p phải
ngày trước, bởi vì cô thật không tin mình có vận xui như
vậy.
Lúc này, một người đàn ông mặc áo
bào trắng chậm rãi đi ra từ sau tấm bình phong.
Viên Vô Song thu lại ánh nhìn,
căn bản không có dũng khí ngẩng đầu, không ngừng cầu
nguyện, hi vọng con nuôi bác A Quyền không phải là tên
Quan Triệt chết tiệt kia.
Người đàn ông mặc áo bào trắng
ở trước mặt cô mấy bước đứng lại, sau đó từ từ
ngồi xuống ghế da.
“Anh nói rồi, em sẽ chủ động tới trước
mặt anh.” Tiếng nói hắn trầm thấp dễ nghe, còn ẩn
hàm vui vẻ.
Phổi của cô giống như là bị dội
một gáo nước lạnh, kích động đến hốc mắt chảy ra nước,
chẳng qua là sau một khắc cô chỉ muốn chửi rủa. Sao cô
có vận xui như vậy...... Cô rốt cục mở mắt ra,
giống như là muốn xác nhận đáp án.
Đáp án, ở ngay trước mặt cô.
Quan Triệt mặc áo bào trắng, đáng chết, sao
lại thích hợp với hắn thế.
Con nuôi bác A Quyền chính là Quan
Triệt, Quan Triệt chính là con nuôi bác A Quyền...... Bất
kể cô đảo ngược thế nào, sự thật vẫn là sự thật, giống
như là văn tự khắc trên thạch tự (bản
in đá), không cách nào có thể xóa bỏ.
“Được, tí nữa tôi sẽ quyên ra một
phần ba tiền lương của tôi cho đoàn từ thiện.” Cô
thật muốn đi quyên tiền tiêu trừ nghiệt chướng.
Số mạng thật không thể đánh cuộc, hơn
nữa mười lần đánh cuộc chín lần thua. Viên Vô Song
hôm nay rốt cục đá trúng thiết bản (khối
sắt, bàn sắt), góp tiền, cũng học được bài học.
Nhìn bộ dáng cắn răng nghiến
lợi của cô, Quan Triệt không thèm để ý chút nào, nở nụ
cười nhàn nhạt, rất chuyên nghiệp nâng chân phải cô lên,
sau đó đem bắp chân cô đặt lên trên đầu gối của
hắn ”Đưa anh xem chân em thế nào.” Hắn cởi dép cô ra,
lộ ra đôi bàn chân trắng noãn, mà bàn chân của cô
không lớn, bàn tay của hắn dễ dàng nắm giữ, nhẹ
nhàng chuyển động mắt cá chân của cô.
“Rất đau sao?”
“Nói nhảm!” Cô trừng hắn một cái,
chân mày cũng nhíu lại.
Hắn cẩn thận nghiêm túc kiểm
tra mắt cá chân của cô, phát hiện bên ngoài sưng đỏ, thậm
chí còn mơ hồ hiện ra tím bầm.
“Dây chằng bên hông bị kéo dãn, em sau
khi trở về có băng thoa với chườm nóng chứ?” Tay của
hắn qua lại xoa bóp mắt cá chân của cô.
“Có.” Cô tức giận trả lời.
“Thật biết điều.” Hắn khẽ cười
một tiếng, giống như là dỗ trẻ con, “Chờ anh một chút
giúp em cố định mắt cá chân, mấy ngày nay phải để cho chân
phải của em nghỉ ngơi một chút, không được dùng sức
nhiều quá.”
Cô đô đô kêu la, giống như là
trả lời hắn, hoặc như là đang trù yểu mắng hắn.
Hắn sử dụng lực đạo thích hợp, thuận
theo chiều kim đồng hồ xoa bóp cho cô, trước kìm
mắt cá chân của cô, lại từ từ đi tới bắp chân xoa
bóp đều đặn. Viên Vô Song muốn lùi chân phải về,
nhưng bị bàn tay to của hắn giữ lại, vì vậy ngẩng đầu
trừng mắt liếc hắn một cái, giằng co với hắn chẳng
được.
“Anh làm gì thế?” Sắc mặt của cô
khẽ thay đổi, bởi vì hai tay hắn đang trên đùi của cô
sờ tới sờ lui.
“Giúp em từ từ xoa bóp, tiêu trừ
sưng phù.” Cặp mắt đẹp của hắn nhìn thẳng
chống lại cô, nụ cười từ từ lộ ra.
“Quan tiên sinh, tôi bị thương là ở
mắt cá chân, nhưng anh bây giờ lại là xoa bóp
bắp chân.” Cô nghiêm mặt, dễ dàng cảm nhận
được nhiệt độ bàn tay hắn.
“Anh là đang giúp em buông lỏng cơ
thể.” Hắn động tác lão luyện khẽ xoa bóp đè ép các huyệt đạo cơ
bắp chân của cô.
“Anh...... Ai da......” Cô bởi vì đầu
ngón tay hắn dồn lực đạo mà nhẹ hô một tiếng.
Bàn tay to của hắn chuyển tới
bàn chân của cô, rất nhuần nhuyễn dồn lực lên
huyệt đạo bốn phía bàn chân, tiếp theo lại đến
lòng bàn chân. Đồng thời, đáy mắt của hắn hiện lên ánh
sáng tà ác, các đốt ngón tay phải gập lại, sau đó
ấn mạnh một huyệt đạo khác dưới lòng bàn chân
cô.”A...... Quan Triệt, anh tên khốn kiếp này!” Nước
mắt của cô lập tức tràn ra ngoài, hai tay nắm chặt
một bên góc bàn.”Buông...... Buông tôi ra, hỗn
trướng......” Cô toàn thân giống như là bị điện giật,
ê ẩm tê dại không có biện pháp nhúc nhích.
“Chậc... chậc... chậc, dạ dày em không tốt,
nhất định cũng không có ăn cơm đúng giờ, phải không?” Hắn
khẽ cười một tiếng, lại ở trên huyệt đạo dùng
thêm lực. “Cho nên trưa mai cùng anh ăn một bữa
cơm đi!”
“Anh đừng có làm...... A a a......” Cô
thét chói tai lên tiếng, căn bản không có biện pháp cự
tuyệt.”Quan triệt, tôi muốn giết anh...... Anh......”
“Đáp ứng anh, ăn một bữa cơm với
anh.” Hắn lơ đễnh, tiếp tục dùng sức lên huyệt đạo
trên lòng bàn chân của cô.
“Má...... a......” Cô nhất quyết
không chịu khuất phục, không thể vì hắn sử dụng thủ
đoạn tiểu nhân mà khuất phục.
“Hử?” Không quan hệ, lực đạo
của hắn lại mạnh thêm một chút.
“Được...... Được rồi! Ăn cơm thì ăn
cơm......” Cô đau đến ứa nước mắt, sự kiên cường biến
mất không thấy đâu, bất đắc dĩ, không thể làm gì
khác hơn là gật đầu đáp ứng.
...... Từ giờ là bắt đầu, Viên Vô
Song mới hiểu được rằng, cô thật thật cực kì ghét
thầy thuốc Đông y...... Không, là Quan Triệt mới đúng.
Viên Vô Song vô cùng khó chịu.
Đều là tại mẹ của cô nhiều chuyện, vậy mà không có hỏi
ý kiến của cô đã giúp cô đăng kí, kết quả hại cô
với Quan Triệt l