XtGem Forum catalog
Ái Phi Nghe Noi Nàng Muốn Trèo Tường

Ái Phi Nghe Noi Nàng Muốn Trèo Tường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213164

Bình chọn: 8.00/10/1316 lượt.

Lạc các.”

Nghe được lời này, Mẫn Hách gật nhẹ đầu, gió dịu dàng thổi khiến hắn tựa hồ có chút phiêu phiêu buồn ngủ.

“Thuộc hạ không biết nhiệm vụ Vương gia muốn giao là?” Quỳ nửa khắc, lại không nghe thấy âm thanh nào, Lạc Lôi nhìn chằm chằm cái bóng bất động trước mắt , không dám đề cao âm lượng.

“Tuyên cáo ra ngoài nội dung trận đấu thứ hai đi,” Đóng lại đôi mắt mặc sắc, mấy sợi tóc thính thoảng tung bay trước trán, hắn vẫn không động đậy,“Lần này , là đoạt kỳ.”

Đoạt kì? Lạc Lôi ngẩn người, đột nhiên hiểu được Vương gia vì sao lại bỏ nhiều tiền của tìm tứ đại cao thủ như vậy.

Ở Lạc Tang quốc, mỗi năm một lần trừ bỏ hoàng tử, khi thi đấu võ nghệ sẽ cử hành đoạt kì,thì trong dân gian, để khoe khoang thế lực to lớn của gia tộc, cũng sẽ cử hành đoạt kì, số người tranh tài có thể tự định đoạt, mà song phương đều phải thống nhất với nhau, nếu đối phương lúc đó thiếu người thì trận đấu vẫn được cử hành, tại nơi diễn ra cuộc tranh đấu này sẽ được cắm một chiếc cột , chiếc cột này được treo một lá cờ trên đỉnh, vô luận là dùng cách nào, chỉ cần có thể đoạt được lá cờ đó tức là đã chiến thắng, cách này bình thường ở dân gian chính là giấy sinh tử, còn trong hoàng tộc chính là dùng để tỷ thí võ nghệ.

“Thuộc hạ cho rằng, nếu tuyên bố ngay hôm thi đấu, khiến bọn họ không kịp trở tay không phải thỏa đáng hơn sao?” Lạc Lôi tự hỏi, vẫn là cảm thấy như vậy đối với Vương gia có vẻ có lợi hơn.

“Hừ,nói trước mặt dân chúng như thế, sau này, bổn vương còn mặt mũi gì nữa? Huống chi, cho dù có báo cho nàng biết, phần thắng, vẫn là ở trong tay bổn vương.” Cười nhạo một tiếng, hắn chậm rãi nhắm mi mắt, khuôn mặt hỉ nộ vô thường.

“Ý vương gia là?”

“Tuyên cáo nội dung đấu, chặt chẽ giám thị hướng đi của bọn họ, sau đó……” Khóe môi đỏ tươi nhếch lên, quỷ mị cười như đóa tường vi nở rộ, khom nắm tay lại, quang mang màu lam xuất hiện, trằn trọc xoay quanh năm ngón tay, sắc bén đánh vào không trung.

Gốc cây thô bên cạnh hắn bị khí ba đánh vào liền đứt đoạn đổ xuống ,“Ầm ầm” Trên mặt đất tro bụi toán loạn.

Cảm nhận được chấn động mạnh mẽ sau lưng , Lạc Lôi không dám động đậy.

“Thuộc hạ hiểu.” Thân ảnh lập tức ẩn vào trong bóng tối.

Vốn muốn khép con mắt nghỉ ngơi, tai trái lại động một cái, hắn vươn một cánh tay, chim bồ câu trắng lượn vòng trên không trung rồi đậu xuống tay hắn, trên chân có cái ống trúc được sợi tơ màu đỏ buộc chặt .

Mẫn Hách rút tờ giấy trắng ra khỏi ống trúc, bồ câu trắng lại bay lên trời.

