ạnh Uyển Lôi bắt được kiếm, mày nhướn lên, cũng không cự tuyệt, tùy tay vung lên vài cái, sau đó lui về sau vài bước, đem kiếm giơ lên trước người đứng giữa, cánh môi nhếch lên. “Học trưởng, thỉnh chỉ giáo.”
“Lẫn nhau.” Nghiêm Quân Dịch vừa cười vừa
đến gần cô, xuất kỳ bất ý (bất thình lình, làm người ta không kịp đối
phó) đâm ra một kiếm về phía cô.
Thương một tiếng, hai kiếm giao nhau, Mạnh
Uyển Lôi xinh đẹp ngăn trở công kích, lập tức phản kích, công kích của
cô nhẹ nhàng mà lợi hại, áp dụng công pháp rất nhanh. Nghiêm Quân Dịch
kinh ngạc nhíu mày, kiếm nghệ của cô thật tốt, khó trách Tiểu Kỉ thất
bại, nếu anh có một tia khinh thường, chỉ sợ cũng sẽ bại trận.
Mới nghĩ, lưỡi kiếm đột nhiên đến gần mặt
anh, anh nhanh chóng nghiêng một bên, mặt nguy cơ thiếu chút nữa bị
rạch, người con gái này!
Anh nheo mắt, bắt giữ được đắc ý hiện lên trong mắt cô. Tốt lắm, muốn đùa sao?
Anh giơ lên bạc môi, thừa dịp khi tới gần cô, ở vành tai cô nhẹ giọng nói: “Học muội, cảm giác khi hôn cô thật kém!”
Cái gì? Mạnh Uyển Lôi ngẩn người một chút,
mà anh thừa dịp này quét về phía kiếm của cô, mũi kiếm cố ý cũng hướng
vào khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn kia.
Đương nhiên, chỉ dọa cô thôi.
Mạnh Uyển Lôi trong lòng cả kinh, vội vàng
tránh ra, nhưng thân ảnh anh lại rất nhanh gần sát, lấy tiếng nói chỉ có hai người nghe được: “Nhưng nhìn cô đêm đó còn say mê, nếu tôi không
cắn nát môi của cô, cô vẫn chưa định thần lại đi?”
Nói bậy! Mạnh Uyển Lôi buồn bực, kiếm thế bắt đầu biến loạn.
“A! Đáng tiếc tôi đối với tiểu muội muội
không có hứng thú, hơn nữa cô vẫn là con gái tên họ Mạnh kia, cho nên
cho dù cô thích tôi, tôi cũng không có khả năng nhận cô.”
“Ai thèm……” Cô tức giận đáp lời, phát hiện
tiếng nói của mình quá lớn, vội vàng im bặt, nhưng công kích lại càng
mãnh liệt mà không có trật tự. Này hỗn trướng! Anh ta cố ý muốn làm cô
loạn!
Cô họ Mạnh thì đã sao? Ai thích anh ta? Mạnh Uyển Lôi buồn bực, nhất thời mất bình tĩnh.
“Thương!” Kiếm trên tay bị đánh văng lên
trời, mũi kiếm lợi hại chỉ vào cổ của cô, mà chủ nhân thanh kiếm vẫn
tươi cười tuấn mỹ mê hoặc người ta, ung dung nhìn cô.
Cô trừng anh, nắm chặt chuôi kiếm. “Ti bỉ!”
“Cám ơn.” Nghiêm Quân Dịch bị mắng không đến nơi đến chốn, giơ lên nụ cười mê người, giống thân sĩ khuynh thân hành
lễ với cô. “Học muội, đa tạ, hy vọng trận này có thể làm cho cô bởi vì
thắng Tiểu Kỉ mà tự cao tự đại hiểu được chút đạo lý khiêm tốn.”
“Anh……” Mạnh Uyển Lôi giận trừng mắt nhìn
anh, nhưng cũng biết chính mình không thể mất mặt, thở sâu, cô tự nhiên
tươi cười tao nhã, thanh âm vững vàng mà ngọt. “Cám ơn học trưởng chỉ
giáo.”
“Không khách khí.” Thấy lửa giận trong mắt cô, Nghiêm Quân Dịch cảm thấy tâm tình thật tốt.
Mà tươi cười trên mặt anh ta, làm cho Mạnh Uyển Lôi tâm tình càng ác liệt.
Đáng giận! Xú nam nhân ti bỉ này!
ghiêm Quân Dịch! Quả thực là tên xấu
xa! Nghĩ đến thủ đoạn ti bỉ của hắn, dù hai ngày đã qua, Mạnh Uyển Lôi
vẫn rất khó chịu, hắn chẳng những hôn cô, còn giả bộ khoe khoang sức hút của bản thân trước mặt cô, hắn có chút hèn hạ, nói thẳng ra là dùng thủ đoạn để áp đảo cô. Thật sự là……quá vô sỉ!
Đôi môi đầy đặn mím chặt lại, đầu ngón
tay đè thật mạnh xuống những phím đàn của cây đàn dương cầm màu trắng
quý phái, khiến cho âm điệu của bản giao hưởng Beethoven bị lạc nhịp và
trở nên lộn xộn, điều này xuất phát từ tâm trạng phức tạp của của người
đang chơi, đầu ngón tay lướt rất nhanh qua phím đàn, mặc dù đang chìm
đắm trong thanh âm ngân vang đầy hỗn loạn và cao vút của bản nhạc cổ
điển, vẫn không thể làm giảm bớt cơn tức giận đang cuộn trào trong tâm
trí cô.
Đáng giận! Thật đáng giận!
Hắn ta thật đáng ghét khi biến mất tăm
mất dạng hai ngày qua, ở câu lạc bộ cũng không thấy được mặt hắn, mà hắn cũng không có đưa Kiều Kiều về nhà, sau đó mới nghe được hắn không đến
trường là có việc quan trọng.
Mọi chuyện về hắn, cô không cần phải đi dò hỏi, vì hắn có rất nhiều fan hâm mộ, chỉ cần là đời tư của hắn qua
miệng của bọn họ là có thể biết ngay, nguyên lai ở trường hắn rất nổi
tiếng, dù hắn lãnh đạm và xa cách, đối mặt với rất nhiều nữ sinh xinh
đẹp, hắn vẫn không hề có một biểu tình nào khác lạ, ngay cả hoa hậu
giảng đường hắn cũng vờ như không thấy. Hắn là thiên tài âm nhạc ở
trường học, mặc dù rõ ràng rất hiếm khi đến trường, nhưng lại luôn đứng
đầu khoa thanh nhạc của trường, cho dù hắn có vắng họp, giáo sư cũng
không tức giận, hắn chính là học trò cưng của các giáo sư. Cô còn nghe
nói hắn rảnh rỗi lại đi đến các buổi hòa nhạc quốc tế để dự thính, còn
cùng các giáo sư bậc thầy trao đổi bàn luận, tất cả họ đều rất yêu mến
hắn, không những thế còn muốn đem hắn trở thành học trò của chính mình.
Cũng chưa từng nghe qua hắn kết giao
với bạn gái, bất quá bên cạnh lúc nào cũng có phụ nữ vây quanh, thường
xuyên có người nhìn thấy hắn thường lui tới mấy quán ăn đêm, hơn nữa mỗi lần xuất hiện bên cạnh luôn có những cô gái xinh đẹp, mà những cô gái
này đều sành sỏi, trưởng thành, mà dáng người bọn họ cũng rất hấp dẫn,
nóng