phần cơm cho hắn, hắn đành tiện tay hạ thủ lưu tình( ra tay không tuyệt tình)…… Giảm ép buộc cô một chút đi!




CHƯƠNG 10: Trên Mặt Hiện Ra Ôn Nhu

Mọi chi phí đều là từ bệnh viện chi trả, bệnh viện an bài nơi tốt nhất ở thị trấn, tuy rằng chỉ là một khách sạn nhỏ, điều kiện bình thường, nhưng cũng may là sạch sẽ vệ sinh.

Khách rất ít, Niếp Duy Bình cùng Na Na ở hai phòng liền nhau, toàn bộ tầng trệt không có mấy người, khách sạn có vẻ thật lạnh lùng.

Niếp Duy Bình ở trong phòng mình nghỉ ngơi, dựa vào đầu giường cầm bệnh án nghiên cứu giải phẫu ngày mai, thường thường sẽ chú thích trên giấy viết, sắp xếp một số điểm ghi lại xuống dưới, thuận tiện sau khi phẫu thuật viết báo cáo.

Thời gian bất tri bất giác trôi qua thật lâu, Niếp Duy Bình nghe được