bây giờ, chưa có nữ
sinh nào đạt được ba cửa này.
“Này! Mạnh Uyển Lôi cũng biết đấu kiếm?”
Phương Nhĩ Kiệt thú vị nhỏ giọng hỏi anh, một đôi mắt tràn đầy hứng thú
nhìn mỹ nữ lớp dưới đang đứng ở phía trước. Trưởng câu lạc bộ đấu kiếm
là anh, phó câu lạc bộ là Nghiêm Quân Dịch, trên cơ bản một người năm
thứ năm, một người năm thư tư, hai người sớm nên nhường lại vị trí cán
bộ thôi.
Nhưng mà, ai bảo ở câu lạc bộ đấu kiếm không ai mạnh hơn bọn họ, bởi vậy trước khi tốt nghiệp, bọn họ vẫn tiếp tục ở câu lạc bộ này.
“Ai biết?” Anh đối với Mạnh Uyển Lôi căn bản không quen, ai biết cô ta hiểu biết về đấu kiếm hay không? Liền ngay cả cô ta học ở khoa âm nhạc này cũng làm cho anh kinh ngạc được chưa?
Danh viện thiên kim học vài nhạc khí hẳn
không ngại, tuy nhiên có học được tốt hay không lại là chuyện khác,
nhưng hai ngày nay anh lại thường nghe được chuyện về Mạnh Uyển Lôi.
Bao gồm tiếng đàn của cô làm cho giáo sư kêu là thiên nhân, hô rằng thiên tài âm nhạc thứ hai cuả trường học đã xuất hiện – người thứ nhất là anh, Nghiêm Quân Dịch.
Không chỉ như vậy, còn nghe nói cô đối với
nhạc lý cùng các loại âm nhạc đều rất quen thuộc, ở lớp học trao đổi
cùng giáo sư, làm cho giáo sư rất vui.
Còn có, trừ bỏ học thức, nghe nói cô còn là
ngôi sao sáng giá của câu lạc bộ tennis, một thân mát mẻ đánh cầu hấp
dẫn một đống nam sinh vây xem.
Mới hai ngày, ba chữ Mạnh Uyển Lôi liền nổi
tiếng tại trường học, thành hoa hậu giảng đường chỉ ngắm mà không thể
chạm trong miệng nam sinh, xinh đẹp cùng có học thức, thời gian ngắn
ngủn đã trở thành nhân vật phong vân, mặc kệ đi đến đâu cũng có thể nghe được chuyện của cô.
Mà hiện tại, cô ta còn bước vào câu lạc bộ
đấu kiếm, nhìn cô ta gầy teo yếu ớt, cổ tay nhỏ tưởng như bẻ là gãy, cô
ta biết đấu kiếm?
Nghiêm Quân Dịch thu hồi tầm mắt, tầm mắt lại chuyển sang học đệ canh giữ ở cửa thứ ba, hoài nghi anh ta nhân nhượng.
Chú ý tới ánh mắt học trưởng, học đệ vội
vàng kêu oan. “Học trưởng, em không có, cô ấy thật sự rất mạnh.” Anh
cũng bị dọa đó? Thế nhưng bại bởi một người con gái, lại còn là mỹ nữ,
ngao ô……
“Thật sự?” Phương Nhĩ Kiệt ôm lấy cổ học đệ, nhỏ giọng hỏi: “Hai người so mấy chiêu?”
Học đệ giơ ra một ngón tay. “Một chiêu, em đã thua.”
Phương Nhĩ Kiệt huýt sáo.
“Chúng ta tiếp tục mắt to trừng đôi mắt nhỏ
như vậy sao?” Tiếng Mạnh Uyển Lôi đạm vang lên, nhìn quét qua bọn họ một cái, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Nghiêm Quân Dịch. “Hay là
chuyện có con gái vượt qua sự kiểm tra đã đả kích sự tự cao tự đại buồn
cười của đàn ông các anh?”
“Ái chà, lời này rất khiêu khích!” Phương Nhĩ Kiệt hích vai Nghiêm Quân Dịch. “Phó câu lạc bộ, người ta khiêu khích cậu nha!”
“Thực kinh ngạc, không nghĩ tới thiên kim
Mạnh gia cũng biết đấu kiếm, đó không phù hợp với trò chơi của danh viện nha.” Nghiêm Quân Dịch nhếch môi, nhàn nhạt trào phúng lại.
“Chỉ đơn giản là phòng thân, chơi đùa thôi.” Mạnh Uyển Lôi cười một chút dịu dàng có lễ với anh, “Không nghĩ tới tôi đùa một chút cũng có thể vượt qua bài kiểm tra, tôi cũng thực kinh
ngạc.”
“A, người có thể thắng Tiểu Kỉ cũng rất
nhiều, cô không phải người đầu tiên.” Ngụ ý, thắng loại gà yếu như Tiểu
Kỉ cũng không cần cao hứng.
“Học trưởng, em trúng đạn rồi sao?” Hơn nữa còn bị thật nhiều súng bắn, đau quá đi!
“Hư!” Phương Nhĩ Kiệt che miệng Tiểu Kỉ.
“Vậy là tốt rồi.” Mạnh Uyển Lôi thở một hơi, cười càng đẹp hơn. “Tiểu Kỉ học trưởng, người ta nói danh sư xuất cao
đồ (thầy giỏi thì trò giỏi), chỉ tại thầy kém thôi……” Cô dừng một chút,
tư thái tao nhã lại mê người. “Cho nên không phải anh sai, mà là cấp
trên chỉ đạo quá kém.”
“Ách…… Ha ha, thật không?” Nhìn thấy mỹ nữ cười, Tiểu Kỉ thẹn thùng gãi đầu, đoạn trúng đạn bi thảm vừa rồi toàn bộ biến mất.
Nhưng lập tức một mắt lạnh trừng đến làm cho anh ta sợ tới mức vội vàng thu hồi nụ cười trên mặt.
Thu hồi cái trừng lạnh, Nghiêm Quân Dịch đem tầm mắt dời về phía Mạnh Uyển Lôi, thấy cô đang cười xinh đẹp, nhưng
ánh mắt lại toát ra tia lửa. Tia lửa kia anh không xa lạ, một đêm nào đó nửa tháng trước, trong mắt cô lóng lánh loại khiêu khích này. Mà nửa
tháng nay, anh không gặp qua cô. Ngày trước khi đưa Kiều Kiều trở về đều nhất định sẽ gặp cô, nhưng nửa tháng nay lại biến mất, anh nghĩ là nụ
hôn kia dọa đến cô, hoặc là làm cho cô tức giận đến không muốn lại nhìn
thấy anh.
Anh cũng không có khái niệm, không thấy cô ta cũng sẽ không chết.
Nhưng hiện tại cô lại chủ động xuất hiện ở trước mặt anh, hơn nữa lại là một bộ dáng kiêu ngạo bất tuân.
Tốt lắm, có ý tứ!
Nghiêm Quân Dịch nở nụ cười, bất thình lình
tươi cười làm cho Mạnh Uyển Lôi giật mình, mắt đẹp hiện lên một tia cảnh giác, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn bình tĩnh như trước, lạnh lùng cùng
anh nhìn nhau.
“Học muội, hoan nghênh tham gia vào câu lạc
bộ đấu kiếm.” Nghiêm Quân Dịch khom người hoan nghênh, làm một cái lễ
với cô như một kị sĩ, hành động tự nhiên mà mê người. “Khó có được học
muội gia nhập câu lạc bộ, muốn tỷ thí một chút hay không?”
Anh cầm hai thanh kiếm, quăng một cái cho cô.
M
