Duck hunt
Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323352

Bình chọn: 9.00/10/335 lượt.


"Đây là trà?" Cô nhìn cục tròn tròn màu nâu trên tay, chẳng phải lá trà là từng sợi nhỏ hay sao, sao lại có hình dạng như thế này?

"Trà Phổ Nhị thường được ép thành hình lập phương hoặc hình tròn."

Nghe nói khi lá trà vừa lưu truyền vào phương Tây, người châu Âu không biết cách pha chế chính xác nên thả đại vào nước đun sôi, nhưng không ngờ ngày nay ở đất Trung Hoa lại có người trực tiếp dùng trà làm điểm tâm, thực sự chỉ hơn chứ không kém.

Ông trời của tôi ơi, cô lúng túng cười, nói lảng sang chuyện khác, cầm con dấu màu vàng trên bàn sách lên nhìn tới nhìn lui, biết được hai chữ khắc trên đó là: "Thận độc."

"Em đọc được hai chữ đó?" Anh hơi kinh ngạc. Đây là thể chữ phồn thể, hơn nữa do con dấu hình tròn nên góc cạnh mặt chữ cũng được xử lý, bình thường rất khó ai đọc được.

"Bộ em trong mắt anh đần lắm hả... đâu phải mù chữ đâu nên đương nhiên đọc được rồi." Xem nhiều phụ đề phồn thể phim Hồng Kong nên biết mấy chữ này cũng thường.

"Ở một mình thì còn cần cẩn thận gì? Hay đây là yêu cầu anh tự đặt ra cho bản thân, ở ngoài một mình thì phải cẩn thận không thể qua loa?"

Trong văn chương xưa thường hay nhìn thấy từ này, nó có nguồn gốc từ của Trung Dung: mạc kiến hồ ẩn, mạc hiển hồ vi, cố quân tử thận kỳ độc dã. (Mạn dịch: càng thấy rõ thì càng ẩn náu, càng tỏ ra thì càng kỳ diệu, người quân tử phải thận trọng khi ở một mình).

"Em có ý kiến gì hả?"

"Không, không có, có điều em đã hiểu vì sao anh không biết nấu ăn."

Quân tử quân tử, phải xa nhà bếp.

Lật nhìn album ảnh của anh, hình chụp từ nhỏ tới lớn của anh chỉ có một quyển. Còn cô thì cứ mỗi nửa năm lại nhét vào một tấm nên nhiều hơn anh nhiều. Trương Dực Chẩn không thích chụp hình, cô từng yêu cầu anh đi chụp hình Hàn Quốc nhưng hỏi mãi anh vẫn không chịu đáp ứng. Trong album ảnh chỉ toàn là hình tốt nghiệp, hình chụp tập thể, hình ảnh gia đình nhưng không hề có một tấm hình đơn nào để cô sưu tầm cả.

Không sao cả, ngắm nhìn chính anh vẫn tốt hơn.

Trương Dực Chẩn nhìn cô sờ loạn khắp phòng, còn tỏ vẻ hứng thú rất lớn với từng món đồ trang trí trong phòng. Trừ cha mẹ ra thì anh chưa bao giờ cho ai khác bước vào phòng ngủ của anh, thậm chí nhân viên quét dọn cũng chưa bao giờ vào bởi vì anh đã dọn dẹp phòng của mình tươm tất sạch sẽ.

Nhưng khi Ôn Noãn đứng trước tủ sách ngửa mặt nhìn quanh bốn phía, ánh mắt đầy vẻ vui sướng thì anh cũng vui theo.

"Ai nha, cây dù hôm trời mưa còn ở đây nè."

Nhìn thấy cây dù quen thuộc trong hộc tủ, lòng cô thấy rất thân thiết. Lần đầu bọn họ gặp nhau, Trương Dực Chẩn đã dùng cây dù này tiễn cô về phòng trọ.

"Em thích hả? Vậy tặng cho em."

"Không thể tặng dù được." Cô chân thành nói, "Hài âm của tặng dù là phân tán, là điềm xấu."

"Mê tín." Trương Dực Chẩn phản bác, "Hơn nữa dù tặng dù thì chúng ta cũng không phân tán."

"Nhưng ~" Ôn Noãn cúi đầu xuống, ấp a ấp úng, ngón tay nhỏ nhắn xoắn xoắn một góc màn cửa sổ khiến cho tấm màn thẳng thướm nhăn nheo, sau một lúc lâu mới hạ được quyết tâm, khẽ giọng nói, "Đêm qua em có gọi về nhà, nói với ba mẹ em có bạn trai." Rồi mở to mắt nhìn anh nhưng cũng vội vàng cúi xuống, "Nhưng, hình như bọn họ không đồng ý lắm."

"Tại sao?" Trương Dực Chẩn chấn động, vội vàng tới gần nắm chặt hai bàn tay đang xoắn màn cửa.

"Đương nhiên sợ em gặp người xấu." Cô cúi đầu, hai hàng mi dài như cánh bướm đập nhẹ, giống như chỉ cần chạm nhẹ vào thôi thì sẽ sợ hãi bay đi mất.

Cảm giác sợ hãi không biết tên dâng lên, anh cố gắng ổn định tinh thần, hi vọng mình có thể tạo lòng tin cho cô, "Anh nghiêm túc với em. Có cần anh làm gì không?"

Ôn Noãn nhịn không nổi nữa mà cười rộ lên, tự thưởng giải nữ chính Oscar cho mình.

"Không có, ba mẹ em nói sinh viên bây giờ yêu đương là chuyện rất bình thường, chỉ cần đừng chậm trễ việc học là được. Có em khen anh lên tới trời thì sao họ có ý kiến gì chứ?"

Nếu như không phải do diễn xuất của cô quá thật thì chắc chắn do anh quá khẩn trương nên mới mất năng lực phán đoán.

Có câu, quan tâm tất loạn mà.

"Em!" Anh giận tái mặt. Không ngờ cô lại lấy việc này ra giỡn.

"Híc, sau này em sẽ dẫn anh về nhà của em, nhà của em ở trên con đường nổi tiếng nhất Tô Châu, rất dễ tìm. Để em vẽ bản đồ cho anh." Cô nhìn thấy nét mặt không vui của anh thì tiếp tục nói lảng sang chuyện khác, tay chân luống cuống cầm một tờ giấy trắng vẽ vài nét. Mới đầu chỉ vẽ tên đường cùng đường đi, sau đó nhất thời cao hứng nên vẽ luôn bồn hoa cùng mấy cửa hàng.

"Please, em vẽ bản đồ hay tranh phong cảnh vậy." Anh ý kiến.

"Đây là phong cách cá nhân của em, có hiểu không?" Cô không thèm tiếp thu ý kiến của anh.

Tuy đường nét rất loạn nhưng nét vẽ của cô rất đẹp, chỉ đặt vài nét rời thôi mà đã có thể vẽ thật sinh động.

"Em từng học vẽ hả?"

Cô lắc đầu, "Em đây là tự học thành tài." Cô đọc nhiều manga nên tự nhiên cũng thấy ngứa tay bắt chước vẽ theo, "Bổn cô nương đây là lan tâm huệ chất, đa tài đa nghệ ."

"Cái nào cũng biết, nhưng cái nào cũng dở."

"Học thành tài mần chi, giỏi quá cũng chẳng thú vị gì cả. Tỉ như ai đó là quái vật mỗi năm đều nhận được khen thưởng ~" C