Đây là…… Hắn nhíu mi, nhìn tờ giấy trắng trống không, không khỏi phiết phiết môi đỏ mọng, đổ một ít bột phấn từ đầu ngón tay màu đen, rồi lại nhỏ vài giọt nước mưa từ lá cây lên , ngay lập tức , dòng chữ màu đen hiện ra rõ ràng.

‘Mấy ngày gần đây, hoàng phi làm bạn với một con xà, không rõ lai lịch, nô tỳ bị người phòng bị, không thể biết được, Vương gia hãy cẩn thận, Mộc Hiệp đã về.’

Vo tờ giấy lại, màu lam trong tay bùng lên đốt sạch tất cả , ngay cả bột phấn cũng không còn.

Nhắm đôi mắt lại, hắn cúi đầu cười, vạt áo bay bay……

“Cái gì? Đoạt kì?” Bàn tay đang trêu chọc tiểu lục của Y Y lập tức dừng lại, nghi hoặc nhìn vẻ mặt Phù Vân Khâu Trạch tĩnh lặng đứng bên cạnh hòn non bộ.

Hôm nay ,tử bào của hắn phiêu phiêu, trên đôi vai được gắn Long Đồ Đằng ( =[ ), thân thể hắn đang dần dần cao lớn hơn trước, hắn mặc chiếc quần màu trắng làm nền cho đôi giày màu vàng , cả người toát lên một cỗ khí ôn hòa tự nhiên.

Tựa vào hòn non bộ, phiến giấy(quạt giấy) trong tay nhẹ lay động, gương mặt ôn nhuận như ngọc lâm vào trầm tư.

“Đúng vậy, đoạt kì vốn là vì tỷ thí võ nghệ cao thấp, nhưng là, người tham gia không những cần phối hợp ăn ý mà võ công còn phải cao cường, nếu không khó có thể giành phần thắng.” Mộc Hiệp đứng bên cạnh Phù Vân Khâu Trạch, mặt lộ vẻ khó khăn.

Kỳ thật, đáng lo nhất là Mẫn Hách Vương gia đại khái sẽ nhân cơ hội này để trừ khử hoàng phi, điểm này, Hoàng Thượng khẳng định cũng lường trước rồi.

Sẽ không phải là cảnh người ta giẫm đạp lên nhau để trèo lên cây cột cướp cờ như trên ti vi đấy chứ, Y Y chấn động ,toàn thân nổi da gà, thế mà tên yêu nam Mẫn Hách kia cũng nghĩ ra được.

“Mộc Hiệp, ngươi có thể chọn người không?” Tròng mắt khẽ nâng, gợn sóng nhưng không sợ hãi.

“Thần đã nghĩ tới chuyện tìm người, chỉ là không biết trong đó có gián điệp hay không? Thần sợ Mẫn Hách Vương gia sẽ gây bất lợi cho hoàng phi.” Mặc kệ là cao thủ tới cỡ nào , nhưng ứng chiến với địch nhân núp trong bóng tối, năng lực phòng ngự cũng là có hạn .

“Trước phòng bị tốt, ngày mai, để bọn họ gặp hoàng phi cùng tập luyện cho ăn ý,” Nhìn hai vai Y Y run rẩy, hắn giơ lên khóe miệng,“Nàng sợ chết sao?”

Y Y cúi đầu, nhìn tiểu lục , nháy hai mắt, đột nhiên cười khẽ.

“Đã cận kề cái chết một lần , ngươi còn nói ta sợ chết sao?”

Cái loại cảm giác đau đớn thấu tận xương tủy, máu tuôn trào , cơ thể tựa hồ vô lực, chỉ sợ kiếp này nàng không bao giờ quên, tay nàng bất tri bất giác đặt lên ngực, cho dù miệng vết thương đã muốn khép lại……

Gió nhẹ nhàng thổi qua, lá cây xào xạc rung động, mấy cây bồ công anh không chịu được sự trêu c