XtGem Forum catalog
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325641

Bình chọn: 10.00/10/564 lượt.

iống như đùi, suốt ngày vui vẻ, Niếp Duy Bình kia lời nói ác độc có thể so với a xít ăn mòn, có thể hại chết người mà cô ngốc này vẫn còn có thể cười ngây ngô a, thế nào còn phiền người khác lo lắng?

Na Na nhìn Lưu Mân biểu tình phức tạp trầm mặc không nói, còn tưởng rằng cô ấy không tin, liền thề son sắt: “Thật sự, chúng em đã giải hòa! Về sau em theo hắn tuyệt đối sẽ không tái giận dỗi !”

Lưu Mân tâm tình khó chịu gật đầu, thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng chỉ hóa thành một chữ: “Ngoan –”

Na Na cười tủm tỉm đứng lên: “Chúng ta đi ra ngoài công tác đi, phỏng chừng kiểm tra phòng đã xong, lời dặn mới của bác sĩ lập tức có thể làm,em đi trước chuẩn bị!”

Lưu Mân phiền muộn thở dài, đi ra cửa cùng cô cùng đi ra ngoài

Tuy nói Na Na ở thâm sơn rừng già thực tập một năm, nhưng hiện tại với tư cách là đại diện của hộ lý tổng viện, lên núi xuống thôn tiến hành chữa bệnh trợ giúp vẫn là lần đầu, có điểm hưng phấn đồng thời cũng có nhiều điểm tự hào.

Tuy rằng là chỉ là người hầu râu ria, nhưng tốt xấu gì cũng là người từ tổng viện đến!

Na Na cùng Niếp Duy Bình là bệnh viện đặc biệt chuyển đến, viện trưởng bệnh viện huyện cùng chủ nhiệm khoa ngoại đã dẫn dắt mười mấy người đứng chờ ở cửa lớn từ lâu.

Na Na dẫn đầu nhảy xuống xe, lập tức bị khí thế này làm cho hoảng sợ, thụ sủng nhược kinh (được sủng mà sợ) bắt tay chào hỏi mỗi người, sau đó thấy bác sĩ Niếp tùy ý theo xuống, khuôn mặt lạnh lùng lộ vẻ xa cách mỉm cười, đối với ánh mắt mọi người tùy ý vuốt cằm, thần sắc đạm mạc đứng ở một bên, toàn thân tản mát ra muốn sống chớ lại gần.

Viện trưởng cười tiến lên, nghĩ cùng vị anh tài nổi bật khoa ngoại khách sáo một phen, còn chưa có há mồm đã bị Niếp Duy Bình đánh gãy.

“Thời gian không có nhiều, trước tiên là nói về tình hình cụ thể của bệnh nhân đi.”

Viện trưởng trên mặt tươi cười có điểm cứng ngắc, ngoắc tay ý bảo một người phía sau tiến lên, giới thiệu: “Đây là bác sĩ chính của bệnh nhân, Lô chủ nhiệm.”

Niếp Duy Bình gật gật đầu: “Xin chào, phiền anh trước tiên là nói về tình trạng hiện tại của bệnh nhân.”

Lô chủ nhiệm trên mũi có cặp kính rất dày, tóc thưa thớt, hai bên tóc thái dương xám trắng, khẩu âm nặng tiếng địa phương nói: “Tình huống bệnh nhân có vẻ ổn định, kiểm tra trước khi phẫu thuật đều tốt, phim X-quang cho thấy có hai động mạch bị phình……”

Niếp Duy Bình nghe xong, nhíu mày hỏi: “Bệnh nhân bao nhiêu tuổi? Bệnh sử, loại thuốc mẫn cảm như thế nào?”

Lô chủ nhiệm làm sao nhớ rõ mấy thứ này, ấp úng nói “Bệnh nhân chắc hơn năm mươi tuổi, bệnh sử không gây trở ngại nhiều lắm…… Hẳn là không có gì bị phane ứng với thuốc? Lúc trước không biết kiểm tra sức khỏe như thế nào, không có bệnh sử cao huyết áp…… À, đúng rồi, bệnh nhân tên là Vương Thuật……”

“Tên không cần phải nói , nói cho tôi biết bệnh nhân là được.” Niếp Duy Bình có điểm đau đầu,“Không rõ tình trạng mẫn cảm thuốc như thế nào sao? Quên đi, hiện tại đến phòng bệnh, đem bệnh án cho tôi xem!”

Lô chủ nhiệm không ngừng gật đầu, lại bị viện trưởng đẩy một phen.

Viện trưởng ánh mắt lườm hắn, quay sang cười ha ha với Niếp Duy Bình nói: “Không vội không vội, bác sĩ Niếp đường xa mà đến, bây giờ đã là giữa trưa, chúng ta trước cùng nhau ăn một bữa cơm, nghỉ ngơi một chút, buổi chiều lại đi xem bệnh nhân……”

Niếp Duy Bình dừng lại cước bộ, lạnh lùng nhìn hắn, mắt kính phản xạ ra ánh sáng lạnh cực điểm, ngữ khí mang theo trào phúng hỏi: “Nếu Lô chủ nhiệm không nói sai, bệnh nhân trong đầu có hai động mạch phình đúng hay không? Ông hẳn là biết hai động mạch phình này tùy thời có thể có khả năng bị vỡ đi! Bệnh nhân trong óc đang có hai quả bom sẵn sàng phát nổ…… Ông còn có tâm tư muốn đưa tôi đi công khai làm chuyện hủ bại?”

Viện trưởng bị lời nói không khách khí nàylàm cho mặt đỏ tai hồng, ông cũng chỉ là dựa theo qui tắc làm việc bất thành trong nước, cấp trên cho người tới, đương nhiên phải bày ra chút trò “Đón gió tẩy trần”.

Một chút ý tốt đã không được cảm kích, còn bị châm chọc khiêu khích một phen…… Viện trưởng nói như thế nào cũng coi như có chút uy quyền, đây là bệnh viện lớn nhất ở thị trấn nhỏ này,đã quen xứng vương xưng bá từ lâu, thình lình bị người ta tặng cho một cái tát, trong lòng liền sinh khí.

Bất quá những người ở vị trí cao đã lâu thường quen làm bộ làm tịch, mặc kệ mất hứng rất nhiều, vẫn như cũ cười đến sáng lạn làm như chịu tội nói: “Đúng đúng đúng, bác sĩ Niếp vừa nói tôi mới ý thức được, động mạch phình tùy thời sẽ có khả năng nguy hiểm tính mệnh, một lát cũng không thể chậm trễ…… Bác sĩ Niếp không chỉ có y thuật cao minh, y đức lại cao thượng, thật sự là làm cho chúng ta bội phục…… Trị bệnh cứu người quan trọng nhất, bệnh nhân khỏe mạnh mới là chuyện quan trọng!”

Niếp Duy Bình trong lòng thực không kiên nhẫn đối với loại hư tình giả ý xã giao này, miệng lại sẽ không lưu tình, khinh miệt tà nghễ liếc mắt nhìn ông ta một cái, tiếp tục châm chọc nói: “Còn phải nhờ tôi nhắc nhở mới ý thức được? Thần kinh của ông cũng thật đủ khỏe mạnh, cũng đúng, nhìn cái bụng bia rất tròn kia của ông…… Cũng may vóc dáng ông vừa đủ, bằng không