tay đâm khẽ nhụy hoa của cô, khiến Tất Hạnh Trừng không khỏi thoái mái mà ưm ra tiếng.
Môi anh đào hé mở, gáp gáp thở dốc, Nhĩ Đông Thần không kìm hãm được phong tỏa ngay đôi môi mềm ngọt ấy, đầu lưỡi nóng bóng quấn lấy môi cô dây dưa, anh hung hăng ngậm lấy đầu lưới cô cắn cắn, coi nó thành một viên kẹo, hưởng thụ đầu lưỡi mềm mại khi anh ở trong cô mà cô không biết phải làm sao cho phải.
Anh tham lam, muốn nhiều hơn, nhiều hơn. . . . . .
"Cho anh."
Tất Hạnh Trừng sững sờ nhìn anh, cô có mất trí nhớ đi chăng nữa thì cũng biết cái anh muốn bây giờ là gì, mặc dù cô thích anh, không ghét những hành động mắc cỡ anh dôid với cô, nhưng cô không xác định nổi. . . . . .
Bọn họ tiến triển quá nhanh?
"Em. . . . . ."
Nhìn cô khó xử, môi lưỡi anh thả chậm tốc độ bày tỏ sự thân mật, tinh thần tinh trùng xông lên não của đàn ông cũng nhanh chóng bị hạ xuống, "Anh không chịu nổi nữa, cho anh được không?"
Tất Hạnh Trừng thấy dáng vẻ khổ sở của anh như lúc nào cũng có thể nổ tung, cô vừa đồng tình nhưg cũng không đành lòng, chỉ là, cô vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lí.
"Xã trưởng, thật xin lỗi, cho em thêm chút thời gian được không?"
Cạu nhỏ trong đũng quần đã sớm đau trướng, Nhĩ Đông Thần rất muốn bất chấp tất cả chạy nước rút, anh nắm chắc giữa họ có lưỡng tình tương duyệt, tỷ lệ anh thất bại rất thấp, ngay cả lúc đó anh có thể vừa đấm vừa xoa; nhưng anh không hi vọng cô vì sợ hãi mà đón nhận anh.
"Nên xin lỗi là anh, anh quá nóng vội rồi."
Thấy Nhĩ Đông Thần cố nén kích động, lấy lại phong độ quân tử, Tất Hạnh Trừng rất cảm động.
Nhĩ Đông Thần quả nhiên rất dịu dàng, nhưng anh mới vừa làm cho cô rất thoải mái, cô lại không thể mặc kệ nhu cầu của anh, có phải cô quá ích kỉ hay không?
"Chỉ là. . . . . . Em có thể giúp anh?" Mặt đỏ bừng, cô nhắm mắt hỏi, cô thiếu đó chính là kinh nghiệm, không phải tính kiến thức, tay cô sờ sờ đôi môi, ừm nhất định phải suy nghĩ nghiêm túc.
Vào lúc này Nhĩ Đông Thần không biết làm sao, đầu không tự chủ hiện lên hình ảnh cô cởi bỏ quần áo, kìm nén dục hỏa cuồng nhiệt suýt chút nữa nổ tung.
Cuối cùng, anh đỡ cô ngồi xuống lấy áo choàng khoác lên người cô, ôm cô vào ngực thật chặt, cô bé ngốc ngếch này, đáng giá để anh quý trọng, anh có thể nguyện ý vì cô mà chờ đợi thêm vài ngày. . . . .
Cầm một một số tài liệu về Cảnh hồ đi về phía văn phòng làm việc của xã đoàn, khóe miệng Nhĩ Đông Thần tràn đầy vui vẻ, không che giấu được tâm tình tốt đẹp, anh đang dự tính sẽ hoàn thành một chuyến du lịch cộng chụp hình, hoặc khoảnh khắc hẹn hò lãng mạn thú vị.
Anh cũng đã trải qua vài lần, hứng thú thì giống nhau, nhưng tâm hồn lại không hợp lại một chỗ; cá tính tương tự, lại cùng yêu thích một số thứ, không chút dính dáng, mấy lần suy nghĩ, đối với tình cảm anh liền ôm chặt lấy một suy nghĩ.
Bao nhiêu phụ nữ dùng cách yêu đương để làm vỏ bọc cho việc hám giàu, mù quáng, hư vinh, có nhiều phụ nữ khiến người ta không thể tưởng tượng nổi, Nhĩ Đông Thần không dám nói, cuộc sống của anh đã sớm bị những phụ nữ như thế vây quanh, có một vài người tự nhận mình có não, cho là đầu óc sẽ hơn hẳn mấy người ngực to não bé kia?
Anh đã chán cuộc sống hái hoa đuổi bướm rồi, nhưng phụ nữ với anh mà nói đó chính là phương thức điều hòa cuộc sống, ít nhất còn có thể nói chuyện phiếm, tán phét, khiến thời gian rảnh rỗi của anh không còn nhàm chán, có lẽ ngay đế bản thân anh cũng không nghĩ mình lại lưu luyến thói hư này.
Thẳng thắn suy nghĩ lại động cơ của mình, quá thiện lương, quá chấp nhất, quá nghị lực. . . . . . Khó được người khiến anh xác định như vậy, từng bước hấp dẫn người phụ nữ của anh.
Thực sự khó tin, theo tác phong quá khứ của anh, phụ nữ bề ngoài không tính là rực rỡ, căn bản không thể lọt vào mắt của anh, khi anh phát hiện hết cái tốt đẹp cũng là lúc vứt bỏ; Nhìn lại tình trạng bây giờ một chút, học cùng trường bốn năm, làm chung trong xã đoàn cũng đã được ba năm , bọn họ cư nhiên đến trước khi tốt nghiệp mới cùng nhau nói chuyện, chính là từ trước tới giờ Nhĩ Đông Thần chưa từng để Tất Hạnh Trừng vào mắt.
Anh vốn chỉ muốn giúp bạn tốt xả giận, nhưng lại vô tâm trồng liễu, khiến Tất Hạnh Trừng vô tình mắc vào trong trò chơi bậy bạ này. Bất kể nguyên nhân vì sao, việc phát triển tiếp theo mới là trọng điểm, vốn là anh cảm thấy rất may mắn khi Tất Hạnh Trừng không có cảm giác với anh, sau khi chung đụng, bất giác mong muốn cô có cảm giác với anh.
Duyên phận giữa anh và cô thật kì diệu!!!
Từ xa Nhĩ Đông Thần đã nhìn thấy mấy người phụ nữ đứng trước của, anh đang định tiến đến hỏi thăm, mấy người phụ nữ đó tinh mắt thấy anh, chạy nhanh về phía anh…
"Các cô. . . . . ."
"Em ở khoa tiếng Trung, Diệp Bách Hợp." Cô gái đi đầu tỏ rõ thân phận.
Diệp Bách Hợp? Tên nghe rất quen. . . . . . Đó, thì ra cô ta chính là Diệp Bách Hợp! Nữ chính trong kế hoạch báo thù của Chúc Hừ.
Thái độ của Nhĩ Đông Thần như là biết cô ta, Diệp Bách Hợp nhìn bọn bạn nháy mắt, đắc chí, "Em tới là muốn hỏi anh một chuyện."
"Có chuyện gì?"
"Anh gần đây giống như là cùng Tất Hạnh Trừng gần gũi. " Cô ta thửu dò xét