Ring ring
Bà Xã Nghịch Ngợm

Bà Xã Nghịch Ngợm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323813

Bình chọn: 7.00/10/381 lượt.

.

"Có vấn đề sao?"

"Em cảm thấy rất kỳ quái, sao đột nhiên anh lại cư xử như vậy?"

Mắc câu? Người phụ nữ này quả nhiên rất nông cạn! Anh cố tình hời hợt đáp: "Không được sao? Trên căn bản, ngay cả Hiệu trưởng căn bản cũng không thể quản nổi sinh viên nào tốt với sinh viên nào đi!"

Anh không một chút do dự hỏi ngược lại khiến Diệp Bách Hợp sửng sốt, cố gắng nặn ra nụ cười ưu nhã của hoa đán khoa tiếng trung, "Không, không phải là không được, bọn em chỉ là rất tò mò, tại sao nữ sinh trong trường hâm mộ anh nhiều như vậy, anh lại cùng Tất Hạnh Trừng gần gũi?"

"Bởi vì cô ấy rất có lực thu hút, tôi dĩ nhiên là muốn gần cô ấy." Không thể thấy từ trước đến giờ, trừ dựa theo hướng phát triển của kế hoạch, cũng là bởi vì hiện tại mọi thứ anh đều lười quản, chỉ muốn biểu đạt rõ ràng yêu ghét.

"Cô ta rất có. . . . . . Lực hút?" Bộ dáng kiểu có lầm hay không của Diệp Bách Hợp, vẫn không quên thủ thỉ thù thì, phong cách biểu hiện vô cùng kiềm chế, "Vậy anh thấy cô ta xinh đẹp?"

"Xinh đẹp." Điều kiện của Tất Hạnh Trừng vốn không kém, hơn nữa trong mắt người tình hóa Tây Thi, đáp án tuyệt đối khẳng định.

"Vậy anh thấy cô ta cùng em ai xinh đẹp hơn?" Cô ta vẫn còn chưa chết tâm, tối thiểu phải lấy được một câu ca ngợi từ miệng Nhĩ Đông Thần, hôm nay cô ta cũng không quá mất mặt

"Cô ấy dĩ nhiên xinh đẹp hơn cô, bên trong bên ngoài đều hơn."

Lại một câu trả lời đương nhiên, khiến con Khổng Tước kiêu ngạo hạng nhất, thoáng chốc giống như gà mẹ bị vùi trong đống đất, trong nhất thời mặt Diệp Bách Hợp xanh như tàu lá.

Gần đây trong trường có đồn đại Nhĩ Đông Thần cùng Tất hạnh Trừng kết giao, đa số mọi người đều nghi ngờ, Nhĩ Đông Thần sao lại không đem hoa khôi của khoa Tiếng Trung để vào mắt, chính cô ta cũng rất hoài nghi, bạn bè giựt giây, lấy dũng khí đến hỏi cho rõ ràng, còn tưởng rằng sẽ nghe được Nhĩ Đông Thần nói không phải, muốn dùng Tất Hạnh Trừng để hấp dẫn ánh nhìn của cô ta, khiến cô ta chú ý ... Đáp án, không ngờ gu thẩm mỹ của Nhĩ Đông Thần có vấn đề!

"Sao có thể như vậy? Em cũng là khoa khôi của khoa Tiếng Trung mà!"

"Hoa khôi của Khoa Tiếng Trung!" Nhĩ Đông Thần tràn đầy hứng thú qua sát cô ta, ánh mắt trầm xuống, "Vậy thì thế nào?"

Thói quen giống như công chúa được mọi người nâng niu trên tay, Diệp Bách Hợp chưa từng phải bị ủy khuất khó chịu, sắc mặt cô ta mỗi lúc một trắng bệch, không thể tin được người luôn dịu dàng hòa nhã như Nhĩ Đông Thần, cư nhiên không để cho cô ta mặt mũi.

Giận tới mức không nói được lời nào, cô ta nghiên răng xoay người rời đi, mấy người đi theo bám đít cũng xấu hổ chạy theo; nhìn theo bóng lưng của mấy người vừa rời đi, Nhĩ Đông Thần âm thầm đặt ra nghi vấn, quá khư anh lấy đâu ra thản nhiên, có thể dùng khuôn mặt tươi cười để đối phó với những người như thế này?

Anh đi về phòng làm việc của xã đoàn, trong mình vẫn còn buồn bực, vừa mở cửa, đã bị giật mình bởi hai quả pháo, tiếng hoan hô khiến anh sững người.

"Tôi biết ngay mà~ cậu nhất định làm được! Tôi quả nhiên không chọn lầm người, cậu không phải là thần, cậu là Nhĩ Đông Thần!" Chúc Xương chạy lên ôm một cái thật chặt, "Vẻ mặt vừa rồi của Diệp Bách Hợp thật là kinh điển, không chụp lại làm hình lưu niệm thật đáng tiếc, nhưng tin tức này sẽ truyền đi rất nhanh, ở buổi lễ tốt nghiệp xem cô ta làm sao mà ngẩng đầu lên nhìn người được!"

"Ôi mẹ nó! Huynh đệ, cậu khá lắm, chiêu thua thiệt này cậu cũng nghĩ ra được!" Liên Khải Tường bộ dáng hoàn toàn khâm phục, "Loại phụ nữ như Diệp Bách Hợp kia, quả nhiên không thể chịu được bị coi thường ngẫu nhiên bị người ta cướp mất phong thái, đụng chạm ghê gớm tới tự ái của cô ta, xác thực so với quyến rũ rồi đá đít cô ta còn cao tay hơ nhiều!"

"Cậu cuối cùng cũng thay tôi xả mối uất hận này rồi ! Huynh đệ, tôi nợ cậu một lần!" Chúc Hừ cảm động lệ muốn trào ra, vừa rồi nhận đước tin tức Diệp Bách Hợp tới xã đoàn chụp ảnh, bọn họ nghe thấy vậy chạy tới ngay đúng lúc gặp được khoảnh khắc thất bại của công chúa, hình ảnh đặc sắc! Hại anh ta không kịp đợi đến buổi lễ tốt nghiệp đem pháo ra ăn mừng trước.

"Không cần khoa trương như vậy! Đây chỉ là một cái nhấc tay mà thôi." Nhĩ Đông Thần có phần chột dạ, kì thực hậu quả của kế hoạch, anh hoàn toàn quên trọng điểm là tâm mình thực rất muốn gần Tất Hạnh Trừng.

"Tốt, bọn tôi hiểu được cậu không muốn tranh công, chỉ là công lực trêu hoa ghẹo nguyệt của cậu so với năm đó cũng không hề giảm, không tranh mà là sự thật, hơn nữa hình như có khuynh hướng tăng cao thì phải!"

"Anh, anh cũng quá biết vỗ mông ngựa đi!" (ý chỉ nịnh nọt ấy các nàng)

"Anh nói đều là sự thật, mặc dù mấy năm gần đây danh tiếng của Đông Thần không như trước nữa, nhưng phụ nữ với cậu ta thực là quá dễ dàng đi!" Đối với nghĩa khí cùng lòng tốt của người anh em, Chúc Hừ tán thưởng cực lực, "Để xem Diệp Bách Hợp lần sau có dám chà đạp tự trọng của người khác hay không!"

"Cậu vui là tốt rồi." Cho dù toàn bộ kế hoạch đã bị lệch hướng, kết quả để mấy người này thỏa mãn là tốt rồi, anh thực vui mừng khi thấy bạn tốt lại vui vẻ đầy sức sống như vậy.

"Nhưng là, Nhĩ Đôn