? Rốt cuộc là dục tiên dục tử hay là sống không bằng chết a?”
Na Na đỏ mặt nghĩ nghĩ, vắt hết óc mới tìm được một câu có vẻ chuẩn xác để hình dung: “Nhất châm kiến huyết……” (kim khâu á)
Rất hoang đường, rất tà ác, rất hỗn độn !
Na Na cũng không phải không biết xấu hổ mà cẩn thận hồi tưởng lại, liền nhớ tới buổi sáng nhìn trên ga giường nhăn nhúm là vài vệt máu loang lổ cùng dấu vết hoan ái…… Hình ảnh dâm tà làm cho người ta không dám nhìn thẳng!
Đừng coi thường trí tưởng tượng của phụ nữ, chỉ vỏn vẹn có một câu như vậy Lưu Mân đã miên man suy nghĩ rất nhiều, hai mắt hưng phấn tỏa sáng, bật ra tiếng cười rợn gai ốc sau đó vừa lòng mở cửa đi ra.
Na Na không rõ đây là làm sao nhưng mà với các đồng nghiệp ở khoa giải phẫu thần kinh thường thường sẽ có hành vi cùng tinh thần thác loạn cô cũng đã tập thành thói quen, vội vàng bước đi làm công việc của mình.
Niếp Duy Bình kiểm tra phòng xong trực tiếp đi phòng giải phẫu, khi đang đăng kí ghi chép hắn cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Y tá phụ trách ghi chép cùng y tá trưởng ánh mắt quỷ dị theo dõi hắn, vẻ mặt tươi cười đáng khinh lại ái muội.
Niếp Duy Bình bất động thanh sắc, lãnh đạm buông bút bước vào phòng giải phẫu.
Thời điểm thay quần áo gặp bác sĩ ở khoa gây mê, Niếp Duy Bình gật gật đầu chào hỏi.
Sau đó lại cảm thấy có ánh mắt thường thường ngó chính mình.
Niếp Duy Bình gương mặt băng giá, lạnh lùng hỏi: “Có vấn đề?”
Bác sĩ gây mê vội vàng lắc đầu, tươi cười lộ ra sự kỳ quái…… Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày cảm thấy sự thương hại?
Niếp Duy Bình mặc kệ mấy người đó, đeo khẩu trang và mũ liền đi vào.
Phòng phẫu thuật chuẩn bị rất tốt, dụng cụ đã được hộ lý kiểm tra chuẩn bị, Bác sĩ gây mê giúp điều chỉnh hô hấp cùng túi truyền…… Một phòng người đang làm việc của mình thấy hắn đến đều ngừng tay bắt đầu làm việc chính, sau đó không hẹn mà cùng nhìn về phía…… hạ thể của hắn.
Niếp Duy Bình bước chậm lại một chút, không hiểu sao lại có loại xúc động muốn bạo phát……
Niếp Duy Bình hí mắt, bình tĩnh đi vào.
Dường như không có việc gì làm xong giải phẫu, tháo găng tay kí giấy, gật gật đầu dẫn đầu rời đi.
Ánh mắt cổ quái, thời điểm giải phẫu không khí lại quỷ dị…… Niếp Duy Bình không phải đứa ngốc tự nhiên sẽ phát hiện ra vấn đề.
Hộ lý chuẩn bị dụng cụ bình thường đều là người mới hoặc là thực tập sinh hay chỉ là hộ lý vừa tốt nghiệp.
Sau khi kiểm kê xong dụng cụ, hộ lý sẽ dựa theo yêu cầu mà sắp xếp đem cất trả lại phòng sát khuẩn.
Cô gái nhỏ trực ca đem đồ thả vào bồn nước, vừa cầm lấy bàn chải chợt nghe từ phía sau truyền đến một tiếng ho khan.
Niếp Duy Bình u ám ôm ngực mà đứng đó, cô gái nhỏ sợ tới mức thiếu chút nữa thét chói tai.
“Niếp, Niếp, bác sĩ Niếp!” Hộ lý nhỏ lắp bấp hỏi: “Anh, anh còn chưa đi ạ……”
Niếp Duy Bình mỉm cười: “Đúng vậy, đột nhiên nhớ tới còn có việc nên chưa đi.”
Niếp Duy Bình không biết từ nơi nào lấy ra một cái dao phẫu thuật, con dao sắc bén giữa những ngón tay thon dài linh hoạt chuyển động, ánh sáng chiếu vào lóe ra hàn ý đáng sợ.
Chưa kể đến một thân mặc đồ giải phẫu đội mũ đeo khẩu trang, người đàn ông từ đầu đến chân trang bị kín mít lại không chút để ý đem dao ra nghịch, ánh mắt lại vô tình đạm mạc. Khí thế lãnh khốc nguy hiểm giống như sát thủ thần bí.
Hộ lý nhỏ sợ hãi lại sùng bái nhìn bàn tay hắn di chuyển con dao, run sợ mở miệng nói: “Bác sĩ Niếp thật lợi hại!”
“Quá khen!” Niếp Duy Bình uy hiếp nhìn cô ấy, thâm ý cười nói: “Nếu không cẩn thận có thể trượt tay bay đi…… cắm thẳng vào yết hầu người khác!”
Cô gái nhỏ rụt cổ cười gượng nói: “Bác sĩ Niếp lại nói đùa, ha ha……”
Niếp Duy Bình ngón tay dùng sức bắn ra, dao nhỏ xoay tròn bay lên sau đó chuẩn xác dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy chuôi dao.
“Có vấn đề nghĩ không ra nên tinh thần tôi sẽ không thể tập trung……” Niếp Duy Bình chậm rãi cười, nhẹ giọng trấn an nói: “Cô yên tâm, mặc dù nếu cô có bị cắt yết hầu, tôi cũng có thể kịp thời đặt ống khí quản cho cô…… Cam đoan cứu sống cô!”
Cô gái nhỏ thức thời cầu xin tha thứ: “Bác sĩ Niếp anh có vấn đề gì cứ nói đi!”
Niếp Duy Bình vừa lòng cười rộ lên: “Thật sự là cô gái tốt! Như vậy…… Hiện tại là đang có lời đồn gì sao, làm cho mọi người lại đột nhiên chú ý đến tôi như vậy?”
Hộ lý nhỏ thành thật trả lời: “Cũng không có gì, chỉ là nghe mọi người nói rằng bác sĩ Niếp anh…… nhất châm kiến huyết……”
“Nhất châm kiến huyết?” Niếp Duy Bình nhăn mi.
Cô gái nhỏ liếc nhìn hạ thân hắn mọi cái rồi vội vàng mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, thành khẩn vuốt mông ngựa: “Bác sĩ Niếp, nói thật tôi cảm thấy với khí lực này của anh…… Dù thế nào cũng không thể thật sự nhỏ như châm! Đây khẳng định là ai đó ghen tị với anh, cố ý bịa đặt để bôi đen hình tượng cao lớn vĩ đại của anh……”
Niếp Duy Bình đen mặt xoay người, độ ấm trong mắt chợt thấp đến cực độ, trên tay sức lực vừa chuyển con dao nhỏ tinh chuẩn bắn vào trong bồn phát ra tiếng bụp nước bắn tung tóe.
Hộ lý nhỏ ôm ngực, trong lòng còn sợ hãi thì thào tự nói: “Đáng sợ, xem ra đồn đãi là thật, bằng không sao lại co thể thẹn quá hóa giận đâu……”
Na Na mới hết bận rộn, vừa