hôm đó là một được.
Cô gái ngồi trước mặt
cô, rất hay cười, hơn nữa nụ cười rất rạng rỡ. Cô ngồi trên chiếc ghế bên cạnh
cửa sổ, bộ trang phục giản dị nhưng sạch sẽ, mới nhìn giống như một sinh viên
đại học. Có lẽ, đúng như lời Cận Vĩ nói, ở trường cô là một sinh viên chăm chỉ,
chịu khó, thời gian còn lại đi làm gia sư để kiếm thêm chút tiền chi phí sinh
hoạt.
Lẽ ra cô ấy nên như vậy.
Một cô nữ sinh giản dị
chịu khó mới hai mươi tuổi, một người chị luôn là chỗ dựa tinh thần cho Cận Vĩ.
Như thế mới bình thường.
Chứ không phải là một
phụ nữ vì tiền mà để mình lâm vào cảnh khốn khó, để cho người đời thỏa sức mua
v
Cận Vĩ vẫn đứng xếp hàng
ở chỗ xa. Vào giờ này mà đi chọn món ăn thì cần phải kiên trì hơn một chút.
Mới hơn một tháng không
gặp mà dường như cậu bé cao thêm một chút, mái tóc cắt gọn gàng, trông đã ra
dáng một cậu thanh niên cao lớn vai rộng, tay gầy, ít nhất thì nhìn tấm lưng
cũng cho người khác thấy đó có thể là một chỗ dựa.
Ánh nắng chiếu qua cửa
sổ trong suốt, Phương Thần quay đầu lại, im lặng một lúc, cuối cùng mới hỏi:
“Cậu ấy có biết hằng ngày em làm việc gì không?”.
Đôi tay để trên mép bàn
khẽ động đậy, dường như không nén được run rẩy, Cận Tuệ ngước mắt lên nhìn: “Em
không hiểu…”.
“Em thực sự là không nhớ
sao? Chúng ta đã gặp nhau rồi.” Phương Thần nói tiếp hai từ nữa – hai từ mà Cận
Tuệ nghe thấy tựa hồ như nhìn thấy ma quỷ, bằng vẻ mặt không hề thay đổi: “Tô
Đông”.
Khuôn mặt thanh tú của
Cận Tuệ bỗng chốc trắng bệch ra, như thể bị mất hết máu trong giây lát, cô ngây
ra như một pho tượng trống rỗng.
Phương Thần bỗng nhận ra
là mình không thể nói tiếp được nữa. Cô như đang trở lại buổi tối ngày hôm ấy,
cô nữ sinh trẻ tuổi đứng dưới ánh đèn, dù ánh sáng có sáng đến đâu cũng không
thể che nổi vẻ mặt tội nghiệp của cô lúc đó, đôi mắt như có ngấn nước, người co
rúm lại không dám nhìn thẳng vào ai.
Như đã làm sai việc gì
đó, rõ ràng là cô không dám nhìn người khác, nhưng rồi lại vì một mục đích nào
đó, đành phải ở lại tiếp tục cái công việc mà bản thân rất không muốn làm.
Mấy hàng người trước
quầy hơi chuyển động về trước, cậu bé cao lớn đã trở thành người đứng trước
quầy và đang ngước mắt nhìn lên bảng thực đơn.
Cận Tuệ đột nhiên cuống
quýt, giọng lắp bắp: “Tại sao… tại sao chị lại biết? Thực ra là…”.
Phương Thần không nói
gì.
Cận Tuệ như cứng lưỡi
không thể tiếp tục được nữa, hơi thở cũngdồn dập. Cô cố gắng trấn tĩnh rồi nói
tiếp: “Tô Đông là ai? Em không quen… Có lẽ chị đã nhận nhầm người rồi”. Cô nói,
mắt không nhìn, đúng hơn là không dám nhìn vào Phương Thần, mà cứ chăm chăm vào
bàn tay của mình, đầu ngón tay cũng trắng bệch không chút máu, “Chị Phương, em
nghĩ chắc là chị nhận nhầm rồi, chúng ta chưa gặp nhau bao giờ”.
Chỉ chờ có một lúc thôi
mà sao dài như một thế kỷ, Cận Tuệ nghe rõ cả tiếng đập của trái tim mình, nó
cứ thình thịch trong lồng ngực, còn có cả tiếng của dòng máu trong người nữa,
cứ dâng trào, rất nhanh và rất vội, như thể thêm một chút nữa nó sẽ bứt tung
động mạch và chảy bắn ra ngoài.
Nhưng cuối cùng thì cô
cũng đã chờ đợi được, cô nghe thấy Phương Thần khẽ nói từ phía đối diện: “Có lẽ
chị đã nhận nhầm”. Những từ sau cùng rất nhỏ, tựa như một tiếng thở dài, và
nhanh chóng tan biến.
Nhưng câu nói ấy giống
như một sự đảm bảo, Cận Tuệ thở phào một hơi, trong giây lát cô cảm thấy cổ
họng như cứng hẳn đi, rồi lại như mềm nhũn xuống, khiến mình không đủ sức để
ngẩng đầu lên.
* * *
Chỉ tới khi Cận Vĩ bê
chiếc khay màu đỏ tới, Cận Tuệ mới gượng gạo cười với cậu: “Đói quá, sao lâu
vậy? Buổi chiều chị Phương còn phải đi làm đấy”. Cô nói, mắt vẫn không nhìn
Phương Thần, mà chỉ cầm lấy ly coca lạnh uống hai hơi ừng ực, để nén những giọt
mồ hôi lạnh đang toát ra sau gáy.
Ăn xong bữa trưa đơn
giản, ba người chia tay nhau ở trước tiệm ăn.
Sau khi lên xe buýt,
Phương Thần lập tức mở di động ra và bấm số.
Tô Đông vẫn đang ngủ, mơ
màng nghe Phương Thần nói xong, một lúc sau mới đáp bằng một tiếng “Ừ”.
Phương Thần nói: “Rõ
ràng là mình nhận ra cô bé ấy, chắc chắn là cô bé đó, nhưng lại không nỡ nhẫn
tâm nói cho Cận Vĩ biết. Nó tôn sùng và dựa vào chị như vậy. Vừa rồi, suýt chút
nữa thì mình đã không nén được…”, cuối cùng cô nói: “Hay là cậu cho cô bé ấy
nghỉ việc đi”.
Đó là một đề nghị rất
đỗi ngây thơ. Quả nhiên nghe xong Tô Đông gạt phắt đi, nói bằng giọng kéo dài
uể oải: “Tớ đây năm giờ sáng mới được ngủ, cậu không thể thông cảm và hiểu cho
tớ sao… cóì để muộn hơn chút nữa nói có được không?”, dứt lời Tô Đông gác máy
“cạch” một cái.
Đến buổi tối, Tô Đông
chủ động gọi điện đến, nói: “Đó là con đường tự nó chọn, những người đứng ngoài
tốt nhất là không nên xen vào”. Tất nhiên là Phương Thần hiểu “người ngoài” ám
chỉ ai, “Khi thấy mình nhận ra, cô ấy vô cùng lo sợ. Bây giờ chỉ mong cô ấy
kiếm đủ tiền rồi mau chóng rời khỏi nơi đó”.
Tô Đông phì cười: “Sau
khi đã được nếm mùi ngọt ngào rồi thì sẽ không dễ dàng rời khỏi đâu. Để mình
nói cho cậu biết, nó cũng không phải là ngọn đèn hết dầu, bây giờ đ