ũng sẽ không bao giờ quên lời nói của Phạm Lý lúc chia tay, anh chất vấn tình cảm của cô với anh.
Loại chất vấn này, khiến kết thúc vốn đã vô cùng lạnh lẽo giữa hai người lại tăng thêm mấy phần mỉa mai châm chọc. Tây Tử mở mắt ra, rốt cuộc cũng không ngủ lại được nữa, ánh sáng ngoài rèm cửa hắt vào chiếu lên tủ đầu giường, khúc xạ ra ánh sáng màu vàng yếu ớt. Tây Tử đưa tay bật đèn ngủ trên tủ đầu giường, lấy tờ giấy đăng ký kết hôn bị cô tùy ý nhét vào từ lúc về.
Tây Tử lấy mở ra, nam nữ dưới dấu in nổi vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Cô đã từng nghĩ đời này cô nhất định chỉ gả cho một người đàn ông duy nhất, chính bởi vì quá mức chắc chắc, cho nên mới có biến cố như vậy.
Điện thoại trên tủ đầu giường rung ong ong, Tây Tử cầm lên nhìn lướt qua, lại ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường. Kim giờ chỉ số 2, kim phút chỉ một nửa. Cô không hề do dự, trực tiếp ấn ngắt, tắt máy. Nhưng mà rất nhanh điện thoại cố định ở bên kia liền vang lên.
Tây Tử vò vò tóc, hít hít hai cái, nhận: "Hồ Quân, anh có bệnh à! Hơn nửa đêm gọi điện thoại cho tôi làm cái gì? Anh nhàn rỗi thì đi mà tìm hồng nhan tri kỷ của anh đến mà tâm sự, cuộc sống độc thân chẳng còn lại bao nhiêu đâu......"
Người con gái này thực sự không hề thích mình, Hồ Quân đặt mông ngồi bên cạnh bồn hoa, bên tai đang kẹp điện thoại, ngước đầu nhìn lên lầu, vươn tay lần lượt đếm. Đếm tới tầng thứ tám gật đầu một cái, vợ của anh đang ở ngay trong đó?
Dù gì anh ‘có tiếng cũng có miếng’ là đã có vợ, nhưng hết lần này tới lần khác vợ lại không thích anh chút nào, một chút cũng không có. Đêm hôm lại khuyên chồng đi tìm hồng nhan tri kỷ để tâm sự, người con gái này thật hào phóng quá!
Hồ Quân ha ha cười mấy tiếng, kêu la vào điện thoại: "Bà xã, hôm nay hai chúng ta đã đi đăng ký kết hôn, Hồ Quân anh cũng có vợ, nên hôm nay không muốn đi tìm hồng nhan tri kỷ. Anh nhớ vợ anh, bà xã à, em xuống đây đi, em xuống đây đi. Hai người chúng ta nửa đêm nói chuyện phiếm qua điện thoại, rất tổn thương đến tình cảm, dù thế nào cũng phải mặt đối mặt, để cho anh nhìn cô vợ nhỏ bé của anh có xinh đẹp hay không chứ......"
Hiển nhiên thằng nhãi này uống rất nhiều, nói chuyện đã có chút lung tung. Tây Tử cau mày, vừa định cúp điện thoại, liền nghe thấy Hồ Quân bên kia điện thoại nói: "Bà xã, nếu như em không xuống, thì anh đi lên đó đấy, quấy rầy giấc ngủ của ba cũng không phải là lỗi của con rể anh đâu, anh lên nhé, bà xã......"
Thằng nhãi này đúng là tên vô lại không hơn không kém, Tây Tử thật muốn dùng điện thoại trực tiếp đập hôn mê Hồ Quân cho xong việc, anh ta mà lên đây, ba cô cũng đừng mong ngủ tiếp. Tây Tử cắn răng nói một chữ: "Chờ......"
Cụp, tiếp đó trong điện thoại di động liền truyền đến âm thanh “tút tút”. Hồ Quân ha ha nở nụ cười.
Tây Tử vừa ra khỏi hành lang, đã nhìn thấy Hồ Quân ngồi dựa vào bên cạnh bồn hoa, hiển nhiên là chưa về nhà, quần áo chưa thay, áo khoác không biết đã vứt đi đâu rồi, trên người mặc duy nhất một chiếc áo sơ mi trắng, cúc áo trên ngược bị mở mấy viên, lộ ra cơ ngực cường tráng ở bên trong, ống tay áo cũng gấp lên đến cùi chỏ, nhìn qua có chút lười biếng lại có chút quyến rũ, cũng không giống như đã uống nhiều.
Hồ Quân giơ tay lên ngoắc ngoắc tay với cô: "Bà xã, em mau lại đây, em đứng xa như vậy làm gì? Dù nói thế nào, hôm nay chúng ta cũng đã trở thành vợ chồng, tới đây, tới đây, hai chúng ta thân mật một chút......"
Tây Tử thật không muốn để ý tới anh, nhưng cũng sợ anh hơn nửa đêm cứ kêu to như vậy, tuy hiệu quả cách âm ở đây không tệ, nhưng bây giờ đã vào hè, không ít người mở cửa sổ khi ngủ, để cho người ta nghe thấy thì thật mất thể diện.
Tây Tử đi tới, nhưng không tới quá gần, đứng cách Hồ Quân ba bước tạo khoảng cách an toàn, nhìn anh chằm chằm: "Nói thế nào anh cũng là cảnh sát, còn là một lãnh đạo, buổi tối lại uống nhiều như vậy, mượn rượu chạy đến đây làm càn, truyền đi sẽ ảnh hưởng không tốt."
"Ảnh hưởng không tốt?"
Hồ Quân cười híp mắt nhìn cô: "Em là vợ anh, có giấy chứng nhận mà......"
Vừa nói, từ móc trong túi quần ra giấy đăng ký kết hôn giơ lên: "Tôi và vợ tôi làm gì cũng đều là hợp pháp, ai quản được. Cảnh sát cũng là người, lãnh đạo cũng có thất tình lục dục. Đến đây hôn anh một cái nào bà xã, đúng rồi, không được, hai chúng ta là vợ chồng giả, có giấy chứng nhận cũng là giả hu hu hu......"
Tây Tử sải bước đi lên, bịt cái miệng của anh vừa lôi vừa kéo, kéo vào trong vườn hoa nhỏ, đưa tay đẩy anh lên ghế, tiến sát đến thấp giọng nói: "Hồ Quân, anh là say thật hay say giả, anh cố tình đúng không! Hả? Anh kêu la làm loạn cái gì......"
Tây Tử hổn hển, lại sợ trong đêm khuya yên tĩnh, giọng của mình quá lớn khiến cho người khác nghe thấy, vì vậy tiến lại rất gần, gần như tiến tới trước mặt Hồ Quân......
Hơi thở nóng ấm của cô bé này phả lên mặt anh, có chút ngứa, không nói rõ là thoải mái hay là khổ sở. Đến gần, Hồ Quân thậm chí có thể ngửi thấy mùi sữa tắm trên người cô, sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng cũng quyến rũ anh nhộn nhạo khó nhịn.
Đôi mắt anh híp lại dán chặt lên cái miệng nhỏ nhắn không n
