Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325682

Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.

. Mình cần phải con mẹ nó chỉnh đốn lại cô ta, dám chọc tức mình, xem mình trừng trị cô ta thế nào......"

Nói đi nói lại cũng là mấy câu nói này, Diệp Trì sửng sốt một lúc, phì cười vui vẻ. Thì ra, nguyên nhân khiến Hồ Quân nốc rượu từ trưa đến giờ là đây.

Hồ Quân kết hôn chóng vánh làm ba người bọn họ giật mình. Mấy hôm trước còn luôn miệng nói không muốn lấy vợ, lời nói còn chưa chạm đất, giấy chứng nhận đã lù lù ra đó rồi. Hành động lần này còn sấm rền chớp giật hơn việc của anh hồi đó.

Dù sao khi đó anh còn có thời gian để suy nghĩ, mà Hồ Quân lại bất đắc dĩ. Mà nghĩ tới cô dâu nhỏ của Hồ Quân kia, Diệp Trì không khỏi lắc đầu thở dài.

Hồ Quân luôn nói Quyên Tử là người đàn bà đanh đá, nói thật vợ của Hồ Quân cũng không phải là hiền lương thục nữ gì. Hơn nữa, đã làm cảnh sát vũ trang được năm năm, chắc hẳn khỏi cần nhắc tới bản lĩnh của cô ta. Nếu cưới rồi mà thật sự đánh nhau đi nữa, ai chỉnh đốn ai thì thật sự khó nói.

Mà nhìn dáng vẻ kinh hoàng của Hồ Quân lúc này, chắc hẳn không thể nào dạy vợ. Diệp Trì có thể nói là người dày dặn kinh nghiệm, giữa nam và nữ, người nào yêu nhiều người đó sẽ thiệt, cả đời khỏi phải nghĩ đến chuyện tạo phản. Mấy người bọn anh không phải là ví dụ quá rõ ràng sao? Nếu Hồ Quân này không theo kịp thì không thể xem là anh em được.

Hồ Quân càng khó chịu, Diệp Trì càng hả hê. Lúc Tả Hoành và Cẩm Thành đến, Hồ Quân đã ngà ngà say rồi. Diệp Trì còn có chút lương tâm, chỉ hả hê trong lòng nhưng Tả Hồng thì không như vậy, vỗ vai Hồ Quân nói với giọng xấu xa:

"Quân, có nhớ ngày đó cậu đã nói gì không. Vợ dám làm phản thì phải đóng cửa lại trừng trị cô ta, anh em đang chờ xem cậu chỉnh đốn người vợ ra sao đây."

Hồ Quân hừ một tiếng, không quan tâm mạnh miệng nói:

"Được, còn lâu mình mới sợ cô ta, bây giờ mình tạm thời nhường con bé thôi, dám trêu chọc tức mình, chờ xem mình trừng trị cô nàng này thế nào......" Đã lâu lắm rồi Tây Tử không nằm mơ, hơn nữa còn mơ thấy Phạm Lý. Cô không phải là người thích ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, nếu đã qua cô sẽ không bao giờ quay đầu lại. Quay đầu nhìn lại, chỉ khiến cô càng thêm tiếc nuối hối hận, cô không muốn mình có cơ hội tiếc nuối hối hận, thỉnh thoảng cũng có lúc đột nhiên nhớ tới.

Nhưng ý chí của cô lại không kiên cường như cô nghĩ, cô dù sao cũng chỉ là một cô gái yếu đối, một cô gái có tình có yêu bình thường. Phạm Lý là nhân vật phong vân rất nổi tiếng ở đại học, đẹp trai, thành tích học tập tốt, thông minh, là học trò ưu tú của các giáo sư trong trường, là đối tượng của mọi nữ sinh trong trường.

Lần đầu tiên Tây Tử nhìn thấy anh là ở vườn bích đào sau trường học. Hôm ấy thời tiết cũng giống như ngày hôm nay, hoa đào rơi xuống, trên cành cây lấm tấm những trái đào nhỏ như ngọc bích, rất đẹp mắt. Cành đào xanh biếc rũ xuống, Phạm Lý đứng thẳng tắp, khóe miệng anh nở nụ cười nhạt, cứ như vậy nhìn cô nói:

"Tôi biết bạn, khi chào đón tân sinh viên bạn chính là người múa một khúc Kiếm Khí Động Tứ Phương - Tây Tử, tôi là Phạm Lý......"

Trường thân ngọc lập, Quân như ngọc, cứ như vậy nhìn thẳng vào mắt Tây Tử. Tây Tử chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh, nhưng sau này cô lại nghĩ về nó rất nhiều lần, có lẽ chính từ lần đầu tiên gặp anh ở nơi này, anh đã từ trong ánh mắt tiến vào trái tim cô. Lúc đầu còn nông, dần dần nó giống như một cái kim thật dài, đâm càng ngày càng sâu.

Cho đến lúc phải nhổ nó đi, cô mới thấy thật đau, đau thấu tim gan, đau tận xương tủy. Phạm Lý quả thực rất xứng với hai chữ Quân, mặc dù chia tay, cũng không hề lấy mấy lý do sứt sẹo ra để làm cái cớ, vô cùng thẳng thắn nói với cô:

"Tây Tử chúng ta chia tay đi! Anh phải ở bên Mộ Thanh, không phải bởi vì anh yêu cô ấy, mà là bởi vì Mộ Thanh có thể cứu Kỳ Kỳ......"

Kỳ Kỳ là em gái ruột của Phạm Lý, ba Phạm Lý mất sớm, anh cùng mẹ và em gái sống nương tựa vào nhau, không cần nghĩ cũng biết cuộc sống chắc chắn rất khổ cực. Kỳ Kỳ phát hiện mình bị mắc bệnh ung thư máu vào năm ngoái trong lúc kiểm tra sức khỏe trước khi thi lên đại học, còn đang tuổi xuân phơi phới đã phải đối mặt với cái chết.

Đây là một căn bệnh đốt tiền, Tây Tử nhiều lần muốn giúp đỡ anh, nhưng Phạm Lý lại không đồng ý. Phạm Lý tuyệt đối là một người đàn ông chân chính, anh có tâm huyết cũng như cốt khí của một người đàn ông.

Cốt khí không cho phép anh nhận tiền, nhưng lại là cơ hội duy nhất để cứu sống em gái. Anh không cam lòng cũng không thể buông tha, giữa tình yêu và tình thân, anh lựa chọn tình thân.

Tây Tử thậm chí không thể oán hận anh. Kỳ Kỳ bị bệnh đã chia rẽ cô và Phạm Lý, cuối cùng lại giúp Mộ Thanh hoàn thành tình yêu đơn phương này. Tây Tử cảm thấy, có lẽ đây chính là số phận. Ngay từ đầu, Phạm Lý đã không thuộc về cô, cho nên tủy của Mộ Thanh mới tương thích với Kỳ Kỳ.

Ngoại trừ chuyện này, thì tiền đồ của Phạm Lý cũng nhờ Mộ Thanh mà trở nên vô cùng sáng lạn, hình như tất cả mọi người đều đã đâu vào đấy rồi, chỉ có mình cô là khác. Quãng thời gian tám năm yêu nhau, cuối cùng lại nhận lấy một cái kết thúc lạnh lẽo như vậy. Kết thúc lạnh lẽo đã đành, Tây Tử vĩnh viễn c