với tớ đi, năn nỉ đấy!
- Không được đâu, tớ còn phải về nấu cơm nữa
Nhỏ không suy nghĩ mà phán một câu thẳng thừng như thế đấy! Rồi nhỏ quay
lại chỗ ngồi không thương tiếc! Và nó không thể nói gì hơn vì bây giờ,
tiếng trống đã vang lên báo hiệu giờ ra chơi kết thúc.
Đến lúc này thì tôi mới thấy tên Tiểu Thiên đáng ghét bước vào lớp, coi cái bộ dạng của hắn kìa cứ thong dong thấy mà ghét. Mặt của hắn vẫn lạnh
lùng nhưng tất cả đều toát lên cái khí thái đẹp trai, hoàn hảo của một
đứa con nhà giàu. Nhưng cho dù hắn có là thiên thần thật sự đi chăng nữa mà hắn dám đụng đến Trần Ngọc Nhiên này thì quả là một chuyện không thể nào tha thứ...
Một kế hoạch chợt lóe sáng trong đầu nó, và nó nghĩ kế hoạch này rất hay.
Một kế hoạch báo thù cho những chuyện mà hai ngày hôm nay hắn đã gây ra
cho nó...
Đợi hắn bước tới bàn, nó ngồi xuồng chỗ hắn rồi giơ chân ra cản đường, với
cái tướng đi chỉ nhìn lên trời như hắn thì việc vấp phải cái chân nó là
một chuyện rất khả thi. Cứ nghĩ tới cái cảnh tưởng hắn sẽ vấp vào chân
nó rồi té ngã lăn quay ra đất trước ánh nhìn của gần 40 học sinh trong
lớp này sẽ ra sao nhỉ? Chắc sẽ quê lắm đây. Cứ tưởng tưởng đến thế thôi
nó đã muốn lăn quay ra cười sặc sụa rồi. Không biết cảnh thật sẽ như thế nào đây, nó hồi hộp chờ đợi, hắn đang bước từ tốn đến bàn, chỉ còn vài
bước nữa thôi, ha ha, hắn sẽ té ngã và...
1s
2s
3s Trôi qua... Có cái gì đè nó phải không nhỉ? Không hiểu nỗi nữa
Nhưng sao đau quá vậy? Đau thấu trời xanh luôn ý, cả người nó như bị một tảng đá đè nặng trên người. Vẫn chưa định hình được chuyện gì xảy ra, nó thử sờ cái thứ đang ở trên người nó. Nó hơi ấm, hơi cưng cứng, cũng hơi mềm mềm. Gì thế nhỉ? Nó tò mò mở mắt ra...
Nó có nằm mơ không đây? Nếu nằm mơ thì xin ông trời cho nó tĩnh dậy mau
mau giùm vì cái chuyện đang xảy ra với nó thật là kinh khủng: tên Tiểu
Thiên đang đè lên người nó, nặng quá! Nếu nó không luyện võ thì chắc bị
tên này đè bẹp dí rồi. Mà sao mặt hắn với mặt nó sát nhau đến thế này?
Mắt hắn vẫn nhắm nghiền, sao vậy chứ? Môi của hắn, nó nó...chạm vào môi
nó. Đôi môi mềm mềm mềm, có một chút ngọt, một chút vị đắng. Có phải do
nó qua tưởng tượng không? Tim nó đập rất nhanh, nhanh đến nỗi hơi thở
không còn đều đặn nữa. Cứ y như là nó vừa chạy vài trăm mét vậy nhưng
chỉ khác một chỗ là bây giờ mồ hôi nó không chảy ra... cảm giác lúc này
rất khó diễn tả... nếu nói là đau thì nó đang dối lòng vì bây giờ toàn
thân nó đều cảm thấy hạnh phúc. Cảm giác mà từ trước tới giờ nó chưa
từng có, chưa từng trải qua...chỉ có là bây giờ hình như thời gian đang
ngừng lại phải không nhỉ? Cứ y như lần đầu tiên nó gặp hắn vậy... nhưng
lần này lâu hơn...lâu hơn. Không biết là bao lâu nhưng có vẻ hơi lâu rồi đây, nó bắt đầu lấy lại những giác quan và cảm thấy khủng khiếp! Sao
hắn có thể làm thế này lâu như vậy chứ! Nó nghiêng mặt qua một bên:
- Này đứng lên dùm đi- Mặt nó đỏ ửng lên khi nói câu đó... nó có thể biết chắc được chuyện này vì hai má của nó rất nóng... cái nóng tự nhiên mà
không cần một tác động nào từ thời tiết...Và còn một chuyện nữa chứ,
chính là cái đầu của nó, bây giờ nó phát hiện cái đầu của nó không nằm ở dưới đất mà là trên bàn...
Không một chút tiếng động nào thoát ra từ hắn...hắn bất động hoàn toàn, chỉ
có cơ thể đang thở những hơi thở mệt nhọc và người của hắn rất nóng...
Hắn bất tĩnh rồi sao? Sao không ai đỡ hắn dậy dùm nó vậy. Nó quay mặt nhìn cả lớp và tất cả mọi
người đều đừng nhìn như bất động, không một lời nào thốt ra, vậy thì nó
phải làm giải tỏa cái không khí quái quỷ này thôi. Nó la lớn lên:
- Này, đỡ hắn dậy dùm đi
Hai, ba thằng con trai trong lớp đã “tĩnh” ra, tụi nó chạy tới đỡ Tiểu Thiên đứng dậy. Bây giờ nó mới nhận ra cái đầu của nó không còn nằm dưới đất
mà nằm trên bàn, dĩ nhiên cũng không phải bàn nó mà là bàn nhỏ Trân. Bây giờ nó bắt đầu thấy cái cổ của mình mỏi rồi đây. Cố gắng dùng hết sức
lực nó nhấc đầu lên. Và nó thấy gì đây: Hai tên kia chỉ đỡ Tiểu Thiên
đứng dậy thôi rồi tụi nó lại đứng chết chân tại chỗ nhìn nó như chờ đợi
mệnh lệnh kế tiếp
- Còn không mau đưa hắn tới phòng y tế mau
Hai tên đó đã lấy lại tất cả giác quan nhờ màn la lớn của nó, tụi nó nhìn
lại cái thứ mà mình đang vác, chính là Tiểu Thiên, không hiểu sao hai
đứa đến giật mình và buông tay ra và hắn...hắn đang té xuống đất. Theo
phản xạ tự nhiên, nó chạy tới đỡ lấy hắn, rồi nó quay sang con nhỏ Trân
đang đứng ngớ người hét lớn lên:
- Này, Trân, mau giúp tôi đỡ hắn tới phòng ý tế với hai tên này bị khùng rồi
Nhỏ Trân bây giờ đã lấy lại được hồn của mình và các thành viên khác trong
lớp cũng bắt đầu “tĩnh”ra! Nhỏ chạy tới đỡ Tiểu Thiên hộ nó, rồi hai đứa đưa hắn tới phòng y tế.
Bây giờ lúc bước ra khỏi cửa lớp, nó mới để ý đến cái lớp học, lúc này nó
bắt đầu xôn xao bàn tán, dĩ nhiên tin tức thì chỉ có cái chuyện xảy ra
mới nãy thôi!
- Cậu có chụp được tấm hình nào không?- Một tiếng thì thầm nhỏ lọt vào tai nó
- Tiếc quá, không có. Nếu có thì đây sẽ là tin tức hot nhất trên tờ báo tường ngày mai đấy!
Cái gì?