, có điều không cần đâu”.
Liêu Duy Tín thở dài: “Ký Minh, cậu đừng gọi tôi như
thế. Dù sao chúng ta đều thuộc đoàn Olympic, tối ngày chạm mặt, làm bạn cũng
được phải không?”.
“Không được!” Vẻ mặt Bạch Ký Minh đầy lạnh lùng, “Tôi
thấy không cần thiết, tôi vốn ít bạn bè, hơn nữa cũng không dám trèo cao”.
“Ký Minh, cậu đừng đề phòng tôi như thế, tôi chỉ muốn
đưa cậu về thôi, không có ý gì khác.”
“Liêu Duy Tín, anh có ý đồ khác hay không, tự tôi có
thể nhìn ra.” Giọng của Bạch Ký Minh vô cùng quyết liệt: “Hôm nay anh tiễn tôi,
sẽ có ngày mai, ngày kia. Mật ngọt chết ruồi, chắc chẳng ai chịu nổi. Còn cách
của tôi là, không chấp nhận ngay từ đầu”.
Liêu Duy Tín bị nói trúng tim đen cũng có chút ngượng
ngùng, nhưng nhìn bộ dạng kiên quyết dứt khoát của Bạch Ký Minh, cảm thấy có
phần bực bội. Anh không nói thêm gì nữa, lập tức quay người vào xe, từ cửa kính
nhìn thấy Bạch Ký Minh đã mất hút trong đám đông. Trong lòng phẫn uất không
chịu nổi, anh đập mạnh lên vô lăng một cái, lái xe trở về khách sạn.
Đỗ Tử Thành đang ký giấy tờ trong văn phòng, thấy Liêu
Duy Tín bước vào, mặt mày nhăn nhó. Nhớ ra hôm nay nhân viên ban tổ chức
Olympic đến tham quan khách sạn, anh ta liền hiểu ra cơ sự.
“Bỏ đi, Duy Tín, người ta đã vô tình thì mình cũng
thôi, cậu việc gì phải vậy.”
Liêu Duy Tín cười nhạt: “Thì ra trong mắt cậu, mình
chỉ là một thằng nhu nhược gặp chút khó khăn đã chùn chân”.
“Sao lại gọi là nhu nhược? Cậu ta tính đã như vậy, từ
nhỏ đến lớn vẫn thế, lại ngoan cố cứng đầu, nhiều lúc mình cũng hết cách.”
Liêu Duy Tín lườm anh ta: “Đều là do mấy người nuông
chiều quá”.
Đỗ Tử Thành ù ù cạc cạc: “Tôi với cậu ta có quan hệ
gì? Cậu ta không thích chẳng nhẽ dùng dao ép cậu ta chắc? Duy Tín, cậu bị chạm
vào lòng tự ái đấy à?”.
Liêu Duy Tín châm một điếu thuốc, dần tỉnh táo lại,
nhả khói ra không trung, nói: “Mình không phải một thằng ranh mười bảy, mười
tám tuổi, cũng không bị tình yêu làm cho mù quáng, nên làm gì không nên làm gì,
mình hiểu rất rõ. Tính cách Ký Minh, gặp chuyện một là trốn chạy, hai là né
tránh, nhất định không dám đối diện với cảm xúc thật của mình. Cậu cho rằng Ký
Minh đang kiên quyết cự tuyệt mình sao? Hừ, đó chẳng qua là cậu ấy không muốn
cho bản thân hy vọng, sợ bước chân vào thì công sức trước kia đổ xuống biển
hết. Mình không muốn thấy cậu ấy tiếp tục đấu tranh, đau khổ nữa”.
Anh dí điếu thuốc vào gạt tàn, thản nhiên nói: “Nếu
trên đời này chỉ có một người có thể đem lại hạnh phúc cho cậu ấy, thì người đó
nhất định phải là tôi – Liêu Duy Tín!”.
Em giả vờ không sao hết
Thực ra cõi lòng đã nát tan
Em không kiên cường như trong tưởng tượng
Kiên cường để đối mặt với thị phi đời người.
Còn có anh (Nhậm Hiền Tề)
Năm giờ ba mươi phút chiều, Bạch Ký Minh vừa bước ra
khỏi cửa chính của khách sạn Carrey đã bị Châu Dương gọi lại: “Ê, bên này, hôm
nay có xe cho chúng ta đi nhờ”. Ngày nào mọi người cũng đến đây điểm danh, sợ
nhất chính là quãng đường dài lê thê này. Cả bọn đều sống ở gần trường, trường
họ phía nam, Carrey phía bắc, gần như đi hết chiều dài thành phố S. Lúc đi hai
tiếng đồng hồ, về thêm hai tiếng nữa, ngay cả người thường ngày chỉ cần sang
đường là tới trường như Bạch Ký Minh còn thấy mệt. Vì thế nghe thấy có xe cho
quá giang cậu liền thở phào, vừa đi theo Châu Dương vừa nói: “May quá”. Châu
Dương cười hì hì: “Thì thế, biết anh nhìn thấy đông người là đau đầu mà”.
Hai người đi đến bãi đỗ xe, hai cô giáo Triệu Hạc Nam,
La Na đã đợi ở đó, nhìn thấy họ liền gọi: “Mau lên, chờ mỗi anh thôi đấy”.
Bạch Ký Minh bước nhanh hơn, hỏi: “Hôm nay anh rể có
đến đón chị không, chị Triệu?”, lúc nghiêng đầu lại nhìn thấy Liêu Duy Tín đang
dựa ngay đầu xe, nửa cười nửa không nhìn mình.
Bạch Ký Minh lập tức hiểu ra, nhưng đến lúc này, đừng
nói là từ chối, chậm một chút cũng trở nên khác thường. Bạch Ký Minh đành phải
kiên trì bước tiếp, nghe thấy Triệu Hạc Nam hớn hở nói: “Thật không ngờ giám
đốc Liêu ở gần chúng ta như thế, sau này ngày nào cũng có thể đi nhờ xe về nhà
rồi”.
Liêu Duy Tín cười: “Đúng thế, lần trước đưa mọi người
về mới phát hiện, chúng ta rất có duyên”.
“Lại chả. Tiểu Bạch, thừ người ra làm gì, lên đi.”
Ba cô gái dĩ nhiên cùng ngồi ghế sau, Bạch Ký Minh cắn
môi, cúi đầu mở cửa, chậm chạp ngồi vào. Bên cạnh vang lên giọng nói của Liêu
Duy Tín: “Ký Minh, thắt dây an toàn vào”. La Na cũng chen vào: “Đúng, đúng, bây
giờ cảnh sát làm nghiêm lắm, bắt rất chặt”.
“Thực ra thắt dây an toàn cũng chẳng có gì không tốt
cả, chỉ là do chúng ta không quen. Người Hồng Kông, ai ngồi ghế sau cũng thắt
hết.”
Bạch Ký Minh máy móc làm theo, nhưng không tài nào
thắt được. Liêu Duy Tín chợt nói: “Phải rồi, cái dây an toàn này có chút vấn
đề, để tôi giúp”. Không để cho Bạch Ký Minh kịp phản ứng, Liêu Duy Tín đã sát
lại, một tay đè lên lưng ghế, một tay thản nhiên kéo cái dây an toàn bị trục
trặc kia.
Bạch Ký Minh gần như bị Liêu Duy Tín ôm trọn trên ghế,
khoảng cách rất gần, có thể cảm nhận được sức nóng từ hơi thở của đối phương.
Cảm giác ấm