Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326761

Bình chọn: 9.5.00/10/676 lượt.



Tiểu tử kia xoa xoa gáy còn thật sự làm bộ khuyên nhủ: “Cô út như vậy thật không tốt nha ~ không thể tùy tiện vứt bỏ chú ấy ~”

Nghĩ nghĩ, bạn nhỏ Na Viễn nghiêm trang bổ sung nói: “Chú ấy cùng chú Ngụy…… Cháu còn hy vọng chú ấy có thể làm dượng út ~”

Na Na thật ngạc nhiên khó hiểu hỏi lại: “Vì sao a, tiểu Viễn không phải thực thích chú Ngụy sao?”

Tiểu tử kia làm bộ vỗ vỗ tay cô, nãi thanh nãi khí trả lời: “Ba ba nói qua, dượng út là người nhà ~”

“Ừm?”

Na Viễn vươn ngón tay mập mạp ấn mũi cô, ra vẻ người lướn giải thích: “Chú Ngụy rất tốt ~ đối với cháu rất tốt! Mang cháu đi ăn ~ chơi với cháu, còn dạy cháu trượt băng ~ không giống chú mỗi ngày mắng cháu nhóc béo, có đôi khi còn đánh mông cháu! Một chút cũng không khách khí! Nhưng là…… Chỉ có người nhà mới sẽ không khách khí a ~”

Thịt viên nhỏ nhiệt tình nói: “Chú Ngụy thực khách khí ~ cho nên chú Ngụy không phải người nhà ~”

Na Na ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không nghĩ tới tiểu Viễn sẽ nói như vậy.

Đứa nhỏ thuần khiết ngây thơ đã có trực giác chuẩn xác, bọn chúng có thể cảm nhận được ai là thiệt tình đối tốt với mình.

Đó không phải nói Ngụy Triết đối với tiểu Viễn không tốt, chính là…… Cùng so sánh với Niếp Duy Bình, Ngụy Triết đối với tiểu Viễn không đủ thẳng thắn thành khẩn tự nhiên thật giống như có sự xa cách không giống như sự thân thiết của người nhà nên có.

Niếp Duy Bình cùng đứa nhỏ đều tính toán chi li thường mở miêngh chế nhạo, ngẫu nhiên tức giận còn có thể động thủ đánh vào mông bằng tay, thường thường khi dễ tiểu Viễn đến kêu cha gọi mẹ.

Nhưng bé con kia bên ngoài đánh nhau chịu ủy khuất…… Không để ý cái nhìn người khác đã đứng ra bá đạo bảo vệ bênh vực cũng là hắn!

Niếp Duy Bình là thật sự coi tiểu Viễn là đứa bé nhà mình mà đau.

Hắn cho tới bây giờ không coi mình là người ngoài, là thật tâm đau bé thương bé!

Na Na giật mình ngây ngốc trong mắt đột nhiên toát ra sự vui sướng nhịn không được mặt mày hớn hở ôm tiểu tử kia, hung hăng hôn bé một cái.

Một chút cũng không có quan hệ với việc đứa nhỏ thiên vị người đàn ông mình thương yêu…… Thật sự giống như miệng hắn nói là không thích cô sao?

Nghĩ đến bác sĩ Niếp ngại ngùng không được tự nhiên, Na Na trong lòng nặng nề đau khổ đột nhiên tan thành mây khói, như là bầu trời âm u chỉ một thoáng được ánh mặt trời chiếu rọi nói không nên lời sự vui sướng ấm áp!

“Tiểu Viễn……” Na Na ngồi xổm xuống, giữ vai bé cùng be sđối diện, trịnh trọng nói chuyện: “Cháu yên tâm, chú Ngụy chỉ là bạn tốt của cô út thôi!”

Na Viễn gật đầu không kiên nhẫn mở miệng thúc giục: “Được rồi cô út chúng ta mau nhanh đi ăn cơm đi ~”

Na Na ôm lấy bé, đem nhóc con mềm mại ôm vào trong ngực sung sướng cười nói: “Đi! Chúng ta đi ăn đại tiệc!”

Cái gọi là đại tiệc bất quá cũng chỉ là mấy món đồ ăn nhanh trẻ con thích ăn, Na Na tâm tình rất tốt còn ngoại lệ mua một cái bánh ngọt chocolate cho bé đỡ thèm.

Ăn uống no đủ, tiểu tử kia vuốt bụng tròn trịa, còn chưa hết thèm liền bắt tay vào ăn bánh chocolate.

“Cô út. chúng ta đêm nay không ngủ cùng chú sao?”

Buổi sáng Na Na thu dọn đồ đạc đã nói cho bé, tiểu Viễn biết buổi tối sẽ đến nới khác ở.

Na Na lấy giấy lau cái miệng của bé, áy náy nói: “Thực xin lỗi bảo bối, cô út cam đoan, cháu chỉ ủy khuất vài ngày! Đợi khi tìm được căn phòng lớn xinh đẹp liền dọn đi!”

Na Viễn gật đầu, cánh tay béo an ủi sờ sờ mặt cô, thanh âm mềm nói: “Cháu không sao ~ tiểu Viễn chỉ cần cùng cô ở một chỗ sẽ thực vui vẻ!”

Na Na hôn tay bé, lôi kéo cánh tay nhỏ bé chậm rãi đi tới ký túc xá.




CHƯƠNG 52

Ký túc xá quá nhỏ, Mao Đan đối với việc Na Na dắt theo cháu đến ở thật ra không có ý kiến gì còn vui mừng nhéo nhéo chơi đùa cùng thịt viên nhỏ rồi mới đi trực đêm.

Ký túc xá không thể so với nhà trọ, ngay cả nơi tắm rửa cũng đều không có, cũng may hiện tại thời tiết nóng cũng không lo lắng bị lạnh mà làm khổ đứa nhỏ.

Bạn nhỏ Na Viễn tuy rằng mới năm tuổi nhưng khá là chú ý, vẻ mặt trịnh trọng cự tuyệt đi WC nữ tắm rửa, lớn tiếng bảo mình là có tôn nghiêm nam tử hán.

Na Na dở khóc dở cười, chỉ phải đóng cửa ở phòng ký túc xá cho bé tắm rửa đơn giản, trẻ nhỏ ngoan thế nào cũng tránh không được làm cả phòng bị ướt, Na Na đem người ôm đến bên chăn rồi nhận mệnh cầm giẻ lau nhà.

Na Na bên này không quá tốt Niếp Duy Bình tự nhiên cũng không ổn.

Nổi giận đùng đùng vì bị đánh thành cái đầu heo, xắn tay áo muốn đi tìm Niếp Phụ Phong tính sổ lại bị lão ba cầm gậy đánh ra khỏi cửa.

Niếp Duy Bình rất sĩ diện a, lần trước bị Na Na cắn vào cằm lưu lại hai hàm răng đã tức giận đến đòi mạng, lần này trực tiếp bị đánh thành đầu heo thì hận có chết cũng không chịu ra khỏi cửa.

Trở lại nhà trọ, trong phòng vẫn một mảng lạnh lùng như cũ, Niếp Duy Bình bị ép buộc lâu như vậy còn chưa có ăn cơm bụng trống trơn chỉ phải tự mình động thủ nấu bát mì ăn liền.

Sau khi ăn mì lại không tự chủ được nhớ tới lần đi bệnh viện huyện giải phẫu lần đó, con thỏ nhỏ ngốc nghếch mang tới hai bát mì ăn liền, còn coi như là báu vật đưa cho hắn…… Cái bộ dạng như con thỏ trộm được cà rốt, bộ dạng cũng không xinh đẹ


Old school Swatch Watches