“Anh, gần bệnh viện chỗ em làm có nhà trẻ điều kiện tốt lắm, tiểu Viễn hiện tại chuyển tới đó a, em có thể ở bên nó nhiều hơn!”
Na Na nói xong thanh âm liền nghẹn ngào: “Anh, em thật vô dụng…… Mới trước đây anh mỗi ngày đều mang theo em, dù cho bị mấy đứa trẻ khác cười nhạo anh mang theo nha đầu lừa đảo chơi, xa lánh anh, châm chọc anh nhưng anh chưa bao giờ để ý tới, đi đến chỗ nào cũng đều mang theo em sợ ta bị khi dễ…… Nhưng hiện tại, anh chỉ có mọt đứa con em lại không có thể giống như anh trước kia đối với em cẩn thận chiếu cố nó! Anh, thực xin lỗi, em không thể cho tiểu Viễn cuộc sống yên ổn…… Nó hiểu chuyện lắm, cái gì cũng không oán giận nhưng em biết nó thực không có cảm giác an toàn…… Em lừa nó nói ba mẹ cùng chị dâu đi đến nơi rất xa, nói cho nó anh nhất định sẽ rất nhanh trở về chăm sóc nó…… Nhưng là đã hơn một năm, anh cũng không nguyện ý tỉnh lại, anh có biết hay không em thực rất sợ? Anh, anh vì sao lại có thể để em thất tín với tiểu Viễn lần nữa? Nó sẽ chán ghét người cô này……”
Na Na nước mắt không ngừng chảy xuống, ôm chặt anh trai dựa vào vai hắn òa khóc nức nở tựa như trước kia mỗi lần bị ủy khuất vậy, nhưng không giống trước là không còn có bàn tay ấm áp vỗ sau lưng mình sủng nịch dỗ dành, vẫn là bả vai kiên định tin cậy như cũ nhưng không còn dày rộng, nằm trên giường đã lâu làm tiêu hao thân thể hắn, làm cho vóc người đàn ông cao lớn cường tráng trở nên từ từ gầy gò ốm yếu.
Mới trước đây khi cha mẹ còn sống, tuy rằng ba chỉ là một ảnh cảnh nhưng cũng thường thường tăng ca, có đôi khi còn có trắng đêm không trở về nhà.
Mấy lưu manh gần đó bị tạm giam sau khi được thả ra thì thường đến nhà bọn họ ném đá đập cửa sổ trả thù, nửa đêm Na Na thường bị dọa đến thét chói tai, khi đó trong nhà chỉ có anh trai hơn mười tuổi ôm cô dỗ cô, thiếu niên đang vỡ giọng tiếng nói ồ ồ như vịt thật khó nghe, ban đêm yên tĩnh thanh âm thô to đó lại liều mạng đè thấp, tinh tế hòa hoãn trấn an cô khi còn nhỏ đi vào giấc ngủ.
Na Na như là muốn phát tiết mọi ủy khuất một bên khóc một bên đứt quãng tố khổ: “Anh anh mau tỉnh lại a…… Em thật sự rất nhớ anh, tiểu Viễn cũng rất nhớ anh…… Anh, em có thích một người, anh ấy là bác sĩ rất lợi hại, em không biết vì sao lại thích anh ấy…… Anh ấy tính tình thật xấu nhưng là người rất tốt còn đặc biệt dễ mềm lòng, anh ấy ở ngay bên cạnh em em không có cách nào để không thích anh ấy…… Nhưng là anh ấy lại không thích em…… Anh, anh tỉnh lại giúp em đi, nói cho em biết phải làm sao bây giờ? Em là thật sự rất thích anh ấy, không muốn anh ấy chán ghét em……”
“…… Anh vì sao còn không tỉnh, anh trước kia không phải như thế……” Na Na càng khóc càng thương tâm, thậm chí sinh ra oán giận, vừa ủy khuất vừa oán giận nói: “Anh trước kia cái gì cũng đều thương em, không để em phải khóc…… Nhưng hiện tại em khóc cầu xin anh như vậy mà anh cũng không chịu tỉnh…… Ô ô ô, anh em ghét anh……”
Na Na nghẹn ngào khóc và oán giận, bản thân cũng không biết đang nói gì cứ lẩm bẩm tâm sự mọi chuyện một cách linh tinh, khóc đến mức đầu vai Na Hác ướt một mảng lớn.
Sắc trời đã không còn sớm, Na Na thật vất vả ngừng nước mắt nhìn nhìn thời gian, một lần nữa đổi nước ấm sạch giúp anh trai lau xong, sau đó khụt khịt ra vẻ thoải mái mà nói: “Anh an tâm dưỡng bệnh đi! Em phát tiết xong thì tốt rồi…… Em không sao, tiểu Viễn cũng không có việc gì, chúng em đều rất tốt chờ anh tỉnh lại, anh đừng lo lắng a……”
Lưu luyến không rời còn muốn nói chút chuyện nhưng Na Na nhìn bầu trời đã không còn sớm chỉ có thể vội vàng rời đi.
Tới nhà trẻ, các bạn nhỏ chờ ở cửa đã được đón về khá đông, Na Viễn kiễng chân đứng ở ven đường nhìn xung quanh, mở to hai mắt gương mặt lo lắng, Na Na nhìn thấy lại cảm thấy lòng chua xót.
“Cô út” bạn nhỏ Na Viễn ánh mắt sáng ngời nhếch môi cười rộ lên, hai cái chân ngắn béo mập chạy thật nhanh về phía trước, kéo tay Na Na nói: “Cô út chúng ta buổi tối ăn cái gì nha ~ thật đói bụng quá cơ ~”
Na Na cười sờ sờ cái bụng mềm mại của bé, còn thật sự suy nghĩ trong chốc lát mới véo mũi bé cười nói: “Tối nay cô út mang cháu ra bên ngoài ăn đại tiệc được không?”
Tiểu tử kia cao hứng hoan hô, vươn cái đầu nhìn ngó xung quanh hỏi: “A ~ chú không đi cùng chúng ta sao?”
Na Na tươi cười chợt cứng đờ, ánh mắt ảm đạm miễn cưỡng nở nụ cười dỗ bé: “Chú ấy có việc bận, về sau chúng ta không thể lại quấy rầy chú ấy được!”
Tiểu tử kia vẻ mặt mất hứng chu miệng, miệng chu dài quả thực có thể treo cái túi nhỏ, rầu rĩ than thở: “Nhưng là…… Chúng ta vẫn luôn ở cùng nhau a ~”
Na Na thở dài, sờ sờ đầu bé nói: “Tiểu Viễn không phải cử chán ghét chú áy sao? ừm, như vậy đi…… Nếu tiểu Viễn muốn có chú chơi cùng cháu về sau cô út mời chú Ngụy đến được không?”
Vốn tưởng rằng đứa nhỏ đối với Ngụy Triết rất có hảo cảm nghe thấy sẽ vui vẻ, lại không nghĩ rằng bạn nhỏ Na Viễn nhăn mi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu thành một khối, nghiêm túc nói: “Cô út ~ cô không phải có mới nới cũ chứ?”
Na Na sắc mặt quýnh lên, dở khóc dở cười gõ vào trán bé một cái: “Xú tiểu tử, cháu học được nhiều mấy thứ linh tinh như vậy ở đâu hả!”