ại gặp mặt không nói, còn phải góp một phần
ba tiền lương cho đoàn từ thiện.
Nhưng là cho dù cô quyên tiền ra ngoài,
cũng không có thay cô xoá bỏ nạn kiếp a!
Tên Quan Triệt vẫn cứ tiếp tục dây
dưa với cô, hơn nữa còn cùng cô hẹn hôm nay lúc nghỉ trưa,
muốn tới bệnh viện tìm cô ăn cơm.
Chẳng lẽ hắn không biết y tá
bề bộn nhiều việc? Làm sao có thời giờ hảo hảo ăn
một bữa cơm?
Cô tựa như là bị nguyền rủa,
cả buổi trưa đều ở đây nhớ chuyện này. Cô đối với
Quan Triệt một chút cũng không biết, cho nên cũng không
hề nghĩ đến hắn lại là gã đàn ông vô lại như vậy, cũng
rõ ràng đối với hắn một chút hứng thú cũng không có,
hắn lại bắt được cơ hội, muốn cùng cô dây dưa. Rốt
cuộc cô phải làm sao mới có thể bỏ hắn?
Viên Vô Song hết bận chuyện vặt,
ngồi ở phía sau quầy ngẩn người.
Bởi vì chân cô bị thương, cho nên
đồng nghiệp thông cảm cho cô, muốn cô ở quầy xử lý
các công việc đăng kí là được, chuyện chân chạy liền giao
cho những người khác làm.
Thời gian nghỉ trưa vừa đến,
gần sát quầy phát hiện một người mặc áo sơ mi
T-shirt cùng quần jean nam, đôi mắt màu lam xuyên qua
lớp kính thủy tinh nhìn cô.
Tới rồi, chính là tránh không xong a!
Viên Vô Song nhìn chằm chằm Quan Triệt,
không nghĩ tới hắn canh thời gian chuẩn như vậy liền
đến tìm cô.
“Được rồi! Tôi biết.” Cô tức
giận trừng hắn một cái, sau đó không cam lòng rời khỏi
chỗ ngồi, từ phía sau quầy đi từ từ ra ngoài.
Quan Triệt là một người đàn
ông biết quan tâm chăm sóc, thấy cô hành động bất tiện, chủ
động tiến lên vịn bên eo của cô, để cho thân thể duyên
dáng của cô dựa vào lồng ngực của hắn.
“Tôi còn có thể đi......” Cô
muốn thoát khỏi kiềm chế của hắn.
“Vô Song, em cần gì cậy mạnh thế
đây?” Cánh tay của hắn hơi dùng sức, khiến thân thể cô
vừa kháng cự liền ngã vào lòng ngực hắn.
“Tôi không có cậy mạnh......” Cô là
thật không muốn đến gần hắn tí nào.
Hơn nữa kể từ lúc hắn xuất hiện, không
ít bệnh nhận liền nhìn hắn với ánh mắt tò mò,
cũng không hề chậm chạp nhìn thấy một màn này,
đều cúi đầu ha ha cười.
Rất tốt, cô thảm, tin tức bát quái
này nhất định sẽ truyền tới tai mẹ cô.
Hắn cúi đầu, cằm để trên đỉnh đầu cô,
“Em tại sao lại kháng cự anh? Là sợ anh ăn em sao?”
“Anh......” Khuôn mặt tròn của cô
ngẩng lên, cánh môi không cẩn thận đụng phải cằm
của hắn, để cho hai người thoạt nhìn hết sức mập mờ.
Hắn cười cong cặp mắt đẹp,
cánh môi gần sát lỗ tai của cô, “Nói không chừng là em
muốn ăn anh.”
Lời của hắn nói hết sức trêu đùa
lòng người, bất quá nghe vào trong tai cô, lại có ý khiêu
khích đắc ý, làm cô trợn to hai tròng mắt mỹ lệ. “Tôi là
muốn băm anh thành mười tám đoạn, sau đó lóc da của
anh, ăn thịt của anh.” Cô cắn răng nghiến lợi nói ra.
“Em sau khi tan tầm nhớ tới
tìm anh, anh sẽ chủ động hiến thân, mặc cho em ăn
sạch sẽ trơn bóng.” Hắn thổi khí nóng nhẹ lướt qua tai
của cô.
“Anh......” Cô tức giận muốn tránh
thoát hắn, nhưng không cách nào được như ý nguyện, đến
cả lời nói bên miệng cũng như gai vướng trong họng, thế
nào cũng không thể nói ra lời.
Hắn thấy sắc mặt thở phì phì vì bị
đánh bại của cô, không nhịn được mỉm cười.
Ba năm trước đây, hắn đã chú ý tới
cô, chẳng qua là chậm một bước, khi đó cô đã trở thành
bạn gái của bạn học, coi như hắn muốn ra tay, cũng không
có bất cứ cơ hội nào.
Hắn liếc mắt một cái liền
nhìn thấu tâm cô, biết cô là một phụ nữ rất có cá
tính, đàn ông bình thường căn bản không cách nào bắt được
cô. Hắn có mười phần nắm chắc có thể bắt được cô,
chẳng qua là do sơ suất của hắn, hắn bỏ lỡ cơ hội gặp
gỡ cô, cho đến...... Một ít chuyện ngoài ý muốn, bọn
họ gặp mặt ngoài ý muốn. Đến bây giờ, hắn đối với
một đêm kia còn nhớ mãi không quên.
Cô giống như tiểu miêu giương oai, lúc
ở trên người hắn vừa cắn vừa cào, nhưng cuối cùng cô hóa
thành kẹo đường mềm nhũn, hòa tan trong ngực hắn.
Cho tới nay, hắn vẫn hoài niệm cô ngay
lúc đó ngọt ngào thế nào.
Cho nên ba năm sau gặp lại cô, tựa
như một thỏi kẹo ngọt hấp dẫn hắn, không còn
đường lui muốn đem cô chiếm thành của mình.
“Này.” Viên Vô Song lôi kéo
cánh tay của hắn, kéo suy nghĩ của hắn trở về.
“Tôi một giờ rưỡi phải đi làm, xuống dưới lầu một của
công nhân dùng cơm đi!” Chân của cô còn chưa khỏi hẳn,
cũng không muốn chạy ngược chạy xuôi
“OK.” Hắn rất nhanh đáp ứng,
thuận theo yêu cầu của cô.
Cứ như vậy, cô nửa là buông tha
mặc cho mình vùi ở trong ngực của hắn, cùng hắn
chờ thang máy xuống dưới lầu, mà cô cũng bắt đầu hiểu,
càng chống lại số mạng, thua thiệt càng về phía
mình a!
Cho nên, viên Vô Song học thông
minh. Cô không muốn đối nghịch với số mạng, ngoan
ngoãn tiếp nhận tình trạng hiện giờ. Nếu Quan Triệt
muốn tìm cô ăn cơm, cô liền ngoan ngoãn cùng hắn
ăn cơm, dù sao cũng không cần trả tiền, còn có
thể chọn món ăn, thật tốt.
Quan Triệt ngồi ở đối diện với cô,
nhìn cô mặc dù mặt tỏ ra bất mãn, nhưng vẫn là há to
miệng gặm nhắm thức ăn, không hề bởi vì hắn ở trước
mặt cô mà dáng vẻ kiểu cách, qua năm phút đồng
hồ sau, vẻ mặt cứng nhắc của mới từ từ thả lỏng.
“Vô Song.” Hắn c