a Na tóc gáy dựng thẳng, đầu đầy mờ mịt trừng mắt nhìn hắn.
Niếp Duy Bình ánh mắt chợt lóe, khóe môi đầy ý cười phát ra nhu tình như nước: “Tối hôm qua có chút khống chế không được, vất vả cho em…… Là anh không tốt!”
Na Na sắc mặt nhanh chóng đỏ lên, xấu hổ ảo não hung hăng ai oan liếc mắt nhìn hắn, đã không có thật sự hoài thai đứa nhỏ mà vẫn còn làm bộ làm tịch như vậy sao! Còn diễn đến nghiện !
Na Na mặc kệ hắn xoay người bước đi, vừa quay đầu lại nhìn thấy Ngụy Triết đang cầm túi đồ.
Ngụy Triết hiển nhiên không phải mới đứng đây trong chốc lát, đối thoại mới vừa rồi cũng đều nghe được, sắc mặt có chút khó coi miễn cưỡng nở nụ cười, đưa đồ trong tay cho Na Na.
“Đây là đồ cô ngày hôm qua để quên trên xe tôi……”
Na Na ngượng ngùng gãi gãi đầu, cần lấy túi cười nói: “Thật sự là cám ơn anh, anh không cần khách khí như vậy cứ trực tiếp gọi điện thoại cho tôi để tôi đi tìm anh lấy thì tốt rồi, anh còn mất công đi một chuyến…… Cứ làm phiền anh như vậy tôi thấy thật áy náy!”
Ngụy Triết tươi cười có chút khổ sở, hắn thật sự không phải khách khí chẳng qua chỉ là muốn lấy cớ để đến tìm cô mà thôi…… Khách khí rõ ràng là cô mà!
Niếp Duy Bình tự nhiên cầm lấy đồ trên tay Na Na, giúp cô chỉnh là cái mũ cho ngay ngắn, bộ dạng vô cùng thân thiết không coi ai ra gì kia làm cho Ngụy Triết nhẹ nhàng đảo mắt nhìn qua.
Niếp Duy Bình trong mắt tràn đầy ý cười đắc ý, ngữ khí thản nhiên nói: “Anh đi trước kiểm tra phòng, em cũng đừng để quá mệt mỏi……”
“Được rồi được rồi, anh mau đi đi!” Na Na ước gì hắn biến mất thật nhanh, miễn bày ra cái tư thái ôn nhu dối trá đến mức ghê tởm ra…… Không phải Na Na không có việc gì mà tự tìm ngược nhưng thật sự là bộ dạng này của bác sĩ Niếp so với bộ mặt thối nghiêm túc mắng chửi người còn đáng sợ hơn rất nhiều!
Niếp Duy Bình ánh mắt không tốt trừng cô một chút, ôm bệnh án tao nhã chậm rãi rời đi.
“Thật sự là đòi mạng mà, mỗi ngày công tác mệt chết khiếp còn phải lo ứng phó hắn……” Na Na ngoài miệng mặc dù là oán giận nhưng nét mặt hạnh phúc vui sướng Ngụy Triết làm sao lại không nhìn ra.
Trầm mặc một lát, Ngụy Triết thở dài hỏi: “Na na, cô có nghĩ tới……”
“Hả?” Na Na nghe hắn nói một nửa lại đột nhiên dừng lại, tò mò hỏi: “Nghĩ tới cái gì?”
Ngụy Triết gian nan cười lắc đầu: “Không có gì…… Tôi còn có việc, đi trước!”
Ngụy Triết vội vàng xoay người bước đi, đã bỏ qua rất nhiều cơ hội nên cảm thấy cũng khó nói nên lời, nói ra cũng chỉ tăng thêm khổ sở.
Na Na không rõ cho nên chỉ nhún vai cũng không nghĩ nhiều, hôm nay là ngày Trương chủ nhiệm khám bệnh, người đăng kí để ông ấy khám rất đông, bệnh nhân đăng kí nằm viện cũng nhiều, một lát nữa khẳng định sẽ rất bận rộn.
Na Na mới vừa đi đến phòng hộ lý đã bị Lưu Mân kéo vào phòng thuốc.
“Làm sao vậy y tá trưởng?”
Lưu Mân đóng cửa, cười cười vẻ bát quái lôi kéo cô ngồi xuống, hòa ái dễ gần cười hỏi: “Na na à, tối hôm qua bác sĩ Niếp…… thành công ?”
Đáng thương cho cô gái nhỏ thành thật liền đứng ngồi không yên, đỏ mặt ấp úng nửa ngày nghẹn không ra được một chữ.
Nhìn bộ dạng thẹn thùng vô hạn này của cô, hơn nữa sáng nay tinh thần của bác sĩ Niếp lại tốt đến khác thường, Lưu Mân còn không đoán ra được sao, nhất thời cười đến không có ý tốt.
Na Na nóng nảy, thẹn quá thành giận hô lên: “Y tá trưởng!”
Lưu Mân vỗ vỗ người cô, nhịn cười nói: “Được rồi được rồi, mọi người đều là người lớn, có cái gì mà thẹn thùng…… Đúng rồi, Niếp Tiểu Bình kỹ thuật thế nào?”
Na Na nghe cô ấy nói câu trước thập phần đứng đắn sắc mặt cũng dịu đi, nhưng câu sau lại làm cho gương mặt cô cứng đờ hoàn toàn hết chỗ nói rồi.
Lưu Mân lấy khửu tay đẩy đẩy cô: “Đừng có nhỏ nhen như vậy, nói xem nào! Ai nha chúng ta còn cái gì chưa thấy qua, huống chi chị đây là người từng trải, con cũng đều lớn rồi……”
“Đúng vậy, y tá trưởng con chị cũng đã lớn như vậy, còn có cái gì không biết đâu, sao còn hỏi gì nữa!” Na Na nhìn một cái xem thường, nhịn không được phun ra câu trào phúng.
“Ôi!” Lưu Mân vui vẻ: “Mới qua một đêm, miệng liền lưu loát nha! Quả nhiên gần mực thì đen, rất có phong phạm của Niếp Tiểu Bình!”
Na Na bất đắc dĩ nhìn cô ấy: “Y tá trưởng, chị không vội à?”
“Đương nhiên vội nha, cho nên em đừng trì hoãn nữa mau nói ra, tối hôm qua cảm giác thế nào?” Lưu Mân sờ sờ cằm, cảm khái nói: “Niếp Tiểu Bình nhàm chán như vậy, suốt ngày lỗ mũi hướng lên trời…… Chị thực hoài nghi thời điểm hắn ở trên giường cũng có cái bộ dạng mặt thanh như vậy a!”
Vừa mới nghĩ đến đó Lưu Mân hung hăng run rẩy vẻ mặt chán ghét nói: “Vừa thấy bộ dạng của Niếp Tiểu Bình kia, chị liền hận không thể đám cho nó một phát!”
Na Na quả thực muốn bạo phát rồi, ở trong lòng như muốn phát điên lao tới đập đầu xuống đất.
Kỳ thật tầng mười bảy mới là trung tâm thần kinh nha! Cô ngay từ đầu đã vào sai phòng đúng không? đúng không???
Na Na tuyệt vọng ôm mặt, đứng trước Lưu y tá trưởng không ngừng bát quái đành bất đắc dĩ thuận theo, mất một lúc lâu mới nghẹn ra được một câu: “Còn có thể thế nào nữa? Cũng chỉ như vậy! Cũng không có gì đặc biệt……”
Lưu Mân không hài lòng: “Như vậy là loại nào a
