u thứ hai. Đang lững thững đi bộ ra cổng cơ quan, chợt cô thấy Tuấn
đã đứng trước cổng từ bao giờ.
- Tuấn đi đâu thế này?
- Thì em đến đưa chị về mà, tay chị chắc còn đau?
- Chị đi xe ôm cũng được m- À, em có cái này hay lắm! - Nói rồi, Tuấn rút từ
trong cặp ra hai chiếc USB. Cái đen này là ngày trước chị nhờ em format, chị còn
nhớ không? Nó không dùng được nữa, nhưng em gửi lại chị, để chị giữ làm kỷ niệm.
Còn cái màu xanh, là em tặng chị đó. Thôi, chị lên xe đi. Tối nay về, nhớ thử hộ
em cái màu xanh có dùng được không nhé! Sáng mai cho em biết sớm để em còn
đổi.
Ăn tối, dọn dẹp xong. Cô lên phòng bật máy tính. Đút chiếc USB vào ổ, cô nhấp
lệnh “open”. Có một file MP3 mang tên “Bucthutinhdautien”. Cô nhấp đúp vào file,
từ trong loa, giọng của ca sĩ Tấn Minh vang lên:
“Khi anh đưa mắt nhìn em qua tấm gương
Ta đã gặp nhau, bối rối thật lâu
Đêm nay dường như những ánh mắt muốn đi kiếm tìm nhau.
Anh muốn nói với em những điều thật lớn lao
Sẽ luôn ở đây, nơi tim anh, tình yêu bất tận
Phút giây anh nghẹn lời, vì biết em yêu anh
Và anh sẽ là người đàn ông của đời em
Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ
…”
Cô mở thêm file word có tên “guidiepthu”. Ngón tay run run, cô di chuột…
“Diệp Thư - em của anh!
Liệu có quá vội vàng khi anh gọi em như vậy? Liệu em có giận khi anh gọi em
là “em”. Nhưng quả thật, anh đã rất mến em ngay từ ngày đầu về cơ quan. Anh thực
sự ấn tượng bởi sự nhẹ nhàng, và cởi mở của em. Càng ấn tượng hơn khi được trò
chuyện với em mỗi buổi trưa ngắn ngủi, được ăn những món ăn do tay em chế biến.
Em biết không, chẳng có hôm nào là anh không mong đến buổi trưa để trò chuyện
với em. Chẳng có tháng nào là anh không mong đến thứ 7 cuối tháng để được cùng
em đi chợ và nấu ăn và đi cùng em trên cây cầu Chương Dương mà em kể “Chưa bao
giờ đi một mình qua cầu”. Chẳng đêm nào là anh không vào blog của em để đọc
những vần thơ, những câu chuyện của em. Và anh rất thích bài thơ “Nhớ” của
em.
“Em chờ anh đến đã lâu
Sao anh không nói một câu hẹn hò
Hay là anh đến bất ngờ
Hay là sẽ chẳng bao giờ gặp em
Anh ơi có thật anh quên
Người em bé bỏng ngày đêm đợi chờ
Một dòng tin nhắn vu vơ
Tiếng chuông điện thoại thẫn thờ lòng em
Ngoài kia nắng đổ bên thềm
Trong này giông bão tim em thật rồi”.
Cả bài này nữa Diệp Thư ạ!
Miền nhớ
“Lâu rồi không thấy anh qua
Con tim thổn thức chắc là anh quên
Hoa quỳnh chỉ nở về đêm
Con tim em nở giữa miền nhớ thương”
Nhẹ nhàng, tình cảm như chính em vậy!
Hôm qua lúc em bị bỏng, anh áy náy lắm. Tại anh mà, phải không? Chắc là em
đau lắm phải không? Lúc cầm tay em áp vào mang tai anh, anh chỉ sợ em giận,
nhưng nếu em giận thì anh cũng đành chấp nhận vì anh sợ em đau. Những lúc nhìn
em nấu nướng, anh chỉ ao ước anh và em sẽ là hai nhân vật trong bài hát “Bức thư
tình đầu tiên” của nhạc sĩ Đỗ Bảo…”
Vừa lúc, có tiếng chuông điện thoại. Tuấn gọi.
- Chào Diệp Thư!
- Dạ!
- Em đang làm gì vậy?
- Em đang nghe bài hát đó.
- có thích bài đó không?
- Bài hát thật hay và ca sĩ hát cũng thật hay.
- Không, ý anh là…
- Anh à! Em rất thích hai chiếc USB. Đó là món quà thật đặc biệt. Em rất
thích và rất bất ngờ!
- Vậy là em đồng ý rồi phải không?
…
5 năm rồi. Nhưng cô vẫn giữ thói quen đeo hai chiếc USB trên cổ. Thỉnh thoảng
anh lại chở cô trên chiếc xe máy, đi một vòng từ cầu Long Biên, xuống đường Ngọc
Lâm, qua Nguyễn Văn Cừ và vòng lên cầu Chương Dương. Ngồi sau xe, cô ngân nga
hát đoạn cuối bài “Bức thư tình đầu tiên”
“Anh nhớ em
Anh nhớ em miên man bên trang thư tình gửi đến em
Bạn đời ơi,
Anh mơ mỗi sớm tỉnh giấc,
Mắt anh kiếm tìm,
Tai anh lắng nghe,
Môi anh cất tiếng gọi,
Và vòng tay anh rộng mở đón em vào lòng”.
Tiếng lách cách của hai chiếc USB chạm vào nhau, tiếng cười, tiếng hát, tiếng
nước vỗ bờ đã tạo nên một âm thanh hạnh phúc của anh và cô.
Đêm 5/9/2008
Blogger Đào Nguyễn Tố Quyên
7 ngày ở Barcelona
Ngày 7,
Tôi khoác vội chiếc áo lông ngả màu kem, thả xuống đường hòa vào dòng người
thưa thớt. Từ chỗ tôi có thể đi tàu điện ngầm đến Sagrada Familia, kiến trúc
bằng đá kiểu Gothic ngay ở trung tâm thành phố. Chỗ nhà trọ tồi tàn trong một
xóm dân nhập cư tạm làm tôi thấy thỏa mãn khi vừa đặt chân đến đây sáng nay. Một
anh bạn người bản địa dẫn tôi đến chỗ trọ này khi tôi đặt vấn đề về một khách
sạn mini nhỏ, có hướng nhìn ra biển hoặc trung tâm thành phố. Anh ta cười hếch
môi, nói với tôi rằng chẳng có cái khách sạn mini nào đủ điều kiện rẻ, đẹp, tiện
nghi và gần trung tâm như tôi yêu cầu cả. Đó là lí do tôi đang ở căn phòng trọ
ẩm mốc này. Du lịch ba lô, một mình, tôi muốn vậy.
Một mình, tôi len lỏi vào các khu chợ đêm đầy màu sắc và âm vị của Barc.
Tiếng người xí xô. Nói thật là tôi không biết nhiều tiếng Tây Ban Nha ngoài mấy
từ Muchas Gracias vớ vẩn. Tôi tự tin với vốn tiếng Anh của mình, và cũng tin
rằng ở đây mọi người có thể nói tiếng Anh. Nhưng tôi đã lầm, trong cái khu chợ
đêm nhỏ xíu này, mọi người chỉ dùng tiếng bản địa là nhiều.
Khi thấy nhiều người ngồi chờ khắc chân dung của mình