ỷ dị cười cười, ngữ khí thản nhiên nói: “Xung hỉ đi! Anh ủy khuất bản thân cưới em, anh vợ chỉ có một người em gái, em lập gia đình việc lớn như vậy, huống chi vẫn là gả cho một người đàn ông xuất sắc như anh, anh ấy nhất định sẽ cao hứng bật dậy mà gả em đi!”
Na Na tâm như trượt xuống từ đỉnh núi, tức giận đến hung hăng véo hắn một cái, thấp giọng mắng: “Phi! Tiếc cho anh là một bác sĩ, lại còn có tư tưởng mê tín phong kiến như thế! Đã là lúc nào rồi mà anh còn có tâm tình nói giỡn……”
Na Na tuy rằng bị Niếp Duy Bình nói đôi ba câu làm thay đổi cảm xúc rất nhanh, sự tuyệt vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt.
“Ai, em tại sao nói mà không giữ lời chứ!” Niếp Duy Bình không vui ý ôm má cô bộ dạng muốn hôn, hù dọa cô: “Hai ta ở trước mặt anh vợ diễn đông cung đồ, làm chuyện vợ chồng thật sự để xem em còn dám lạt lọng thế nào!”
Na Na vừa thẹn vừa giận, vội giãy giụa che chắn, ban dêm bệnh viện rất an tĩnh, một chút động tĩnh đều bị phóng đại, Niếp Duy Bình vỗ vỗ mông cô “ba” một tiếng làm cho cô đỏ mặt!
“Anh đừng có xằng bậy a!”
“Sợ cái gì, lại không có người thấy……”
“Cút ngay! Lưu manh!”
“Hừ hừ! Lưu manh hơn đều đã làm, hiện tại em còn xấu hổ cái gì chứ……”
“Ồn ào……”
Hai chữ mỏng manh thì thào giống như tiếng bom nổ giữa đêm khuya tĩnh mịch, giống như tiếng sét đánh trong lòng Na Na.
Na Na đột nhiên cứng đờ, trong lúc nhất thời không dám quay đầu……
Vẫn là Niếp Duy Bình phản ứng mau lẹ, sửng sốt một chút rồi bật dậy bổ nhào đến bên giường xác nhận.
Đôi lông mi đen dài rốt cục cũng có động tĩnh, phảng phất như đang đeo ngàn cân sắt, dưới sự chăm chú quan sát đến nín cả thở của Niếp Duy chậm rãi mở ra.
Như là không thích ứng ánh sáng trong phòng mở ra lại nhắm lại, sau một lúc lâu mới chớp chớp mở lớn, đôi mắt hắc bạch phân minh vẫn còn mơ màng nhưng lại mười phần ôn nhuận, ánh mắt tan rã chậm rãi tụ lại quan sát chuyển dần về phía Na Na đang ngồi ngẩn ngơ.
“Em gái, em gọi anh dậy……”
Na Na yên lặng một lát, đột nhiên nhếch miệng cười, đôi mắt hồng hồng từ từ lăn xuống hai hàng nước mắt, dường như bao nhiêu áp lực ủy khuất đều phát tiết mà ra ngoài, nghẹn ngào lớn tiếng oán giận nói: “Em chán ghét anh đồ chết bầm! Tại sai làm em sợ như vậy chứ? Anh có biết em sợ hãi rất nhiều hay không……”
Tình cảm có chỗ bộc phát, mọi sự sự hãi, lo lắng như đại hồng thủy quét qua.
Na Na không còn để ý, gào khóc như một đứa nhỏ lạc đường rất lâu chịu nhiều đau khổ, một đường nghiêng ngả lảo đảo bước đi rốt cục đã tìm được người thân……
PHIÊN NGOẠI 1: Phát Triển Tiếp Theo
Na Húc vừa mới tỉnh dậy lại ở trong tiếng gào khóc mà tiếp tục hôn mê bất tỉnh.
Niếp Duy Bình bị cô làm hoảng sợ, vội vàng lấy tay che miệng cô lại, đen mặt thì thầm lên án: “Im lặng! Đã hơn nửa đêm, anh thấy anh vợ là bị em dọa sợ mà hôn mê tiếp đấy!”
Na Na nghe thấy thế liền ngừng khóc, trừng đôi mắt ngập nước tỏ vẻ khẩn trương, lay tay cánh tay hắn cẩn thận hỏi: “Mau nhìn xem anh em thế nào?”
Niếp Duy Bình kiểm tra đơn giản một chút, rốt cục cũng nhẹ nhàng thở ra bình tĩnh nói: “Anh vợ hôn mê đã lâu, cơ thể còn rất yếu…Nhưng mà có thể tỉnh lại chắc hắn sẽ không có vấn đề gì lớn!”
Na Na cầm lấy tay hắn, đem mặt chôn trong lòng bàn tay ấm áp của hắn, không tiếng động mà rơi lệ, nước mắt cứ thế tuôn trào làm cho Niếp Duy Bình đau lòng từng hồi từng hồi.
Na Na khóc đến không kềm chế được, bả vai run rẩy nhưng vẫn gắt gao cắn chặt môi không phát ra âm thanh.
Niếp Duy Bình nâng tay kia lên, đau lòng vuốt tóc của cô rồi nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi nói: “Tốt lắm, tốt lắm, người đã không có việc gì, em còn khóc cái gì!”
Niếp Duy Bình không được tự nhiên nói hai câu lại cố ý trêu đùa: “Xem đi, anh đã nói là xung hỉ có ích mà! Có đôi khi em không thể không tin vào những điều kì lạ khó có thể giải thích được, tuy chúng chưa được khoa học chứng minh nhưng lại là một loại hy vọng mà đôi khi lại có tác dụng rất kỳ diệu!”
Niếp Duy Bình cười cười, nâng cằm của cô lên, bàn tay to lau đi nước mắt trên mặt cô, trêu trọc nói: “Không bằng chúng ta lại tiếp tục? Có khả năng anh vợ vì bị kích thích mà nhanh chóng tỉnh lại!”
Na Na rốt cục nín khóc mỉm cười, nắm tay đánh hắn một cái, khục khịt mắng: “Lưu manh!”
Na Hác thật sự đã tỉnh lại.
Tuy rằng người còn rất yếu, thời gian tỉnh táo lại mỗi ngày đều rất ít, cố gắng nói được mấy câu lại liền ngủ tiếp, nhưng hắn ngày càng chuyển biến tốt hơn.
Người vui vẻ nhất không ai khác chính là kẻ đầy kiêu ngạo bạn nhỏ Na Viễn!
Tiểu tử kia tin rằng tình yêu của nó đã làm cho ba nó tỉnh lại, cảm thấy vui vẻ phấn khích không ngừng vì bản thân đã không hề lãng phí nhiều nước miếng như vậy.
Đợi đến lúc miệng vết thương ổn định, Na Hác cũng đã có thể ngồi dựa vào giường tán gẫu.
Niếp Duy An cũng đến thăm vài lần, trái tim Na Hác sau ca phẫu thuật bị ảnh hương một chút nhưng nếu từ từ chữa trị sau này cũng không để lại di chứng gì quá lớn.
Na Hác vừa tỉnh, thịt viên nhỏ liền ôm lấy cha mà kể lể!
Không phải nói cô út đối với bé không tốt, chỉ là luôn có một ông chú xấu xa, lòng dạ hẹp hòi theo sát bên cạnh lúc nào cũng như