Pair of Vintage Old School Fru
Ăn Tướng Công

Ăn Tướng Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324602

Bình chọn: 7.5.00/10/460 lượt.

ỷ nhiều như sao trên trời. Nhưng sao trong ngực nàng lại thấy nhói đau không thể giải thích được thế này?.

“Khách nhân nào? Ý nàng ám chỉ hoa khôi Liễu Nghênh Hương của Hoa Vũ các phải không?”. Nàng thản nhiên mặc kệ hắn có nữ nhân khác sao? Trong lòng nàng không có chút cố kị gì sao? Nàng có lẽ không thể biết được rằng trong lòng hắn lúc này đang trào dâng một cảm giác uất nghẹn.

“Ta đã từng được nghe nhị tỉ nói qua, Liễu Nghênh Hương tài sắc vẹn toàn, cầm kì thư họa đều tinh thông, ai muốn gặp nàng đều phải tốn cả ngàn lượng hoàng kim, được gặp nàng một lần mà nhớ một đời”.

“Nhị tỉ của nàng cũng biết thực không ít”. Sớm đã nghe Kinh gia nhị tiểu thư hành động kinh thế hãi tục, thân là nữ tử mà lại thường xuyên là khách quen của kĩ viện.

“Cho nên ngươi không cần lo lắng cho ta đâu, ta có thể tự chiếu cố chính bản thân mình”. Kinh Vô Tuyết ngừng một chút rồi nói tiếp “Mạc Cấn đã nguyện ý hộ tống ta đi Tô Châu trà phường rồi, còn A Vượng thì giúp ta chuẩn bị xe ngựa, A ngôn ở phòng bếp cũng muốn giúp ta chuẩn bị cơm điểm tâm cho ta ăn trên đường đi, còn nữa …”

“Đủ rôi”. Sắc mặt Mạc Lân lúc xanh lúc trắng, nàng lúc nào mà đã quen được một đống người vậy chứ?

“Làm gì mà tự nhiên hét lớn tiếng vậy chứ, Tiểu bụi bị ngươi làm cho tỉnh ngủ mất rồi”. Nàng vừa nói vừa vuốt ve, vỗ về an ủi con chuột nhỏ.

Khi hai người vừa về tới Mạc Phủ, Mạc Lân đã đem cái hộp gỗ có chứa con chuột trả lại cho Kinh Vô Tuyết, nhưng cũng ước định với nàng tuyệt không được thả cho nó chạy lung tung ra ngoài.

“Tiểu thư, sao người lúc nào cũng ôm con chuột đó theo bên người vậy?” Đông Mai nhăn tít chân mày, liên tục lùi lại bảo trì khoảng cách cùng nàng.

Nàng đối xử với con chuột đó còn tốt hơn vạn lần so với hắn, còn cho nó ngủ trong lồng ngực nàng nữa, hắn không nhịn được nói “nàng là hôn thê của ta mà”.

”Ngươi nói gì?” nàng chơi cùng con chuột vô cùng cao hứng, tiếng cười vang lên như ngân linh(chuông bạc), hoàn toàn không nghe rõ hắn nói cái gì.

“Qua vài ngày nữa, ta có việc cần vào trong thành một chuyến, lúc đó chúng ta cùng nhau đi đến Tô Châu trà phường”

“Không cần phải phiền hà tới ngươi như vậy, đã có Mạc Cấn theo giúp ta rồi”. Nàng không thích hắn bồi nàng đi Tô Châu Trà phường chút nào, mỗi lần cùng hắn ở một chỗ, nàng đều có cảm giác khó thở như bị suyễn.

“Nàng là vị hôn thê của ta”. Hắn nói mà răng nghiến kèn kẹt.

“Ta nhớ mà! Nhưng chuyện đó chẳng qua là do người lớn định đoạt, thực sự mọi chuyện xảy ra căn bản không thể quy hết trách nhiệm cho ngươi, huống chi ta cũng không để tâm tới mấy chuyện nhỏ như vậy, một khi đã thế, ngươi cũng không cần phải khó xử nữa, cứ coi như giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì có phải tốt hơn không?”

“Ta sẽ làm cho nàng luôn nhớ rõ ràng nàng là thê tử của ta”. Nàng thản nhiên phủi sạch hết thảy mọi chuyện đã xảy ra giữa hai người bọn họ, “Chuyện sau này không do nàng định đoạt, ta sẽ quyết định chuyện đó”.

Kinh Vô Tuyết liếm môi có chút tức giận, nhún nhún vai không kiên nhẫn gắt lên nói “Được rồi, ngươi hay lắm”.

Nghỉ ngơi một đêm, Kinh Vô Tuyết thức dậy từ rất sớm, một phần là do lạ giường không quen chỗ, thêm nữa do nàng muốn ngay lập tức được nhìn thấy tiểu bụi. Hôm qua sau khi ăn tối xong, nàng không kịp giữ tiểu bụi để nó chạy mất, dọa mọi người hoảng sợ, nên Mạc Lân ngay lập tức tịch thu.

Nàng đã gặp hạ nhân, người phụ trách chiếu cố cho Tiểu bụi, sau khi xong xuôi giờ đang đi dạo một vòng quanh Mạc phủ, bỗng dưng, một thanh âm thanh thúy vang lên giữ nàng lại.

”Cô nương, xin cho hỏi Mạc thiếu gia đang ở chỗ nào?”

Nàng dừng hẳn cước bộ, quay đầu lại nhìn thấy một nữ tử tú lệ tay xách cái làn nho nhỏ, “Xin hỏi cô nương, ngươi là ….”

Người vừa tới cũng phát hiện ra gương mặt nàng rất xa lạ, vội vàng tự giới thiệu “Ta tên là A Lệ, ngươi là tân nha hoàn mới tiến phủ có phải không? Trước kia ta chưa gặp ngươi bao giờ?”

“Không phải vậy”. Bởi vì Đông Mai vẫn còn đang ngủ say, Kinh Vô Tuyết không nỡ đánh thức, nên đã tự mình trang điểm tết tóc thành hai bím, xuất môn ra ngoài một mình, hiện tại đã bị ngộ nhận thành nha hoàn.

“Thực sự xin lỗi, vậy ngươi là khách quý của Mạc thiếu gia đúng không?”

“Tính như vậy có được không nhỉ”.

“Ách, xin hỏi vậy ngươi đã từng nhìn thấy vị hôn thê của Mạc thiếu gia chưa?” Chần chừ một chút, A Lệ quyết định vẫn là nên nắm lấy cơ hội này để hỏi cho rõ ràng điều khúc mắc trong lòng.

Không phải là đang hỏi về mình sao chứ? “Có a!” Nàng mỗi ngày đều nhìn thấy mình mà.

“Đã vậy xin hỏi …. Kinh gia tam tiểu thư bộ dạng trông như thế nào ? Không, ý của ta là nàng là người như thế nào? Tiểu Long nói, nàng trông xinh đẹp tựa như tiên nữ hạ phàm”.

”Ta nghĩ cũng tạm được thôi, Tiểu Long đã nói quá lên rồi. Ngươi chính là tỷ tỷ của Tiểu Long hả?”

“ừm” A Lệ gật đầu khẳng định, rồi vội vàng hỏi tiếp “Vậy cảm giác của Mạc thiếu gia đối với nàng thế nào?”

“Hoàn hảo, tựa như muội muội của mình”. Kinh Vô Tuyết nói xong quan sát sắc mặt A Lệ, không hiểu sao nàng ta lại đỏ mặt như vậy?”

“Thực sao?” Vẻ mặt A Lệ hàm chứa