một dự án, cần rất nhiều nhân tài IT.”
Triêu Huy im lặng…
“Ý của anh là ông ta muốn
lôi kéo nhân tài, không tiếc vận dụng nhân lực vật lực tài lực cùng tinh lực
khiến cho em tin tưởng người cha như ông ta cũng có tấm lòng của một người
cha?” Cũng quá là khoa trương đi… Cho dù cô có thật sự tới giúp ông ta, phí mà
cô thu cũng sẽ không có cái giá thân tình.
“Em chỉ là ván cầu thôi,
mục tiêu thật sự của ông ta đại khái là QM.” QM ở thành phố B tương đối nổi danh,
rất nhiều công ty lớn đều muốn mời chào anh ấy, đáng tiếc anh ta rất có cá
tính, khiến cho N người đều như giẫm phải đinh…
Thành công về sau, có
phải sẽ có một màn “Qua cầu rút ván” hay không, nói cái gì mà —— Thật ngại quá,
ta không nên quấy rầy cuộc sống của con và mẹ con? Triêu Huy đồng ý với Chu Vệ,
đem toàn bộ nội dung nói chuyện trên điện thoại của Hoàng Ngọc Bồi chuyển sang
di động Chu Vệ, chuyển cho chuyên gia xử lý.
Chu Vệ hỏi cô số điện
thoại của Lý Mộ Thần, Triêu Huy hỏi anh muốn làm gì, không phải anh với nhị ca
luôn không thể nói chuyện với nhau sao?
“Hắc, dù sao cũng phải
lấy lòng anh vợ đúng hay không?” Chu Vệ nhìn cô nháy mắt mấy cái, “Ba mẹ nói
muốn hẹn gặp anh ấy.”
Thông gia gặp mặt…?
Triêu Huy cảm giác mặt
mình lập tức trở nên nóng quá nóng quá.
Chuyện gặp mặt cứ giao
cho Chu Vệ làm, Triêu Huy không suy nghĩ gì nhiều, tiếp tục làm một sinh viên
bình thường.
Từ sau trận đấu ACM, số
ngày rảnh rỗi của cô cũng không có nhiều. QM không biết dùng phương pháp gì kéo
một cái hạng mục từ bên ngoài về cho bọn họ làm, mỹ danh thì viết là tôi luyện
kỹ thuật, thực chất là đem bọn họ ra làm lao động chất lượng cao với giá rẻ
mạt. Thật may mọi người rất có hứng thú, cũng không thèm để ý thù lao linh
tinh, làm việc rất vui vẻ.
Đang chiến đấu hăng hái,
điện thoại vang lên, là Lý Mộ Thần gọi tới.
“Em và tên tiểu tử kia
sao lại thế này?” Lý Mộ Thần đi thẳng vào vấn đề ép hỏi.
“Sao lại thế này là thế
nào?” Triêu Huy hỏi lại.
“Cậu ta lại còn nói muốn
tới cầu hôn! Cậu ta ăn gan hùm mật gấu sao? Tùy tùy tiện liền đã muốn cưới con
gái nhà chúng ta, đừng có mơ.” Lý Mộ Thần khá gay gắt nói.
Please, làm ơn đi em cũng
không phải là con gái của anh, Triêu Huy nghĩ, hỏi lại: “Anh có nói câu gì đả
kích không vậy?”
“Anh nói để cậu ta chuẩn
bị mười năm hẵng đến cầu hôn.”
Triêu Huy buồn bực, nói:
“Khi đó em đã thành gái lỡ thì rồi.”
“Hừ, hai ngươi thì ra là
tâm linh tương thông.” Lý Mộ Thần mất hứng nói, lập tức lại đắc ý: “Cho dù là
gái lỡ thì, cũng không phải dễ dàng có thể lấy được.”
“Rốt cục thì anh đã nói
cái gì vậy?” Triêu Huy có một loại dự cảm đặc biệt không hay.
Cảnh tượng Lý Mộ Thần
dương dương tự đắc lại tái hiện một phen, cuối cùng nói: “Còn sao nữa, vị luật
sư rất có tiền đồ kia, đối mặt với uy hiếp cường đại của anh còn không phải
cũng xẹp lép hay sao?”
“Nhị ca” Triêu Huy nhẹ
nhàng nói.
“Cái gì?”
“Mười vạn tệ anh mượn
trước kia lập tức đem trả em, mười hai giờ đêm hôm nay không trả hết nợ, liền
tính lãi từng ngày.” Triêu Huy bình tĩnh nói hết.
“Hôm nay? Quá gấp … Này!”
Cúp điện thoại, Triêu Huy
liền gọi cho Chu Vệ, anh không nhấc máy. Cô lập tức thu dọn các thứ, nói một
tiếng với QM, chạy thẳng đến công ty Chu Vệ.
Cô cho tới bây giờ cũng
chưa từng tới nơi anh làm việc, cô không phải đặc biệt giỏi giao tiếp với người
khác, anh cũng chưa từng miễn cưỡng cô. Nhưng hôm nay trong lòng cô khát vọng
muốn lập tức xuất hiện ở nơi nào đó lại vô cùng mãnh liệt, nhị ca thật là quá
đáng, dám cư nhiên đem chuyện lớn như vậy ra đùa… Nếu anh ấy tin là thật, cô,
cô… Nhất định sẽ khiến cho Lý Mộ Thần nếm thử mùi vị bị người khác đùa bỡn,
tuyệt đối là như vậy.
Bắt một chiếc xe taxi,
vất vả lắm mới đến văn phòng luật sư nơi anh làm việc. Đi thẳng lên tầng 33,
hỏi nhân viên quầy lễ tân: “Xin hỏi anh Chu Vệ ở đâu ạ?”
Nhân viên lễ tân thoáng
đánh giá một phen, rất khách khí nói: “Thật là ngại quá, Chu luật sư bây giờ
đang bận họp, cô tìm anh ấy có chuyện gì sao?”
Cô cũng đoán đại khái là
anh đang họp, bởi vì lúc nào anh họp thì điện thoại di động cũng để chế độ yên
lặng.
“Vậy cuộc họp bao giờ thì
kết thúc?” Cô ảo não hỏi, đột nhiên cảm thấy bản thân mình thực ngốc, biết rõ
anh không rảnh lại còn muốn chạy tới đây, sao lại vội vàng như thế, dù sao đêm
nay anh cũng sẽ phải về nhà, cô chỉ việc ở nhà chờ là được mà? Tại sao lại phải
gấp đến nỗi như một kẻ ngốc nghếch thế này?
“Bởi vì đây là một cuộc
họp rất quan trọng, cho nên chúng tôi cũng không rõ là khi nào mới chấm dứt, có
thể sẽ kéo dài tới tối. Nếu không cô chờ thời gian khác lại đến?” Trước quầy cô
nàng lễ tân lễ phép đề nghị, “Chu luật sư luôn luôn bận rộn, cũng không phải vụ
án nào cũng có thể tiếp, cô có thể suy nghĩ lại một chút chúng tôi vẫn còn
nhiều luật sư khác xuất sắc như anh ấy.”
Triêu Huy có chút khó xử:
“Tìm những người khác cũng vô dụng thôi… Quên đi, tôi ngồi ở đây chờ anh ấy
vậy.” Lần sau cũng không có dũng khí cùng xúc động như vậy, chuyện hiểu lầm vẫn
là nên sớm giải quyết cho tốt.
“Xin cô cứ tự nhiên.”
