i cảm thấy đau khổ cùng thất vọng.
“A Lệ nếu đã tới đây sao không kêu người thông tri cho ta biết một tiếng”. Mạc Lân bước xuống dưới, vẻ mặt ôn nhu làm Kinh Vô Tuyết nhướng mày.
Hắn chỉ khi đối diện với mỹ nữ mới trở nên ôn hòa nhã nhặn thế này, còn đối xử với nàng nếu không phải là la hét thì cũng là động tay động chân. Nghĩ tới chuyện hắn đối xử khinh bạc với mình, Kinh Vô Tuyết như cảm thấy một luồng khí nóng từ hai bên tai lan tràn toàn thân.
“Ta…… Ta có làm một chút điểm tâm mang đến đây”. A Lệ ngại ngùng cúi đầu.
“Ta có thể ăn được không?” Mạc Lân tự động bốc một cái lên ăn, “Oa, hương vị không tệ, A Lệ tài nghệ của muội thực không tồi, sau này ai cưới được muội chắc chắn sẽ là người hạnh phúc nhất cho xem”.
Hắn rốt cuộc xem không có nổi nữa, lạnh lùng nói “Thiếu gia, thuộc hạ xin phép cáo lui”. Mạc Li mặt không đổi sắc đứng dậy.
“Thiếu gia, ta cũng có chuyện phải làm, xin phép cáo lui”. Mạc Cấn theo chân Mạc Li nhanh chóng chạy ra ngoài, Mạc Li này cao ngạo lại lạnh lùng sớm muộn cũng gây ra chuyện cho xem.
Những người khác cũng đều chắp tay hành lễ lần lượt rời đi.
Trong Mạc phủ, đương gia là Mạc Lân chủ sự mọi việc trong ngoài, phía dưới có bát đại tổng quản, lấy tám quẻ trong bát quái làm danh tự, tám người này đều nhận được ân huệ to lớn của Mạc gia nên luôn trung thành với Mạc gia, đại tổng quản là Mạc Kiền, thầy thuốc là Mạc Chấn, chủ trì trướng phòng là Mạc Khôn, đảm nhiệm trọng trách lựa chọn nhân tài, phụ trách công việc kinh doanh với hải ngoại là Mạc Tốn cùng Mạc Khảm, ba người còn lại đó là Mạc Đoài, Mạc Cấn cùng Mạc Li phụ trách bảo vệ an nguy cho Mạc phủ.
Kinh Vô Tuyết vô tình gặp được Mạc Tốn cùng Mạc Khảm ở bên ngoài, còn Mạc Đoài do Mạc Cấn tiết lộ ra, Mạc Đoài phụ trách công tác nguy hiểm, không thường lộ mặt, hiện thân trước người khác.
Đại sảnh còn lại ba người, Kinh Vô Tuyết hướng về bên trái thấy A Lệ đang e thẹn, hướng về bên phải thì thấy Mạc Lân khoa môi múa mép tán dương A Lệ hết lời, nàng bỗng thấy trong ngực mình có sự buồn bực không thể diễn tả thành lời.
Nàng theo trực giác mách bảo, bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài, vọng lại một câu “Ta … Ta đi tìm Đông Mai, miễn cho nàng khi tỉnh dậy không thấy ta đâu lại lo lắng”. Nàng cho tới tận bây giờ, cũng chưa từng muốn sẽ bị gông xiềng của hôn nhân ràng buộc, A Lệ xinh đẹp như hoa huệ, tâm hồn thuần khiết như hoa lan, càng nhìn càng thấy rất xứng đôi với Mạc Lân, mà hắn cũng tán thưởng nàng như vậy, không bằng nàng hãy tránh đi cho họ có cơ hội ở riêng với nhau.
Nàng sau khi rời khỏi đại sảnh, tâm trạng không hiểu sao lại trở nên vô cùng trầm trọng, nặng nề, nàng đến tột cùng là sao vậy? Nàng đáng lẽ phải thấy thật cao hứng vì hắn có nhiều hồng nhan tri kỷ mới phải, như vậy hôn ước của nàng và hắn sẽ trở nên vô nghĩa, ý niệm vừa nảy sinh này làm nàng không vui một chút nào hết, tại sao vậy nhỉ? nàng không tài nào lý giải nổi.
Nàng mải miết đi lạc tới tận dòng suối, tại dòng suối nàng phát hiện thấy cả đám tiểu hài tử đang nô đùa, trong óc của Kinh Vô Tuyết bất chợt thoáng qua những hình ảnh rất mơ hồ, tình cảnh chỗ này trông thực quen thuộc.
“A! tiên nữ tỷ tỷ”.
“Tiểu Long, sớm vậy mà đã ra đây chơi rồi” .
Tiểu Long cuống quýt chạy lại gần nàng, “Tỷ có gặp tỷ tỷ của đệ không?”
“Có”.
Trong trí nhớ của nàng cũng có một tiểu nam hài giống như vậy…..
“Tỷ tỷ của đệ mang điểm tâm tới Mạc phủ, tỷ ấy là người làm điểm tâm ăn ngon nhất trên đời này, tỷ có được nếm thử một chút không?”
Tâm thần nàng bỏ đi hoang, trong đầu nàng giờ phút này chỉ tồn tại đúng một suy nghĩ đó là cảnh tượng này quả thực rất thân quen, nàng trả lời trong vô thức “Điểm tâm đó là do tỷ tỷ của đệ mang cho Mạc Lân ca ca ăn, ta sao dám ăn”.
“Kinh cô nương, nguy hiểm”. Phía sau truyền đến thanh âm khiếp đảm, Kinh Vô Tuyết cả kinh, lại phát hiện thấy cả đám tiểu hài tử đang chơi ở dòng suối kinh hoàng chạy tan tác như chim non, nàng vội vàng quay đầu lại, phát hiện thấy một con trâu đang chạy như điên về phía nàng.
“Tiên nữ tỷ tỷ, mau chạy đi, con trâu đó phát cuồng rồi”. Tiểu long vừa chạy vừa lo lắng cho tiên nữ tỷ tỷ xinh đẹp, đã chạy rồi mà vẫn quay lại kéo tay nàng chạy theo.
“Không có việc gì đâu”.
Cảnh này thực quen thuộc, hồi ấy –
“Tiểu quỷ, mau tránh ra”
“Các ngươi không được đánh Đại Hoàng, Đâị Hoàng đâu có đắc tội với mấy người đâu”. Trong trí nhớ của nàng, lúc ấy nàng ôm chặt lấy chú chó nhỏ, sợ hãi run rẩy nhìn cả đám tiểu hài tử hung ác.
“Nếu ngươi còn không buông tay, chúng ta cũng đánh luôn cả ngươi …”
Lời uy hiếp còn chưa nói hết, bỗng từ đâu một loạt đá bay tới nhằm thẳng vào bọn chúng, làm cho bọn chúng một phen tối tăm mặt mày.
Trận công kích bằng đá vừa dừng lại, tên đầu lĩnh của đám tiểu hài tử nói “nhất định chính là tên gia hỏa Mạc gia, mau đuổi theo”. Hắn vừa nói xong, dẫn đầu cả nhóm chạy đuổi theo hướng đá bay vừa rồi.
“Chạy thôi”. Bỗng nhiên sau lưng Kinh Vô Tuyết vang lên tiếng nói dục dã. Thừa dịp lũ tiểu hài tử không chú ý, Mạc Lân quay lại kéo nàng bỏ chạy.
“Lân ca ca, từ từ, vẫ