lên, thấy Lạc Nhất Lân đang nhìn mình chằm chằm, ham muốn trong mắt
hắn khiến không gian cũng trở nên nóng bức.
Bạch Ký Minh cười khẽ, làm như không nhìn thấy, đi
thẳng ra ngoài.
Lạc Nhất Lân túm lấy cậu, hung hăng đẩy vào tường, hơi
thở gấp gáp nóng rực. Bạch Ký Minh không né tránh, cũng không giằng co, chỉ
cười mỉa mai: “Cậu chắc là… tại đây chứ”.
Giọng điệu gần như khiêu khích làm Lạc Nhất Lân toàn
thân sôi sục, giọng hắn khàn đặc: “Anh tưởng là tôi không dám?”.
Bạch Ký Minh cười thản nhiên: “Chỉ khuyên cậu một câu,
bồng bột là ác quỷ. Cậu muốn chấn động toàn trường, hay muốn tôi thân bại danh
liệt?”.
Lạc Nhất Lân siết chặt vai Bạch Ký Minh, cảm thấy con
người này lạnh lùng đáng sợ. Thật lòng hắn rất muốn giơ cao chân cậu lên làm
ngay tại chỗ, muốn nhìn bộ dạng điên cuồng vì bị đau đớn và thèm muốn giày vò,
để xem còn làm ra vẻ bình thản được không.
Nhưng…
Lạc Nhất Lân nghiến răng, buông tay ra. Bạch Ký Minh
nhún vai bước qua hắn, tiếp tục bỏ đi. Đi chưa được mấy bước, đã nghe phía sau
vang lên tiếng Lạc Nhất Lân: “Bạch Ký Minh, tôi sẽ không tha cho anh đâu”. Bạch
Ký Minh quay đầu, mỉm cười: “Được thôi, đợi cậu có bản lĩnh rồi hãy nói, tôi
mỏi mắt chờ đấy”, nói xong bước vào phòng thay đồ.
Lạc Nhất Lân đứng trong phòng tắm một lúc, rồi đột
nhiên mở vòi hoa sen, nước lạnh đổ ẩm ầm xuống người hắn.
Bạch Ký Minh vừa về đến văn phòng thì bị thầy Trương
phòng giáo vụ gọi lại: “Tiểu Bạch, Vụ trưởng Đường Lâm bảo tôi báo với cậu,
ngày mai phải có mặt tại khách sạn Carrey. Giải đấu thử sắp bắt đầu, Cục thể
thao yêu cầu những người tham gia đều phải có mặt, văn kiện chính thức đã gửi
đến tay thầy hiệu trưởng rồi”.
Bạch Ký Minh lập tức cảm thấy toàn thân vô lực, nhưng
vẫn mỉm cười nói: “Cảm ơn thầy”. Từ từ ngồi xuống, cậu đột nhiên rất muốn hút
thuốc.
Từ sớm Bạch Ký Minh và các đồng nghiệp đã có mặt tại
khách sạn Carrey. Lần tập huấn này không giống lần trước, chủ yếu nhắm vào
những nhân viên chủ chốt và tình huống có khả năng xảy ra tại khách sạn, để
tiện sắp xếp công việc, nhằm cung cấp cho các vận động viên và đoàn trọng tài
Olympic chất lượng phục vụ tốt nhất.
Liêu Duy Tín tự mình ra tay, tập trung đội tiếp tân của
từng tầng lại, giảng giải về quy cách tiếp đón của khách sạn. Carrey có tất cả
hai mươi lăm tầng, bao gồm khu dành cho thương nhân, quan chức chính phủ và
phòng Tổng thống.
Bạch Ký Minh và đồng nghiệp thuộc tầng lớp làm công ăn
lương, nếu không có dịp Olympic, chắc cả đời cũng chẳng dám bước vào khách sạn
năm sao. Được tận mắt chiêm ngưỡng nội thất lộng lẫy của phòng Tổng thống, ai
cũng trợn mắt cắn môi, vì là người có học vấn nên không dám nói bừa bãi.
Liêu Duy Tín cười nói: “Đến lúc đó phòng này sẽ tiếp
đón chủ tịch Ủy ban Olympic quốc tế, hoặc các nguyên thủ quốc gia. Mời mọi
người xem xét kỹ từng ngóc ngách, nhiệt tình góp ý, nếu có chỗ nào chưa chu
đáo, chúng tôi sẽ sửa đổi”.
Anh nói như vậy, không vào thì thật ngại. May mà mấy
ngày trước hết đi ăn lại đi hát cùng nhau, nên bây giờ cũng không cần khách sáo
nữa.
Bạch Ký Minh vốn không muốn vào xem, trong mắt cậu,
phòng Tổng thống với những phòng khác chẳng có khác biệt gì lớn. Nhưng nếu
không vào, hiển nhiên sẽ phải đứng trước cửa phòng với Liêu Duy Tín. Cậu do dự
một chút, cuối cùng đành bước theo sau mấy thầy cô khác, ngồi yên trên sô pha
phòng khách chờ đợi.
May mà Liêu Duy Tín không tiến lại gần, anh đang bận
làm hướng dẫn viên cho mấy thầy cô giáo. Bạch Ký Minh khẽ thở phào, thả lỏng cơ
thể dựa vào sô pha. Chiếc sô pha này vô cùng mềm mại, rộng rãi thoải mái, quả
không hổ danh là khách sạn năm sao. Bạch Ký Minh bất giác giơ tay ấn vài cái,
cậu cực kỳ thích loại sô pha này, thích nhất là cuộn tròn trên đó đọc tiểu
thuyết, xem phim. Ngoài trời có chút mưa hay tuyết càng tuyệt, giống như hồi
còn ở nhà của Liêu Duy Tín…
Nghĩ đến Liêu Duy Tín, Bạch Ký Minh giật mình tỉnh
lại, Liêu Duy Tín đang đứng ngay trước mặt. Ngẩng đầu lên, phát hiện anh đang
nhìn cậu trầm tư. Bạch Ký Minh vội trấn tĩnh lại, từ từ đứng lên, không nhìn
anh nữa, bước đến bên Châu Dương, cùng cô xem bồn tắm mát xa.
Chỉ xem qua mấy tầng quan trọng cũng mất hơn hai tiếng
đồng hồ, nhiệm vụ hôm nay coi như hoàn thành. Không dễ gì có được nửa ngày nghỉ
rảnh rỗi, mấy cô giáo lập tức kéo nhau đi dạo phố, những người còn lại hoặc là
về nhà trông con hoặc là vội vã đi chơi game online. Chớp mắt xung quanh đã tản
mát, không còn bóng dáng ai nữa.
Bạch Ký Minh men theo phố Thanh Niên đi thẳng về phía
trước, thường ngày cậu rất ít khi ra ngoài, chỗ này lại lạ lẫm, tìm tới tìm lui
cũng không biết phải bắt xe buýt số mấy mới về đến nhà. Đang băn khoăn không
biết có nên hỏi cảnh sát giao thông hay không thì sau lưng chợt vang lên tiếng
còi ô tô, thì ra Liêu Duy Tín lái xe đuổi theo cậu.
Bạch Ký Minh cúi đầu, bước nhanh hơn. Liêu Duy Tín tấp
xe vào lề đường, chạy theo cậu: “Ký Minh, nhà cậu xa lắm phải không? Chỗ này
rất đông người chờ xe, để tôi đưa cậu về”.
Bạch Ký Minh cười khách sáo nói: “Cảm ơn giám đốc
Liêu