hổ rình mồi, tiểu tử kia nghẹn uất đã lâu, lúc này lại có chỗ dựa vững chắc liền rất hãnh diện!
Na Viễn đang cầm cái bát nhựa in hình hoạt hình, bàn tay run run giơ cái muỗng nhỏ bón cơm cho ba ba, một thìa đồ ăn vừa giơ lên đã đổ ra ngoài hơn phân nửa, làm cho Na Hác dở khóc dở cười.
Na Hác cầm lấy thìa trên tay bé, tán dương: “Bảo bối thật giỏi quá! Đã biết bón cơm cho ba ba rồi! Ba ba muốn tự mình ăn, tiểu Viễn giúp ba ba bưng bát được chứ?”
Na Viễn nghĩ nghĩ, cảm thấy ba ba còn rất yếu koong thể cầm nổi bát nhưng cầm thìa hẳn là không có vấn đề gì, liền gật gật đầu đáp ứng.
Na Hác bị tổn thương đến đại não lại nằm quá lâu ở trên giường như vậy, nên toàn thân mềm nhũn không có khí lực, có thể ngồi dậy đã là rất tốt, hiện tại ngay cả việc cầm chén cơm cũng rất khó khăn. Na Hác tỉnh lại đã lâu như vậy, nhưng vẫn chưa gặp qua ba mẹ cùng vợ mình, tuy rằng Na Na cái gì cũng không nói nhưng trong lòng hắn đã hiểu tất cả.
Na Hác cảm thấy đu buồn chán nản nhưng một người đã từng dạo bước một vòng qua quỷ môn quan cũng khó tránh khỏi có rất nhiều sự thay đổi, cũng càng thêm hiểu được giá trị tốt đẹp của cuộc sống.
Huống chi…trên đời này còn có nhiều người quan tâm đến hắn, còn có nhiều người hắn không thể buông tay.
Tiểu tử kia hai chân ngắn ngủn, béo ú ngồi ở bên giường, miệng cắn táo, lâu lâu lại giơ lên cho ba bé cắn một miếng, cha con hòa thuận vui vẻ, trong phòng bệnh lâu lâu lại vang ra tiếng cười trong trẻo của trẻ nhỏ.
Đột kích đêm khuya!!!
Na Viễn rung đùi nói liên miên rằng Niếp Duy Bình đã hung ác thế nào thật sự là đáng khóc ròng a, thậm chí ngay cả việc đi WC cùng hắn cũng đều bị bé nói như đã phạm trọng tội, người khác không biết còn tưởng rằng Niếp Duy Bình đã làm cái gì quá quắt đến mức khiến bé phải căm hận như thế.
Na Hác thủy chung chỉ khẽ mỉm cười, cũng không phát biểu ý kiến gì, chỉ nhân lúc con ngừng nói, nhẹ nhàng “A” một tiếng, hoặc là thản nhiên hỏi một câu “còn có gì nữa không”, khơi gợi từng bước dẫn dứt con nhỏ kể lể không ngừng.
“…Ba là không biết…chú ấy thật sự rất đáng ghét! Luôn nói con béo, còn đặt cho con biệt danh! Ba ba, con rất béo sao, thật sự béo sao?”
Na Hác xoa xoa đầu bé, trợn tròn mắt nói dối: “Sao lại có thể? Tiểu Viễn đáng yêu lại rất soái nha, một năm không gặp thấy con đã cao hẳn lên!”
Tiểu tử kia vừa lòng gật gật đầu, cắn trái táo trong tay vừa ăn vừa nói tiếp: “Con cũng biết là như vậy mà, ở nhà trẻ, mỗi ngày đều có một bạn nữ đi theo con muốn con kết hôn cùng bận ấy nha!”
“Ah, vậy con có đáp ứng không?”
“Không.” Na Viễn lắc lắc đầu, buồn bực nói: “Nêu Nêu rất béo, không xinh đẹp!”
Na Hác: “…..”
Na Hác khóe miệng run rẩy, thật sự là không biết xấu hổ mà còn dám mắng người khác béo, hóa ra khi mình nằm ở trên giường bệnh cả năm trời đã làm cho con bị ủy khuất, lúc này vẫn còn cùng hắn kể lể rất nhiều chuyện nha!
Hai cha con trò chuyện suốt cả ngày, ăn xong cơm Na Na sẽ tới dọn dẹp bát dĩa.
“Anh, ăn no chưa?”
Na Hác gật gật đầu, cười nói: “Em nuôi anh sắp thành heo rồi! Được rồi, không cần vội vàng như thế, lại đây nói chuyện với anh!”
Na Na đem chén đĩa xếp gọn lại, rửa sạch tay rồi tới bên giường ngồi xuống: “Anh có chỗ nào cảm thấy không khỏe không? Có muốn nghỉ ngơi một lát không?”
“Không sao đâu!” Na Hác bất đắc dĩ cười nói: “Anh ngủ đã hơn một năm, xương cốt đều đã muốn mục rồi! Đừng lo lắng, cơ thể anh, anh biết mà…Nhưng thật ra hơn một năm nay, thật sự là vất vả cho em rồi!”
“Anh!” Na Na nghiêm mặt nói: “Thời gian qua vẫn là do anh chăm sóc em, khi đó có bao giờ anh cảm thấy vất vả đau, hiện tại em chăm sóc cho Tiểu Viễn, dù có gian nan hơn nữa em cũng sẽ không cảm thấy vất vả!”
Na Na sờ sờ đầu Tiểu Viễn, mỉm cười nói: “Chúng ta là người một nhà, bé cũng là cháu của em! Anh, anh trăm ngàn lần đừng cảm thấy đã liên lụy em…”
Na Hác nhìn cô, ánh mắt ôn hòa như nước, tình cảm đối với em gái trước sau vẫn như một, vẫn là muốn yêu thương bảo hộ.
Na Hác nhéo nhéo mặt cô, cảm thán nói: “Lúc anh hôn mê, vẫn nghe thấy tiếng em khóc, khóc đến mức anh thấy thật phiền…Anh vừa đi một chút, em liền cứ ô ô mà gào khóc, anh thấy em khổ sở thì chịu không nổi nên không còn biện pháp anh chỉ đành phải quay trở lại!”
Na Hác nhìn cô ôn nhu nói: “Anh nghe em khóc nên mới tỉnh lại, anh sợ em bị người khác khi dễ, làm thế nào cũng không thể ngủ tiếp được!”
Na Na đôi mắt đỏ lên, nước mắt lại lăn dài.
Na Hác cười khẽ ra tiếng, vỗ vỗ đầu của cô nói: “Được rồi, anh không phải là đã không có việc gì rồi sao? Đúng rồi, anh biết bác sĩ Niếp là người đã cứu mạng anh, anh vẫn còn chưa chính thức cảm ơn cậu ấy thật tốt!”
Na Na sắc mặt chợt đỏ, không biết là bởi vì ở trước mặt anh trai lại cùng Niếp Duy Bình thân thiết nên thẹn thùng hay là bởi vì hai chữ “ cảm ơn” kia làm cho cô không được tự nhiên.
“Ah, có cái gì đâu mà!”
Na Na đỏ mặt nhìn chung quanh, chỉ là ngượng ngùng không dám nhìn hắn.
Na Hác nhẹ cười nói: “Tại sao, Tiểu Viễn đã nói rất nhiều chuyện với anh! Ai, con gái hướng ngoại a, có nhà chồng là đã quên nhà mẹ đẻ…”
“Anh…” Na Na giận dữ trừng mắt n