Duck hunt
Anh Cả Không Làm Không Công

Anh Cả Không Làm Không Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322604

Bình chọn: 9.00/10/260 lượt.

ời điểm bác chồng mở miệng 『 uỷ thác 』 với ông nội, anh cũng ở bên, một tay bà kéo tay ông nội, một tay kéo tay anh, bác chồng cố chấp như vậy là vì lo lắng cho tương lai của em mà than khóc, bà hiểu được bác cả, bác hai không có khả năng thu nhận em, mới ủy thác em cho chúng ta. Ngẫm lại, tâm tình bác chồng có bao nhiêu đau xót, ngay cả con mình cũng không dám phó thác, bà có bao nhiêu khổ sở? Tâm đau bao nhiêu? Cho nên, Thủy Dạng, hãy coi như vì an ủi bà nội em trên trời có linh thiêng, không làm linh hồn bà bất an, ít nhất em cũng phải để cho Quách gia...... ông nội và anh chăm sóc em cho đến khi tốt nghiệp đại học.” Giọng nói anh bình thản, tròng mắt đen ngừng trên cô cũng không hề tầm thường.

Anh nói như vậy, không phải tự mình tìm phiền toái sao?

“Anh Ngọa Hổ, ý thức trách nghiệm của anh cũng quá nặng rồi.” Thủy Dạng không rõ cái tư vị tràn ra trong ngực là gì. “Em đã đủ mười tám tuổi, không còn là trách nghiệm của bất kì ai cả.”

“Nói vớ vẩn, trước kia em đâu có làm mình làm mẩy như thế này.” Anh nhướng mày, “Nói cho anh, Thủy Dạng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thực sự có thể nói sao?

Cô ngẩng mặt nhìn anh chờ cô giải thích, khuôn mặt anh đoan chính anh tuấn thoạt nhìn có chút nghiêm túc, lại mang theo sự dịu dàng không nói nên lời.

Tim đập, có chút rối loạn.

Từ trước đó anh vẫn luôn đối xử như vậy với cô sao? Đúng vậy, anh luôn luôn hung hăng, rất khó để nói chuyện, khi cần thiết, cũng dịu dàng nhất. Một năm trước, cô thừa dịp anh nghỉ hè ra nước ngoài bồi dưỡng, ở nhờ nhà dì, chờ anh trở về tìm cô.

Khi “Tranh luận”, giả vờ thật lâu mới hiểu ra là một hình thức thối lui.

“Nói đi! Lý do là gì?”

Cô cắn môi, chuyện để ý nhất trong lòng có thể thẳng thắn nói ra với anh sao? Chỉ sợ sau khi nghe xong, anh cũng giống như một số người ước gì không có quan hệ với cô.

Quách Ngọa Hổ một khi hạ quyết tâm muốn biết chuyện gì, tính kiên nhẫn liền trần đầy, nhẫn công hạng nhất.

Cô thua anh rồi.

“Anh Ngọa Hổ, chắc anh biết em là con gái nuôi của Vân gia chứ?!” Cô chán nản gục đầu.

“Anh biết.” Anh trầm giọng nói.

Hai nhà Quách, Vân giao tình sâu đậm, không giấu được loại bí mật này.

Bác chồng của Quách Ngọa Hổ, cũng chính là bà nội Vân gia sinh ra ba người con, bác cả, bác hai sau khi kết hôn sinh ra được hai đứa cháu đích tôn, chú ba sau khi cưới nhiều năm vẫn không có con, nhân duyên vừa khéo nhận nuôi Vân Thủy Dạng.

Hạ gia có ba chị em, chị cả là mẹ nuôi của Vân Thủy Dạng, chị hai là Hạ Hương Tuyết, mà em ba Hạ Hương Trừng mới là mẹ đẻ của Thủy Dạng. Tuổi trẻ Hạ Hương Trừng yêu phải người đàn ông không nên yêu, chưa kết hôn đã mang thai, sinh ra Thủy Dạng liền đưa cho chị cả nhận làm con thừa tự, từ đó không rõ tung tích, cũng không hề liên lạc với thân thích, cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy.

Bà nội Vân thật vất vả mới có cháu gái, cho dù là nhận nuôi, cũng thương hơn so với cháu đích tôn.

Có bà nội yêu thương, từ nhỏ Thủy Dạng đã theo bà nội thường ra vào Quách gia, cùng ông nội Quách (cô gọi là ông chú), ba anh em Quách gia đều rất quen thuộc, rất gần gũi.

“Năm sáu tuổi, mẹ sinh bệnh mà chết, năm tám tuổi, cha bởi vì tai nạn xe cộ mà bỏ mình. Trong tang lễ của cha, em nghe được bác cả, bác hai 『 thảo luận 』 chuyện của em, nói cha mẹ vì nuôi em mới mang đến điều xấu, từng người từng người chết đi, tiếp theo không biết sẽ là ai? Oán trách cha mẹ không nên nhận nuôi đứa trẻ bị cha mẹ vứt bỏ mang chuyện chẳng lành đến là em...... Về sau bà nội đi ra mắng bọn họ, bọn họ mới không dám nói tiếp.

“Đó là lần đầu tiên em nghe được lai lịch thân thế của mình, em vừa hoang mang hoảng sợ, vừa khó chịu lại bối rối...... Mối quan hệ ruột thịt được cho là hiển nhiên đó, trong nháy mắt bị phủ định, em nên làm gì bây giờ?” Giọng nói Thủy Dạng bình tĩnh, nhưng đôi môi phát run tiết lộ sự bất lực năm đó của cô.

Quách Ngọa Hổ nắm lấy tay cô một cách tự nhiên. “Em tuyệt đối không phải đứa trẻ mang đến điềm xấu.”

“Nhưng mà...... bà nội là cọc gỗ nổi duy nhất của em, bà dùng tình yêu bao dung nhất cứu lấy em! Nhưng bà nội tốt như vậy cũng tại lúc em mười lăm tuổi mắc ung thư mà qua đời, bác cả, bác hai đều nói em lại khắc chết một người, ai ở cùng với em đều sẽ đoản mệnh.” Cô cắn chặt môi dưới, cơ hồ cắn đến muốn chảy máu.

Quách Ngọa Hổ kéo cô qua, ôm vào lòng, không cho cô ngược đãi bản thân.

“Nói vớ vẩn! Bác cả và bác hai thật sự quá đáng, thực chẳng phải người tốt đẹp gì, bác chồng là mẹ bọn họ, sao bọn họ không nói chính mình khắc chết bà đi? Tìm căn nguyên cứu đế, bọn họ hợp lại chèn ép em, bịa đặt sinh sự, mục đích chính là chiếm tài sản, không muốn chia cho em.”

“Là vì thế sao?”

“Theo quy định của pháp luật, sau khi bác chồng mất tài sản của bà hẳn phải được chia làm ba phần, em có thể 『 thay mặt kế thừa 』 phần của cha. Kết quả em lại ngu ngốc bị mấy lời của bác cả, bác hai kích thích, buông tha không kí lên tài liệu kế thừa, tài sản gần trăm triệu bị bọn họ chia đều. Chờ ông nội phát hiện thì đã chậm một bước, may mắn trước đó bác chồng đã đem mấy trăm vạn tiền mặt, cổ phiếu