quân quyền La Phu quốc,.. hừ!
Bên trong ống tay áo bất chợt nổi lên màu đen kỳ dị như ngọn lửa nhưng không đốt cháy tơ lụa , ngón tay ẩn ẩn buông lỏng, quang mang ma mị cũng lập tức đốt diệt.
Trấn Vương gia nâng mắt nhìn xuyên qua làn khói mờ ảo của chén trà, thoáng nhìn ống tay áo người nào đó như ẩn như hiện màu đen, rồi hạ tầm mắt, thẳng tắp dừng lại trên mặt nước trà bồng bềnh, con mắt lộ vẻ trào phúng sắc.
“Nếu không phải bổn vương bỏ La Phu quốc, ngàn dặm xa xôi đến Lạc Tang này, còn cho các ngươi cơ hội ám sát phượng phúc? Không nói đến toàn bộ tấu chương của La Phu quốc đều hoãn lại, thiên danh sĩ binh(1 nghìn tên lính) cùng bổn vương còn thiên tân vạn khổ đến đây, nói như thế nào, cũng phải cho bọn họ chút phí vất vả, không phải sao?” Hắn cười mị mắt, dạo qua một vòng trên người hoàng Thục phi, nhìn đám trân châu thừa thãi trên áo váy nàng, miệng khé nhếch . “Lấy địa vị , quyền lợi trong cung của hoàng Thục phi, vạn lượng hoàng kim bất quá cũng chỉ là cái lông trâu mà thôi.”
Nói cho cùng, nếu không phải chính mình đáp ứng hắn, chỉ cần hắn trợ giúp hoàng nhi đi lên ngôi vị hoàng đế, đến lúc đó ranh giới trăm dặm về phía bắc sẽ cắt đất cho hắn, thì hắn đâu có tới Lạc Tang? Không ngờ giờ đây còn giở trò uy hiếp nàng.
Khép lại ống tay áo, nàng che miệng cười, mềm mại đáng yêu dựa người vào lưng ghế.
“Lấy địa vị hiện tại của bản cung, vạn lượng hoàng kim xác thực không là vấn đề, nhưng mà, Trấn Vương gia đáp ứng bản phi , thì phải hoàn thành đã.” Chỉ cần hoàng nhi có thể cướp được ngôi vị hoàng đế, một cái tiểu quốc La Phu, san bằng nó đâu có khó gì, muốn trăm dặm lãnh thổ, muốn vạn lượng hoàng kim? Quả thực là người si nói mộng(nói chuyện viển vông / người ngốc nói mê).
“Ha ha, kia, đó là đương nhiên rồi ,” Cười mỉa, vội ho một tiếng, hắn nhấp ngụm trà, đổi giọng hỏi,“Nghe nói hoàng phi luôn luôn không thích tham dự yến hội, cũng không học võ thuật, ngày ấy, sao lại có thể thắng Vương gia? Thật sự là ra ngoài dự kiến của bổn vương.”
Bất đắc dĩ cười một cái, hoàng Thục phi khinh liễm đôi mắt, trong lời hắn nói có ý gì, nàng còn không hiểu sao? Hoàng nhi, sao lại có thể vì một nha đầu mà quên đi ứng chiến .
“Không biết Trấn Vương gia có từng nghe nói tới cái tên Mộc Hiệp?”
“Mộc Hiệp?” Hắn nghi hoặc suy tư một lát, đột nhiên kêu sợ hãi ra tiếng,“ Mộc Hiệp , người giết hồng nguyệt!” Cho dù ở La Phu quốc xa xôi nhưng ai cũng biết tiếng tăm lừng lẫy của sát thủ hồng nguyệt, không ngờ lại chết dưới tay đồ đệ của trượng phu mình, người này, quả thực lợi hại.
Gật nhẹ đầu, nàng dùng ngón tay xoa nhẹ ấn đường, người này là tảng đá tồn tại rất lâu trong lòng nàng, thế nào cũng không thể lay động.
“Đúng vậy, chính là nàng, hơn nữa, nàng là đồ đệ của Mộc Hiệp, lần trước hoàng nhi tiến hành ám sát, sau khi thất bại, có thể là bọn họ đã cảnh giác, nên chĩa mũi nhọn vào hoàng nhi đã học được chút ảo thuật, nếu không, với tư chất của nàng, tuyệt đối không thắng được hoàng nhi của bản cung.” Đối với chuyện này, nàng có mười phần nắm chắc, bởi các hoàng tử không ai có thể vượt qua Mẫn Hách .
Chính là, hoàng nhi hiện nay không biết vì cớ gì cứ luôn nóng vội, liên tiếp muốn đích thân động thủ giết hoàng phi, nếu không phải nàng sợ nhiều lần đả thảo kinh xà mà ra mặt ngăn trở, tình thế chỉ sợ đã không thể vãn hồi.
Vốn tưởng rằng chính mình lo lắng nhiều, bất quá…… Hoàng Thục phi xoa xoa cái chấm đỏ trên trán, ánh mắt thoáng trầm xuống.
“Như thế, thật đúng là đại sự không ổn……” Trấn Vương gia lập tức nghiêm túc đóng lại nắp trà, hai tay chống lên tay ghế đứng dậy, chậm rãi thong thả bước qua bước lại.
“Một khi thắng, văn võ bá quan sẽ nhìn ra thực lực của hoàng nhi, đến lúc đó muốn chiếm lòng người liền dễ dàng hơn rất nhiều, mà ngày ngồi trên ngai vàng càng tới gần hơn, còn nếu thua, chúng ta sẽ phải tính việc lâu dài…… Bản cung, phải chờ bao nhiêu cái bảy năm nữa đây……” Nàng thấp giọng lẩm bẩm, câu nói sau tựa như một câu hỏi , lại như một câu thì thầm với bản thân , hai má vốn hồng nhuận nay nhuộm một tầng sầu bi, mâu quang tựa tinh quang khi bình minh lên rồi dần dần ảm đạm xuống……
Nội viện Mẫn Hách vương phủ.
Bên cạnh con đường nhỏ là hàng cây cổ thụ lâu năm , tán lá sum sê rợp bóng trên đất , để lại các dấu vết loang lổ.
“Không biết Vương gia có gì phân phó?” Đột nhiên một bóng đen xuất hiện , không ngẩng đầu , chỉ dám quỳ gối nhìn bóng dáng cao lớn, ánh mắt toát lên vẻ kính sợ.
Ngồi nghiêng phía trên, hạ bào bên sườn mềm nhẹ đong đưa, giữa màu đỏ tươi là màu trắng tinh khiết tựa như hoa sen mới nở, lại mang theo chút dấu vết màu hồng gây cảm giác sợ hãi.
Nam tử có gương mặt trái đào nhìn tầng tầng lá cây trên đỉnh đầu, dưới cơn gió hiu hiu thổi nhẹ, hai mắt hắn như ẩn như hiện ánh sáng đau đớn, không khỏi khẽ híp mắt , cúi đầu xuống.
“Người, tìm thế nào rồi?”
Không biết Mẫn Hách Vương gia vì sao phải bỏ một số tiền lớn tìm kiếm tứ đại cao thủ, Lạc Lôi tất cung tất kính đáp:“Hồi bẩm Vương gia, người đã tìm được, tất cả đều nguyện ý nghe theo Vương gia phân phó, hiện đang dàn xếp ở phía sau Mê
